[Help] Muội nhờ các huynh giúp đỡ!!!!

Status
Not open for further replies.

Vong Mạng

Phàm Nhân
Administrator
*Thiên Tôn*
Thẩm Phán TTP
Hehe, các cụ căng quá.
Chuyện nhờ vả trước giờ forum đâu có cấm cản mà còn khuyến khích, còn về việc người giúp đỡ họ quyết định thế nào thì BQT càng không có quyền can thiệp :D

Người nhờ lịch sự, chúng ta cũng nên lịch thiệp đáp lại, dù là thế nào a.

Hầy.
 

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
682,29
Tu vi
0,00
Dạ.... mụi không biết đăng vậy đúng không:quai: nếu không đúng nhờ các huynh chuyển về đúng box hộ mụi.

Mụi đang edit 1 truyện tiên hiệp, nhưng trúng ngay chương mụi convert ra đọc không hiểu :( có vị đạo hữu nào đi ngang qua xin convert giúp mụi.

☆、不周九

?作者有话要说:  特别喜欢星爷关于感情的定义~

如果给这份爱一个期限的话——一万年;

到“一万年太久,只争朝夕”;

再到“世间始终你好”~

阿福的福禄小金刚,快快粗线吧~阿福要给你生猴子啦~~!

  徐夫人把求助的眼光递给了刚才如天神般降临的玄衣男子身上,对方缓步走近,伸手一抓,裹成桶状的杜宇原地立起,玄衣男子步步逼近,最后掐住杜宇的脖子,声音凛然悠远。

  “息壤。”

  徐夫人茅塞顿开,感觉自己智商已经突破天际,可他明明记得息壤是放在杜宇墓里来着,诈死的杜宇竟然为了得到有着生生不息之力的息壤,去挖了自己的墓穴?

  再抬头看看眼前的黑色高塔,越想越慎人,挖了自己的墓穴还住在里面,并且住的这么怡然自得的,徐夫人给跪了,杜宇真不愧是一代蜀王,当真是铁血真汉子,这气魄,一般人做不来。

  “还想重历上次的感觉么?”

  滕之初说的那次在不周山,合欢劫持了白玺,还匠心独具的把白玺穿成了烤全蛇,滕之初一怒之下直接碎了合欢的元婴和心脏。

  其实在看到合欢的那刻,滕之初也怀疑过,直到两人交手,他才确认此合欢非彼合欢,林子大了,什么鸟都有,何况涵盖九州的修仙界呢,有人长得一模一样太正常不过了。

  尤其是已经化神了的修仙者,谁还没有个身外化身啊?!

  “息壤在本尊身上,本座以为,你也并非本尊。”

  言罢,滕之初咔嚓拧断了杜宇的脖子,他轻车熟路的再次掏出杜宇的元婴,以指腹轻拈。他脸上金黄色竖瞳收紧,手劲加大,元婴“嘭”的一声炸裂,跟爆浆了的脑袋般,洒的到处都是。

  徐夫人有点反胃,说好的如天神般降临就这样悄无声息间幻灭了,果然男人对男人是无法产生好感的,比如杜宇,比如褚渊,比如眼前这位——统统都是浮云啊浮云。

  他得找机会和宝贝徒弟说说,离这群衣冠禽兽远点,一般长的好看的男人只有一个优点,挑男人得找她师傅这样的,外表放荡不羁,内心粗中有细,为人坦荡爽快,处事圆滑有度……

  优点太多,就不一一说了……

  ——

  无妄深渊的某处,一声叹息飘落,红衣男子怅然独立,他的对面是一面透明的墙壁,透过墙壁可以看见一只巨大水晶棺,棺内少年安静的躺着,如同睡着般,柔软恬静。

  “再有一块息壤,你就可以复活了,”男子语气倏地一冷:“你得了天下,得了她,我的清白呢?!”

  “你要她,我给你,你要蜀国,我给你,你要划界而治,我给你,我都给你了,你怎么还不放过我?”

  他双手捂脸,眼角处点点晶莹滑落,望帝杜宇,从天堕,止朱提,禅位于鳖灵,号曰开明。

  当时年少,他们相识于微时,一个是立志兴蜀,一个满腹经纶,有过面红耳赤的激烈争论,也有过背后相交的信任,更有过携手并肩的御敌千里之外……

  天下没有不散的筵席,终了还是人心不足,可自己是图什么呢?

