ngayvantho
Phàm Nhân
Há há bi 2 kìa. Yêu cầu lão Cu bị hỏng dịch chuộc lỗi đêÔ cê. Thế lão Vong lại quịt bi hả lão? Sao ko thấy lão béo thông báo nhỉ?
Há há bi 2 kìa. Yêu cầu lão Cu bị hỏng dịch chuộc lỗi đêÔ cê. Thế lão Vong lại quịt bi hả lão? Sao ko thấy lão béo thông báo nhỉ?
Bi 2 có rồi, vậy lão @Cubihu làm bi sáng, bi chiều ta làm nha.Há há bi 2 kìa. Yêu cầu lão Cu bị hỏng dịch chuộc lỗi đê![]()
Bi chiều cv hơi khó đấy, lão kiểm tra kỹ xem có múc đc kg? Kg thì để ta làm bi chiều cho.
Vậy ta làm bi sáng cũng được, tại tối về mới có thời gian, sợ để hơi lâu.Bi chiều cv hơi khó đấy, lão kiểm tra kỹ xem có múc đc kg? Kg thì để ta làm bi chiều cho.
Ta còn đang sợ kg múc hết được bi sau đây. Lão cứ làm bi trước đi, bi sau làm đến đâu ta gửi lại sau. Nếu làm kg hết thì lại nhờ lãoVậy ta làm bi sáng cũng được, tại tối về mới có thời gian, sợ để hơi lâu.
Phần còn lại ta làm luôn cho.Quang đoàn màu lam lơ lửng giữa không trung, chầm chậm xoay tròn, từng tia từng sợi quang tuyến màu lam trong suốt như tuyết từ đó xuyên ra, bên trong mơ hồ còn có một tầng sương mù màu trắng mờ mịt, nhấp nhô, khiến cho cảnh thiên nhiên, kiến trúc bên trong vốn là mông lung không rõ càng lộ vẻ mù mịt, hơi có chút cảm giác vài phần tiên khí lượn lờ.
" Tiên Phủ hiện thế rồi!"
Thời gian Yên lặng ngắn ngủi trôi qua, không biết là người nào hô một tiếng, trong đó không ít người hít vào một hơi. Ngoại trừ những tu sĩ Kim Tiên cầm đầu thế lực khắp nơi, phần lớn những người còn lại đều lộ ra vẻ hưng phấn không thôi.
"Xem ra đây chính là Minh Hàn Tiên Phủ theo lời đồn rồi."
Sau khi tự lẩm bẩm, Hàn Lập khẽ động thần niệm, quét về phía quang đoàn màu lam kia, nhất thời chỉ cảm thấy bên tai có sấm sét nổ vang, thần hồn cũng vì thế bỗng nhiên run lên.
Trong lòng hắn cả kinh, nhưng nét mặt cũng không có chút nào dị dạng, liền vội vàng thu hồi thần thức.
Sau khi lén quan sát phía sau, hắn phát hiện rất nhiều người ở đây hiện ra sắc mặt có chút khó coi, hiển nhiên cũng là vận dụng dùng thần thức dò xét cửa vào, bị phản phệ.
Lấy thần thức của Hàn Lập mạnh mẽ có thể so với tu sĩ Kim Tiên còn bị rơi vào phản phệ khó có thể nhìn lén, huống chi tu sĩ Chân Tiên thông thường. Còn như những tu sĩ Kim Tiên tuy biểu hiện bên ngoài không thấy gì nhưng tựa hồ cũng không bị ảnh hưởng quá nhiều.
"Lạc đạo hữu, Phong đạo hữu, nhị vị không phải là dự tính dẫn đầu sao?" Tiêu Tấn Hàn cười ha ha, mở miệng hỏi.
"Lời Tiêu đạo hữu sai rồi, Tiên Cung đưa người tới nơi này bảo vệ chu toàn như vậy, thế cho nên trước khi Tiên Phủ lâm thế chưa có bọn đạo chích nào lọt vào phá hư, t.ư cách dẫn đầu tiến vào nơi này tất nhiên không còn ai khác chính là Tiên Cung. Phong đạo hữu, ngươi thấy có phải thế không?" Lạc Thanh Hải ý cười đầy mặt, mở miệng chế nhạo.
Trên mặt cương thi của Phong Thiên Đô vốn cũng không có bao nhiêu biểu cảm, lúc này cũng chỉ là hừ lạnh một tiếng, không nói lời nào.
