ĐổiTênGiaBảo
Phàm Nhân
Haiz, mọi người nghĩ yêu thì nên làm thế nào!!! Đến tỏ tình hay làm gì???
Ta sao... ta chọn lùi bước, chấp nhận không dám tiến tới.
Vì cái gì... vì ta tự ti vào bản thân mình... tự ti vào tình yêu của mình...
Ngày ta lựa chọn lùi bước là ngày đau khổ nhất ta cảm thấy...
Mọi thứ như trũng xuống...
Những cơn mưa rơi tí tách, rì rào.
Ta còn nhớ rõ hôm đó... Là ngày cuối cùng của chuyến đi phượt dài ngày Đà Nẵng- Nam định...
Ta gặp em. Ta gặp em ở quê hương em -Huế...
Em có nụ cười tỏa nắng trong lòng ta, đôi mắt em như cuốn lấy tim ta...
Ta biết ta yêu em rồi...
Nhưng cũng chính ngày hôm đó, ta buồn...
Ta đánh rơi luôn cuộc vui ngày hôm đó...
Vì ta biết , ta chính thức mất em...
Đêm đó , ta khóc ở Huế, nước mắt ta rơi vì tình yêu của ta...
Huế ngày ta tạm biệt cũng trở trời, mưa rét như chính cõi lòng ta vậy...
Chính hôm đó ta chấm dứt chuỗi ngày vui vẻ, bắt đầu bằng quãng thời gian ảo não nặng nề...
Ta đi làm cũng buồn, công việc trì trệ... Về nhà thì mệt mỏi...
Lúc đó, ta chỉ muốn nghe đi nghe lại những bài hát của Mr.Siro...
Những bức ảnh em gửi cho ta, những dòng tin nhắn em rep... ta luôn nhớ...
Ta không rõ, cũng không muốn biết em đối với ta thế nào nhưng ta vẫn chấp nhận lùi bước...
Bởi vì chính trong tim ta đã lựa chọn thất bại, lựa chọn lùi bước...
Bởi vì, ta chưa bao giờ có nổi một tí tự tin đối với em...
Một qũang thời gian không dài cũng không ngắn ta cắt đứt liên lạc... Nhưng ta vẫn luôn luôn theo dõi em từ phía sau, âm thầm nhìn ánh đèn em sáng trên fb...
Ta nhớ em nhưng chẳng thể làm được gì... Vì ta chẳng là gì của em bây giờ...
( Bài hát này là bài em hát khi đang thất tịnh, hát mà như muốn khóc... Và thực sự em muốn hát bài đó bằng tiếng huế- tiếng của người còn gái em còn yêu)
https://drive.google.com/open?id=1I5DwTX1Aoc1redXmiPFyHvYykc2DLqCF
Ta sao... ta chọn lùi bước, chấp nhận không dám tiến tới.
Vì cái gì... vì ta tự ti vào bản thân mình... tự ti vào tình yêu của mình...
Ngày ta lựa chọn lùi bước là ngày đau khổ nhất ta cảm thấy...
Mọi thứ như trũng xuống...
Những cơn mưa rơi tí tách, rì rào.
Ta còn nhớ rõ hôm đó... Là ngày cuối cùng của chuyến đi phượt dài ngày Đà Nẵng- Nam định...
Ta gặp em. Ta gặp em ở quê hương em -Huế...
Em có nụ cười tỏa nắng trong lòng ta, đôi mắt em như cuốn lấy tim ta...
Ta biết ta yêu em rồi...
Nhưng cũng chính ngày hôm đó, ta buồn...
Ta đánh rơi luôn cuộc vui ngày hôm đó...
Vì ta biết , ta chính thức mất em...
Đêm đó , ta khóc ở Huế, nước mắt ta rơi vì tình yêu của ta...
Huế ngày ta tạm biệt cũng trở trời, mưa rét như chính cõi lòng ta vậy...
Chính hôm đó ta chấm dứt chuỗi ngày vui vẻ, bắt đầu bằng quãng thời gian ảo não nặng nề...
Ta đi làm cũng buồn, công việc trì trệ... Về nhà thì mệt mỏi...
Lúc đó, ta chỉ muốn nghe đi nghe lại những bài hát của Mr.Siro...
Những bức ảnh em gửi cho ta, những dòng tin nhắn em rep... ta luôn nhớ...
Ta không rõ, cũng không muốn biết em đối với ta thế nào nhưng ta vẫn chấp nhận lùi bước...
Bởi vì chính trong tim ta đã lựa chọn thất bại, lựa chọn lùi bước...
Bởi vì, ta chưa bao giờ có nổi một tí tự tin đối với em...
Một qũang thời gian không dài cũng không ngắn ta cắt đứt liên lạc... Nhưng ta vẫn luôn luôn theo dõi em từ phía sau, âm thầm nhìn ánh đèn em sáng trên fb...
Ta nhớ em nhưng chẳng thể làm được gì... Vì ta chẳng là gì của em bây giờ...
( Bài hát này là bài em hát khi đang thất tịnh, hát mà như muốn khóc... Và thực sự em muốn hát bài đó bằng tiếng huế- tiếng của người còn gái em còn yêu)
https://drive.google.com/open?id=1I5DwTX1Aoc1redXmiPFyHvYykc2DLqCF

Chẳng là gì của nhau thì biến thành gì của nhau.
) ta cũng hát ở trong drive 
phải nói như vầy .