  借着息壤之力,望帝从墓地里爬出来重新站在这片当年他化下的无妄深渊里,他已经证明自己是赢家了,不是么?修仙者一生,求的正是长生,能看到千年之后的万里江山和白云悠悠的是他望帝杜宇,不是开明!

  你求之不得的长生,我已唾手得之,你望眼欲穿的山水,我已随处可见……

  图的是什么呢?

  大概只是想问上一句“为什么?”

  为什么背弃你口口声声的挚友!

  ——

  “你说他是杜宇?”

  白玺难言惊诧,好好的变态合欢变成了有着千古冤情曾化杜鹃,啼血不止的望帝杜宇,这也太过牵强了,两者之间似乎除了性别男,根本没有任何相似之处啊。

  “确切说,合欢和高塔里的望帝都是杜宇的身外化身,息壤在本尊身上。”

  滕之初同合欢及杜宇都交过手,最了解你的未必是你的战友,很可能是你的敌人,因为俗话说的好,知己知彼才能百战不殆。

  几人一时无话,倒是徐夫人捋着没几根的胡子非要给两人说道说道杜宇其人。

  几千年前,古蜀国陷入连年的洪灾中,时值蜀王鱼凫垂暮之年,王位的传承引起了国中众族的虎视眈眈,内忧外患中,少年杜宇以外族之身成功上位,据说是因为他身边有个得力干将名为鳖灵,这个鳖灵文韬武略,更以一己之力,成功治退蜀国洪水,杜宇极其信任重用此人,先是拜其为相,后来更授以国位,号曰开明。

  白玺点头,表示确实有所耳闻:“杜宇啼血声声喊冤又是为何?”

  蜀道传说中的故事远比众所周知的复杂,古往今来,王侯之家向来注重传承,蜀王杜宇与王后利感情甚好,但在位几十年,利没能产下一儿半女,年过半百的杜宇本已放弃。这一日观星后,国师告知蜀王,帝星将至,若要王后怀有子嗣,蜀王需要在子时从帝星生处一路追踪至帝星落处,必可抱得帝星归。

  杜宇果断采纳了国师的建议,亥时便留在滇北的鳖灵家中,到了子时,一路跟随帝星,黎明时分,成功完成任务。不久后,利果然怀孕了,巧的是,鳖灵的妻子也同时怀孕。但是此时的蜀王已经没有心思关注子嗣问题了,岷江,川西雪山过来的洪水无处排泄,盆地内水灾泛滥,人民苦不堪言。

  幸亏蜀相鳖灵开凿巫山峡道,让川内洪水得以顺峡道流出。至此,洪灾终于得以抑制。为了感谢鳖灵治水有功,杜宇禅位于鳖灵。后者为了治水,多年过家门而不归。那鳖灵妻子如何怀孕呢?联想到迎接帝星那夜留在鳖灵家中的前任蜀王,蜀地开始流言四起:前任蜀王杜宇是因为愧疚让位的。

  可怜杜宇忧国忧民外加一片好意被人污蔑,利腹中的孩子成了唯一的安慰。孩子一天天长大,杜宇原本盈满的希望再次受到了打击,这孩子竟然与鳖灵形貌如出一辙。风烛残年的杜宇从此一病不起,最终含恨而去。他的魂魄不忍离开蜀地人民,于是化身为鸟,昼夜鸣叫,声音凄切,后被称为杜鹃。

  “不对,杜宇身上怨气丛生,无妄深渊是魔修的试炼场,入魔越深修为越高,修出两个身外化身,至少是大乘期修为。”

  滕之初的话提醒了白玺和徐夫人,一个无妄深渊顶上外面九州一州大小,这样漫无目的的找下去是找不到杜宇本尊的,除非他自己跳出来,他们手上有什么杜宇想要的呢?

  滕之初和徐夫人齐齐看向白玺,被看的一脸莫名其妙的白玺觉得冷气直流……

  她用手指了指自己:“你们不会是让我当诱饵吧?”

  徐夫人果断点头,作为古神女娲的脑残粉后援团,他深以为履行补天遗命实乃重中之重。滕之初没有说话,似在考量这事的可行性,末了他轻抚了下白玺的头,说:“阿玺,我会陪着你。”

  白玺有点愤愤,怎么陪,你一大活人站着,你当杜宇瞎还是自己能隐身?

  “阿玺想我缠着你不?”

  滕之初不怀好意的笑笑,这种意有所指白玺最是接不住,是想他缠着自己的手呢,还是缠着自己哪里呢?

  白玺脑子不由自主的想到两人化成蛇身以尾相交的样子,引得脸上腾的红成一片天,结果画面一展开她彻底收不住了,她脑子里闪过两人花城水榭中的相拥(其实是拖着你别沉下去,阿喂!),不周矮屋里的同眠,还有木棉树下的亲吻……

  她记得,阿初有说过,她曾经在他的脖子上抓了好深还留了疤,想到今天对战合欢时自己又给神君大人的脖子上填了新伤,白玺干脆从脸红到了耳根又红到了脖子……

  原来自己真的这么暴力啊!

  “阿玺,我喜欢你的热情。”

  天呐!原来在阿初眼里这种粗鲁野蛮的行为被解读成热情,白玺默默的想:神君大人,其实你是受虐狂吧??

  完全被无视的徐夫人十分不甘,就在他准备出来说点什么刷刷存在感提醒他们要尊敬老人,提高自制力时,眼前一空,两个人没了……

  徐夫人:仗着修为高欺负人是么!!!!小白脸,你有本事秀恩爱,你有本事别走开啊!

  落在黑塔某房间的白玺,还处在纳闷中,滕之初没有给她开口发问的机会,直接狠狠抱住她,揉着她的脑袋,一言不发。

  “阿初——”

  “以后,不要离开,上穷碧落下黄泉,永不分离。”

  “阿初,你是怎么找到的我?”

  滕之初笑笑,在她的额头上浅浅印下一吻,抱着白玺坐在房间的卧榻上,才缓缓开口:“阿玺,还记得你一直问我的契约么?”

  白玺当然记得,那会还不知道小黑就是阿初,更没想过有天自己也会喜欢上谁,每每她问起契约,小黑都是一副骄傲的恨不得把脑袋扬上天的样子,她也懒得纠结,权当这是主仆契约,自己多了个能聊天能当坐骑的宠物,虽然有点不听话,好歹拉风不是。

  “夫妻契约,阿玺。”

  夫.妻.契.约四个字平地一惊雷,炸的白玺少一颗少女心扑通扑通的狂撞心房,还好神兽皮糙肉厚,才没有撞出肋骨在空中旋转三圈落在神君大人的脸上,来个爱的么么哒。

  “阿初”,白玺把自己的额头贴在滕之初的额上,自言自语道:“不热啊,不会吧,阿初你原来这么早就喜欢我啦!”

  滕之初轻轻在白玺头上弹了下:“傻瓜,当然不是。”

  白玺“哦”了一声,有点失望。

  “从一万年前就喜欢你了。”

  滕之初没有说出下半句——只是那时我不知道……

  但还好,还好我这次已经抓住你,狠狠的抓住你的人,你的心,你的灵魂及一切……

  就像凡尘里的那些青梅竹马们,少年时口口声声男儿志在四方,非要试一试那鲜衣怒马的边塞和滴水成冰的战场,可真的到了一将功成万骨枯的那天,心心念念的还不是家乡门前那抹青梅下的倩影?

  到老来闭上双眼的那天,才明了——

  任世间有千般风情万种颜色,我心中却始终你好。

  潜意识里,滕之初只是固执的觉得,腾蛇白玺,一万年前是夫妻,就算沧海桑田山水变幻,一万年后他们之间也只能有一种关系——夫妻。

  他们之间的故事,从来只有一个版本:

  死生契阔,与子成说;

  执子之手,与子偕老。?
☆, Bất Chu 9

? Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Đặc biệt thích sao ngài về tình cảm định nghĩa ~

Nếu như cho cuộc tình này một cái kỳ hạn —— một vạn năm;

Đến "Một vạn năm quá lâu, chỉ tranh sớm chiều" ;

Lại đến "Thế gian thủy chung ngươi tốt" ~

A Phúc Phúc Lộc Tiểu Kim Cương, mau mau to sợi đi ~ a Phúc muốn cho ngươi sinh con khỉ à ~~!