"Nếu nhị vị khách khí như vậy, ta đây liền đi trước một bước." Không chờ Tiêu Tấn Hàn mở miệng, Cừ Linh không khách khí chút nào, trước tiên lấy ra một tấm Minh Hàn Sơn Hà tàn đồ, rồi nhẹ nhàng rung lên, từ đó tuôn ra một mảng quang mang rộng lớn bao lấy thân thể nàng vào bên trong, bay vào giữa lam quang.
Nàng này thật là có phong thái quyết đoán, từ lúc mở miệng đến khi bay vào lam quang, trước sau chỉ diễn ra một hai nhịp thở, làm cho mọi người chung quanh đều ngẩn ra, sau đó có chút sốt ruột.
Hàn Lập nhìn thân ảnh Cừ Linh biến mất ở giữa lam quang, trong mắt lóe lên một tia ảm đạm không dễ phát giác.
Tiêu Tấn Hàn thấy thé, chỉ là xoay người về phía đám người Tuyết Oanh nói một câu "Các ngươi theo ta đi vào, những người còn lại lưu thủ nơi này." Sau đó y liền rung cổ tay, sử dụng một tấm Minh Hàn Sơn Hà tàn đồ khác.
Chỉ thấy trên đồ quyển, tuôn ra một tầng quang mang xanh thẳm bao trọn đám người Tuyết Oanh gồm tám gã Tiên Cung đồng thời cả đám Âu Dương Khuê Sơn gồm ba gã Kim Tiên Chúc Long Đạo cuốn vào.
Sau đó, Tiêu Tấn Hàn ở quang mang hoạ quyển sải bước vào trong quang đoàn màu lam, thân ảnh mờ nhạt một cái, biến mất không thấy.
Số người còn lại của Tiên Cung và người của Hắc Phong đảo đều ở lại, canh giữ ở bên ngoài.
Đợi sau khi toàn bộ đám người Bắc Hàn Tiên Cung tiến vào, Lạc Thanh Hải lại mở miệng nói vài câu khách khí với Phong Thiên Đô, sau khi thấy đối phương thờ ơ, gã lập tức nói một tiếng với đám người Thương Lưu Cung, vung tay áo một cái, lấy Minh Hàn Sơn Hà tàn đồ bao bọn họ lại, cùng nhau bay vào trong quang đoàn màu lam.
Sau khi mấy người Thương Lưu Cung tiến vào hết, Phong Thiên Đô chỉ nhìn thoáng qua Tông chủ độc nhãn hội ý. Tên kia vội vàng triệu tập đám người Phục Linh tông cùng nhau tiến nhập vào quang đoàn màu lam.
Sau khi Cừ Linh và ba thế lực lớn dẫn đầu tiến vào bí cảnh, số người còn lại ở đây đã giảm đi một nửa, bầu không khí cũng không còn căng thẳng như lúc trước. Các thế lực khác tự nhiên không cam lòng rớt lại phía sau, rục rịch hành động.
Lão giả mặt rỗ Quỷ Khấp Tông đầu tiên là nói chuyện với nhau cùng đám tu sĩ Nam Lê tộc một hồi, sau đó lại tiến về phía bọn Hàn Lập.
"Cổ đạo hữu, lát nữa Nam Lê tộc đi vào trước, Quỷ Khấp Tông chúng ta theo sát phía sau, vào đến bên trong sẽ chờ các ngươi rồi cùng nhau tiến vào. Đến lúc đó chúng ta hợp lại làm một, hành động chung a!" Lão giả mặt rỗ nói thế.
"Trần đạo hữu nói rất đúng, ta cũng đang có ý này." Hô Ngôn đạo nhân nghe vậy, liền cũng vừa cười vừa nói.
"Chúng ta đây liền đi trước một bước." Lão giả mặt rỗ mắt thấy tu sĩ Nam Lê tộc đã tiến nhập trong lam quang, vội vàng nói một tiếng, rồi đi trở lại phía đội ngũ tông môn của mình.
"Chúng ta cũng đi thôi." Thấy đám người Quỷ Khấp Tông cũng đã tiến và Hô Ngôn nói với mọi người.
Húc Dương Tử đưa mắt ý bảo mọi người trong Tông tập trung lại, tất cả đều đứng ở một chỗ, ánh mắt đảo qua Lục Vũ Tình đứng ở bên cạnh Hàn Lập vẫn hiện ra vẻ hơi bất mãn.
"Tuy là bên trong bí cảnh Tiên Phủ không ít linh bảo thiên tài nhưng tương tự thì nguy cơ tứ phía. Sau khi tiến vào, mọi người tận khả năng tập trung cùng nhau, không được phân tán." Hô Ngôn đạo nhân dặn dò.