Từ phu nhân đem xin giúp đỡ ánh mắt đưa cho vừa rồi giống như là thiên thần hàng lâm huyền y trên người nam tử, đối phương chậm rãi đến gần, thò tay một trảo, quấn thành thùng hình Đỗ Vũ tại chỗ đứng lên, huyền y nam tử từng bước tới gần, cuối cùng nhéo ở Đỗ Vũ cổ, thanh âm nghiêm nghị xa xưa.

"Tức Nhưỡng."

Từ phu nhân hiểu ra, cảm giác mình chỉ số thông minh đã đột phá phía chân trời, có thể hắn rõ ràng nhớ rõ Tức Nhưỡng là đặt ở Đỗ Vũ trong mộ kia mà, giả chết Đỗ Vũ vậy mà vì đạt được có lấy sinh sôi không ngừng chi lực Tức Nhưỡng, đi đào bản thân huyệt?

Lại ngẩng đầu nhìn trước mắt màu đen tháp cao, càng nghĩ càng thận người, đào bản thân huyệt còn ở ở bên trong, hơn nữa ở như vậy dương dương tự đắc, Từ phu nhân cho quỳ, Đỗ Vũ thật không hổ là một đời Thục vương, quả nhiên là máu nóng chân hán tử, khí này phách, người bình thường làm không đến.

"Còn nghĩ lại lịch cảm giác đã trải qua sao?"

Đằng Chi mới đầu nói lần kia tại Bất Chu sơn, Hợp Hoan bắt cóc Bạch Tỳ, còn suy nghĩ lí thú độc dạng đem Bạch Tỳ mặc thành rắn nướng cả con, Đằng Chi mới đầu dưới sự giận dữ trực tiếp nát Hợp Hoan Nguyên Anh cùng trái tim.

Kỳ thật đang nhìn đến Hợp Hoan thời khắc đó, Đằng Chi mới đầu cũng hoài nghi tới, thẳng đến hai người giao thủ, hắn mới xác nhận này Hợp Hoan nhất định kia Hợp Hoan, cánh rừng lớn rồi, cái gì chim đều có, huống chi bao dung Cửu Châu Tu Tiên Giới đây này, có vóc người giống như đúc quá bình thường hết mức rồi.

Nhất là đã Hóa Thần rồi Tu Tiên giả, ai còn không có cái Thân Ngoại Hóa Thân à? !

"Tức Nhưỡng tại bản tôn trên người, bổn tọa cho rằng, ngươi cũng nhất định bản tôn."

Nói xong, Đằng Chi mới đầu răng rắc bẻ gãy Đỗ Vũ cổ, hắn quen việc dễ làm lần nữa móc ra Đỗ Vũ Nguyên Anh, dùng chỉ bụng nhẹ nhặt. Trên mặt hắn màu vàng kim óng ánh con ngươi dựng thẳng buộc chặt, lực tay gia tăng, Nguyên Anh "Bành" một tiếng phát nổ, cùng bạo tương rồi đầu như, rơi vãi khắp nơi đều là.

Từ phu nhân có chút buồn nôn, đã nói rồi đấy giống như là thiên thần hàng lâm liền như vậy lặng yên không một tiếng động giữa tiêu tan rồi, quả nhiên nam nhân đối với nam nhân là không cách nào sinh ra hảo cảm, ví dụ như Đỗ Vũ, ví dụ như chử vực, ví dụ như trước mắt vị này —— hết thảy đều là mây trôi a mây trôi.

Hắn đến tìm cơ hội cùng bảo bối đồ đệ nói nói, cách đây bầy mặt người dạ thú xa một chút, nam nhân đẹp mắt chỉ có một ưu điểm, chọn nam nhân đến tìm sư phó của nàng như vậy, bề ngoài phóng đãng không bị trói buộc, nội tâm to trong có mảnh, làm người rộng rãi sảng khoái, xử sự khéo đưa đẩy có độ. . .

Ưu điểm quá nhiều, liền không giống nhau vừa nói rồi. . .

——

Vô vọng vực sâu một chỗ, thở dài một tiếng bay xuống, nam tử mặc áo hồng buồn vô cớ độc lập, đối diện với của hắn là một mặt trong suốt vách tường, xuyên thấu qua vách tường có thể trông thấy một chỉ lớn đại thủy tinh hòm quan tài, trong quan thiếu niên yên tĩnh nằm, như là ngủ như, mềm mại điềm tĩnh.

"Lại có một khối Tức Nhưỡng, ngươi liền có thể sống lại, " nam tử giọng điệu phút chốc lạnh băng: "Ngươi được rồi thiên hạ, được rồi nàng, trong sạch của ta đây? !"

"Ngươi muốn nàng, ta cho ngươi, ngươi muốn Thục quốc, ta cho ngươi, ngươi muốn tính toán giới đến điều trị, ta cho ngươi, ta đều cho ngươi rồi, ngươi làm sao còn không buông tha ta?"

Hai tay của hắn che mặt, nơi khóe mắt điểm điểm óng ánh chảy xuống, Vọng Đế Đỗ Vũ, từ trời rơi, dừng lại Chu nâng lên, thiền ở vào con ba ba linh, số viết thông suốt.

Lúc ấy còn trẻ, bọn hắn quen biết tại hơi lúc, một cái là lập chí hưng Thục, một cái đầy bụng kinh luân, từng có mặt đỏ tới mang tai kịch liệt tranh luận, cũng có qua sau lưng tương giao tín nhiệm, càng có qua dắt tay sóng vai ngăn địch ở ngoài ngàn dặm. . .

Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, kết thúc hay vẫn là lòng người chưa đủ, có thể bản thân là bức vẽ cái gì đây?

Mượn Tức Nhưỡng chi lực, Vọng Đế từ trong mộ địa leo ra một lần nữa đứng ở nơi này mảnh năm đó hắn hóa xuống vô vọng trong vực sâu, hắn đã chứng minh bản thân là thắng nhà rồi, không phải sao? Tu Tiên giả cả đời, cầu đúng là trường sinh, có thể nhìn thấy nghìn năm sau đó vạn dặm giang sơn cùng mây trắng ung dung chính là hắn Vọng Đế Đỗ Vũ, không phải thông suốt!

Ngươi cầu còn không được trường sinh, ta đã thóa tay có được, ngươi trông mòn con mắt sơn thủy, ta đã tùy ý có thể thấy được. . .

Bức vẽ chính là cái gì đây?

Đại khái chỉ là nghĩ hỏi lên một câu "Vì cái gì?"

Vì cái gì ruồng bỏ ngươi luôn mồm bạn thân!

——

"Ngươi nói hắn là Đỗ Vũ?"

Bạch Tỳ khó tả kinh ngạc, thật tốt biến thái Hợp Hoan biến thành có lấy thiên cổ oan tình từng hóa chim quyên, gáy máu không dứt Vọng Đế Đỗ Vũ, này cũng quá qua gượng ép rồi, cả hai tầm đó dường như ngoại trừ giới tính nam, căn bản không có bất kỳ chỗ tương tự a.

"Xác thực nói, Hợp Hoan cùng trong tháp cao Vọng Đế đều là Đỗ Vũ Thân Ngoại Hóa Thân, Tức Nhưỡng tại bản tôn trên người."

Đằng Chi mới đầu cùng Hợp Hoan và Đỗ Vũ đều giao thủ qua, hiểu rõ nhất ngươi chưa chắc là chiến hữu của ngươi, rất có thể là địch nhân của ngươi, bởi vì tục ngữ nói tốt, biết mình biết người mới có thể trăm trận trăm thắng.

Mấy người một thời không nói chuyện, ngược lại là Từ phu nhân vuốt vuốt không có mấy cây râu ria nhất định muốn cho hai người nói ra nói ra Đỗ Vũ một thân.

Mấy ngàn năm trước, cổ Thục quốc lâm vào mấy năm liên tục hồng tai bên trong, lúc nên Thục vương cá phù tuổi già, vương vị truyền thừa đưa tới trong nước chúng tộc nhìn chằm chằm, loạn trong giặc ngoài bên trong, thiếu niên Đỗ Vũ bên ngoài tộc chi thân thành công Thượng vị, nghe nói là bởi vì bên cạnh hắn có một đắc lực người có tài tên là con ba ba linh, cái này con ba ba linh văn thao vũ lược, càng dùng sức một mình, thành công điều trị lui Thục quốc nước lũ, Đỗ Vũ cực kỳ tín nhiệm trọng dụng người này, vốn là bái nó là tướng, về sau càng thụ dùng quốc vị, số viết thông suốt.

Bạch Tỳ gật đầu, tỏ vẻ chính xác có nghe thấy: "Đỗ Vũ gáy máu nhiều tiếng kêu oan lại là vì sao?"

Thục nói trong truyền thuyết câu chuyện xa so mọi người đều biết phức tạp, từ xưa đến nay, Vương Hầu chi nhà từ trước đến nay chú trọng truyền thừa, Thục vương Đỗ Vũ cùng vương hậu sắc bén tình cảm rất tốt, nhưng ở vị vài chục năm, sắc bén không thể sinh hạ một nửa nữ, tuổi trên năm mươi Đỗ Vũ vốn đã vứt bỏ. Một ngày này xem sao sau, quốc sư cho biết Thục vương, đế Tinh tướng đến, nếu muốn vương hậu có mang con nối dõi, Thục vương cần tại giờ Tý từ đế sao sinh chỗ một đường truy tung đến đế Tinh Lạc chỗ, phải có thể ôm đế sao quy về.

Đỗ Vũ quyết đoán tiếp thu quốc sư đề nghị, giờ hợi liền lưu tại điền bắc con ba ba linh trong nhà, đến rồi giờ Tý, một đường đi theo đế sao, sáng sớm thời gian, thành công hoàn thành nhiệm vụ. Không lâu sau đó, sắc bén quả nhiên mang thai, xảo chính là, con ba ba linh thê tử cũng đồng thời mang thai. Nhưng là lúc này Thục vương đã không có có tâm t.ư chú ý con nối dõi vấn đề, Mân Giang, sông tây núi tuyết tới nước lũ không chỗ bài tiết, thung lũng bên trong thủy tai tràn lan, nhân dân khổ không thể tả.

May mắn Thục tướng con ba ba linh mở Vu sơn hạp nói, để cho sông bên trong nước lũ có thể thuận hạp đạo lưu ra. Đến bước này, hồng tai rốt cục có thể ức chế. Vì cảm tạ con ba ba linh trị thủy có công, Đỗ Vũ thiền ở vào con ba ba linh. Kẻ sau vì trị thủy, nhiều năm qua gia môn đến không quy về. Cái kia con ba ba linh thê tử như thế nào mang thai đây? Liên tưởng đến nghênh đón đế sao đêm đó lưu tại con ba ba linh trong nhà tiền nhiệm Thục vương, đất Thục bắt đầu lời đồn đãi nổi lên bốn phía: Tiền nhiệm Thục vương Đỗ Vũ là vì áy náy thoái vị.

Đáng thương Đỗ Vũ lo quốc lo dân cộng thêm có ý tốt bị người vu oan, sắc bén trong bụng con thành duy nhất an ủi. Con ngày từng ngày lớn lên, Đỗ Vũ vốn là tràn đầy hi vọng lần nữa nhận lấy đả kích, đứa nhỏ này vậy mà cùng con ba ba linh hình dáng tướng mạo không có sai biệt. Gần đất xa trời Đỗ Vũ từ đây một bệnh không được, cuối cùng ôm hận mà đi. Hồn phách của hắn không đành lòng rời khỏi đất Thục nhân dân, vì vậy hóa thân thành chim, ngày đêm kêu to, thanh âm thê lương bi ai, sau được xưng là chim quyên.

"Không đúng, Đỗ Vũ trên người oán khí bộc phát, vô vọng vực sâu là ma tu sân thí luyện, nhập ma càng sâu tu vi càng cao, tu ra hai cái Thân Ngoại Hóa Thân, ít nhất là Đại Thừa kỳ tu vi."

Đằng Chi mới đầu nhắc nhở Bạch Tỳ cùng Từ phu nhân, một cái vô vọng vực sâu trên đỉnh bên ngoài Cửu Châu một châu lớn nhỏ, như vậy chẳng có mục đích tìm xuống dưới là tìm không thấy Đỗ Vũ bản tôn, trừ phi chính hắn nhảy ra, trên tay bọn hắn có cái gì Đỗ Vũ muốn đây?

Đằng Chi mới đầu cùng Từ phu nhân nhất thời nhìn về phía Bạch Tỳ, bị nhìn vẻ mặt không hiểu thấu Bạch Tỳ cảm thấy hơi lạnh chảy ròng. . .

Nàng dùng ngón tay chỉ bản thân: "Các ngươi không phải là để cho ta là mồi nhử đi?"

Từ phu nhân quyết đoán gật đầu, với t.ư cách Cổ Thần Nữ Oa não tàn phấn hậu viện đoàn, hắn sâu cho rằng thực hiện Bổ Thiên di mệnh quả thật trọng yếu nhất. Đằng Chi mới đầu không nói gì, dường như tại suy tính việc này khả thi, cuối cùng hắn vỗ nhẹ xuống Bạch Tỳ đầu, nói: "A tỉ, ta sẽ cùng ngươi."

Bạch Tỳ có chút tức giận, làm sao cùng, ngươi một người sống sờ sờ đứng đấy, ngươi là Đỗ Vũ mù hay vẫn là bản thân có thể tàng hình?

"A tỉ nghĩ ta quấn quít lấy ngươi không?"

Đằng Chi mới đầu không có ý tốt cười cười, loại này ý hữu sở chỉ Bạch Tỳ vô cùng nhất tiếp không được, là muốn hắn quấn quít lấy tay của mình đây này, hay vẫn là quấn quít lấy bản thân chỗ kia đây?

Bạch Tỳ đầu óc không tự chủ được nghĩ đến hai người hóa thành thân rắn dùng đuôi tương giao bộ dạng, dẫn tới trên mặt nhảy hồng thành một mảnh trời, kết quả hình ảnh vừa mở ra nàng triệt để thu lại không được rồi, nàng trong đầu hiện lên hai người Hoa Thành nhà thuỷ tạ bên trong ôm nhau (nhưng thật ra là kéo lấy ngươi đừng chìm xuống, a cho ăn! ), Bất Chu thấp trong phòng cùng ngủ, còn có cây bông gòn dưới cây hôn môi. . .

Nàng nhớ rõ, a mới đầu có nói qua, nàng từng tại trên cổ của hắn bắt lấy sâu còn lưu lại sẹo, nghĩ cho tới hôm nay đối chiến Hợp Hoan lúc bản thân lại cho Thần Quân người lớn trên cổ điền mới tổn thương, Bạch Tỳ dứt khoát từ xấu hổ đến rồi mang tai vừa đỏ đến rồi cổ. . .

Nguyên lai bản thân thật sự bạo lực như vậy a!

"A tỉ, ta thích nhiệt tình của ngươi."

Trời ạ! Nguyên lai tại a mới đầu trong mắt loại này thô lỗ dã man hành vi bị đọc hiểu thành nhiệt tình, Bạch Tỳ yên lặng nghĩ: Thần Quân người lớn, kỳ thật ngươi là thụ ngược đãi cuồng đi? ?

Hoàn toàn bị bỏ qua Từ phu nhân thập phần không cam lòng, liền tại hắn chuẩn bị đi ra nói chút gì đó gõ gõ cảm giác đang sống nhắc nhở bọn hắn muốn tôn kính lão nhân, đề cao tự chủ lúc, trước mắt không còn, hai người không còn. . .

Từ phu nhân: Ỷ vào tu vi cao khi dễ người là sao! ! ! ! Tiểu bạch kiểm, ngươi có bản lĩnh nở hoa ân ái, ngươi có bản lĩnh chớ đi mở a!

Rơi vào Hắc Tháp nào đó gian phòng Bạch Tỳ, còn ở vào buồn bực bên trong, Đằng Chi mới đầu không có cho nàng mở miệng đặt câu hỏi cơ hội, trực tiếp hung hăng ôm lấy nàng, vặn lấy đầu của nàng, không nói một lời.

"A mới đầu —— "

"Sau này, không muốn rời khỏi, trên đuổi tận bích lạc xuống hoàng tuyền, vĩnh viễn không chia lìa."

"A mới đầu, ngươi là làm sao tìm đến ta đây?"

Đằng Chi mới đầu cười cười, tại trên trán của nàng nhẹ nhàng ấn xuống vừa hôn, ôm lấy Bạch Tỳ ngồi ở gian phòng giường lên, mới chậm rãi mở miệng: "A tỉ, còn nhớ rõ ngươi thẳng tuốt hỏi khế ước của ta sao?"

Bạch Tỳ đương nhiên nhớ rõ, biết được còn không biết Tiểu Hắc chính là a mới đầu, càng không nghĩ đến có trời bản thân cũng sẽ thích được ai, mỗi lần nàng hỏi khế ước, Tiểu Hắc đều là một bộ kiêu ngạo hận không thể đem đầu giương cao ông trời bộ dạng, nàng cũng lười đến xoắn xuýt, tạm thời là đây là chủ tớ khế ước, bản thân nhiều rồi cái có thể nói chuyện phiếm có thể là tọa kỵ sủng vật, mặc dù có điểm không nghe lời, tốt xấu phong cách không phải.

"Vợ chồng khế ước, a tỉ."

Phu. Vợ. Khế. Mời bốn chữ đất bằng một kinh lôi, phá Bạch Tỳ thiếu một khỏa thiếu nữ tâm bịch bịch cuồng đụng trái tim, khá tốt Thần Thú da dày thịt béo, mới không có đụng ra xương sườn trên không trung xoay tròn ba vòng rơi vào Thần Quân người lớn trên mặt, đến cái yêu thì sao nào.

"A mới đầu", Bạch Tỳ đem trán của mình dán tại Đằng Chi mới đầu trên trán, tự nhủ: "Không nóng a, không thể nào, a mới đầu ngươi vốn là tới sớm như thế liền thích ta á!"

Đằng Chi mới đầu nhè nhẹ tại Bạch Tỳ trên đầu búng rồi xuống: "Đồ ngốc, đương nhiên không phải."

Bạch Tỳ "A" một tiếng, có hơi thất vọng.

"Từ một vạn năm trước liền thích ngươi rồi."

Đằng Chi mới đầu cũng không nói đến xuống nửa câu —— chỉ là khi đó ta không biết. . .

Nhưng khá tốt, khá tốt ta lần này đã bắt được ngươi, hung hăng bắt được ngươi người, trái tim của ngươi, linh hồn của ngươi và hết thảy. . .

Tựa như phàm trần ở bên trong những thanh mai trúc mã kia, thiếu niên lúc luôn mồm nam nhi chí tại bốn phương, nhất định muốn thử một lần cái kia ngon y nộ mã biên tái cùng nước đóng thành băng chiến trường, có thể thật sự đến rồi một tướng công thành Vạn Cốt khô vào cái ngày đó, tâm tâm niệm niệm còn không phải quê quán trước cửa cái kia nhạt cây mơ xuống bóng hình xinh đẹp?

Đến già đến hai mắt nhắm lại vào cái ngày đó, mới sáng tỏ ——

Mặc thế gian có muôn vàn phong tình vạn chủng nhan sắc, trong nội tâm của ta lại thủy chung ngươi tốt.

Trong tiềm thức, Đằng Chi mới đầu chỉ là cố chấp cảm thấy, nhảy xà Bạch Tỳ, một vạn năm trước là vợ chồng, liền tính vào bãi bể nương dâu sơn thủy biến ảo, một vạn năm sau bọn hắn tầm đó cũng chỉ có thể có một loại quan hệ —— vợ chồng.

Bọn hắn ở giữa câu chuyện, cho tới bây giờ chỉ có một phiên bản:

Tử sinh khế rộng rãi, cùng tử cách nói sẵn có;

Chấp tử chi thủ, cùng tử Giai lão. ?
 

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
682,29
Tu vi
0,00
Nếu như cho cuộc tình này một cái kỳ hạn —— một vạn năm;
:phaikhongday:
- Lúc sáng mới đọc Tofu nó chia sẻ cái câu này, còn thêm 1 đoạn dài vicelone, post cho mọi người cùng đọc, hôm nay gặp câu này 2 lần lận, chắc mình sắp cưới Hải Bình rồi :5:

“Đã từng có một mối tình chân thành phô bày trước mặt tôi. Nhưng mà tôi không biết trân trọng. Cho tới khi mất đi tôi mới biết ăn năn thì không kịp. Trên trần gian còn có gì đau khổ hơn như vậy?!? Nếu mà ông trời cho tôi một cơ hội trở lại một lần nữa, thì tôi sẽ nói với cô gái đó tôi yêu cổ. Nếu nhất định phải có một kỳ hạn cho mối tình này, tôi hy vọng là… mười ngàn năm”.
- Stephen Chow
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top