Dứt lời, hắn cũng lấy ra bức hoạ cuộn tròn, sau khi thi pháp một chút, liền có linh mang tuôn ra, đem mười hai người bao lại, bay vào trong lam quang cửa vào.
Vừa tiến nhập quang đoàn màu lam, trong nháy mắt Hàn Lập chỉ cảm thấy trong tai một hồi ông hưởng, trước mắt bỗng nhiên trở thành một mảng trắng như tuyết, hầu như mất đi toàn bộ cảm giác, cả người tựa hồ cũng chỉ còn lại có một đạo ý thức mờ nhạt không rõ.
Loại cảm giác này không thể dùng từ nào diễn tả nhưng lại làm người ta cảm thấy khó chịu vô cùng, chẳng qua thời gian kéo dài không lâu, chỉ là sau hơn mười hơi thở, tất cả lần nữa khôi phục bình thường.
Hàn Lập từng bước khôi phục ý thức như thường, chỉ cảm thấy bên tai truyền đến trận trận tiếng gió gào thét, ù ù mang tai khiến cho có chút đau đớn.
Trong tầm mắt phía trước đúng là một thế giới phủ đầy hoàn toàn tuyết trắng bay mịt mờ, xung quanh tràn đầy hàn khí lành lạnh, chỗ cực xa có một vòi rồng bão tuyết khổng lồ, như con rồng uốn khúc nối liền thiên địa, làm cho người ta không ngừng kinh hãi.
Quanh thân Hàn Lập tuôn ra một mảng thanh quang, tạo ra một màn sáng hơn một tấc ở bên ngoài cơ thể, ngăn cách với tuyết bay lả tả, nhưng vẫn có thể cảm giác thấy có từng tia từng sợi hàn ý lạnh buốt xương cốt thấm nhập vào trong cơ thể.
Sau khi đảo mắt qua bốn phía, hắn phát hiện tất cả đám người của Bắc Hàn Tiên Cung và mấy thế lực tiến vào lúc trước đều không thấy bóng dáng.
" Lạnh quá..." Lục Vũ Tình đã thả ra linh quang hộ thể quanh người, nhưng vẫn bị lạnh cóng đến mức đôi mắt đẹp không ngừng run rẩy, trên lông mi xuất hiện một tầng băng hoa trong suốt, thở nhẹ nói.
Trên thân trường bào đỏ đậm của đám người Chân Diễm Tông quang mang đại thịnh, mặt ngoài có văn lộ hỏa diễm hư hóa bắt đầu khởi động, từ đó truyền ra trận trận sóng nhiệt lăn tăn.
Mặc dù như thế bộ dáng của bọn họ cũng không có tốt hơn chút nào, ngoại trừ Húc Dương Tử và ba gã Kim Tiên thần sắc đỡ hơn một chút, còn mấy tu sĩ khác đều là sắc mặt xanh trắng, toàn thân lạnh run.
" Cổ đạo hữu, làm phiền ngươi thôi động Sơn Hà đồ, bảo vệ mọi người." Húc Dương Tử nhìn về phía Hô Ngôn đạo nhân, nói.
Hô Ngôn đạo nhân gật đầu, rung cổ tay, tấm Minh Hàn Sơn Hà tàn đồ lập tức hiện ra, phô triển ra trước người của lão.
Ngay sau đó, một màn sáng hình cầu màu xanh đen từ đồ quyển phóng to ra, tạo thành một cái lòng chụp hơn mười người vào trong.
Tiến nhập vào trong màn sáng, tiếng gió thổi xung quanh nhất thời nhỏ lại, hàn ý khấu buốt đến xương không chịu nổi cũng bị ngăn cách ra.
"Không thấy người của cả Nam Lê tộc và Quỷ Khấp Tông..." Vân Nghê đứng ở người bên cạnh Hô Ngôn đạo nhân, mở miệng nói.
"Vốn là bọn tông môn quỷ đạo và man tộc ở xó xỉnh, sao lại có thể tin được lời nói. Hơn phân nửa là không cam lòng bị muộn phía sau, đã giành đi trước rồi..." Chấn Vân trưởng lão cười một tiếng nói.
Lão @Độc Hành dịch tiếp thì dịch nhé, tối ta cũng kg biết có time dịch kg. Nếu lão bận thì để sáng mai ta thốt nốt vậy.
Nhìn tựa chương có vẻ hay hay áChương buổi sáng ta xử lý nhé.
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản