Chương 309: Tiến giai Hậu kỳ
Vù vù, Câu Lôi mộc còn lại và một vài linh tài thuộc tính Lôi bay ra, chúng rơi trên mặt đất trước mặt hắn…
Một tháng sau.
Trong gian khách ở động phủ, Hàn Lập ngồi ngay ngắn, tay nâng chung linh trà, mắt khẽ chớp, tựa hồ đang chìm trong suy nghĩ.
Một lát sau, Mộng Thiển Thiển từ cửa bước tới.
“Lệ trưởng lão.”
“Thiển Thiển, lần này gọi ngươi tới là có chuyện quan trọng cần ngươi làm.” Hàn Lập đặt chén trà xuống, ngừng một lúc mới nói.
Mộng Thiển Thiển khẽ giật mình, lập tức ngẩng cao đầu đáp: “Mời Lệ trưởng lão phân phó.”
“À cũng không nghiêm trọng tới thế đâu.” Hàn Lập cười cười, lấy một pháp khí trữ vật ra, đưa cho Mộng Thiển Thiển.
Nàng ta nhận lấy, chìm thần thức vào trong rồi ngẩng đầu nhìn Hàn Lập, trong đôi mắt đẹp dịu dàng hiện lên sự nghi hoặc.
Bờ môi Hàn Lập khẽ nhúc nhích, truyền âm nói mấy câu.
Mộng Thiển Thiển vốn đã giật mình, sau đó mặt tỏ ra ngưng trọng.
“Có khó khăn gì sao?” Hàn Lập hỏi.
“Lệ trưởng lão yên tâm, dù Thiển Thiển thịt nát xương tan cũng phải vì người mà thực hiện bằng được.” Mộng Thiển Thiển gật đầu lia lịa.
“Được rồi. Nhưng nhất thiết chuyện này phải không được nói cho ai biết.” Hàn Lập dặn dò.
“Vâng.” Mộng Thiển Thiển thi lễ, ánh mắt tỏ vẻ không đành lòng nhưng rồi vẫn quay người đi ra.
Sau một lát, một luồng độn quang màu đỏ bay đi.
Hàn Lập đứng ở đại môn động phủ, nhìn độn quang biến mất đằng xa, thân hình thoắt một cái cũng hóa thành một luồng độn quang màu xanh bay về phía tông môn.
Hai tháng sau, hắn trở về Xích Hà Phong.
Lúc này, ngoại trừ mấy thứ lấy được tại Thánh Khôi môn kèm với những đám linh bảo, linh dược không cần thiết đổi thành Tiên Nguyên thạch ra thì còn thu mua tài liệu luyện chế đan dược để tiếp tục tu luyện khắp nơi.
Khi tất cả đã chuẩn bị tốt hắn về lại động phủ, mở toàn bộ cấm chế ra, bước vào mật thất.
Bỗng, hắn dừng lại, xoay người bước tới Dược viên, hạ xuống tại một góc vườn.
Chỗ nào chính là nơi gieo mẫu đậu, hiện tại cái chồi đã cao hơn vài tấc rồi.
Mẫu đậu này mất trăm năm mới nảy mầm. Sau đó tốc độ phát triển dường như nhanh hơn trước.
Cái mầm xanh nhạt chồi lên, dòng chữ ám kim trên đó cũng đậm hơn trước nhiều.
Cái mầm mà Hô Ngôn lão đạo gọi là biến dị ấy, tới giờ cũng không rõ tốt hay xấu, mong rằng là nó theo chiều hướng tốt.
Bất kể thế nào, bởi hắn nhìn thấy Đạo binh ở Thánh Khôi môn, khiến tâm tình chờ mong vào mẫu đậu này lắm.
Nghĩ tới đấy, hắn lấy Chưởng Thiên bình ra đưa cho Khôi Lỗi mặt khỉ đứng chờ sẵn cách đó không xa. Sau đó hắn rời dược viên trở lại mật thất.
Lúc này, mọi việc đều đã được xử lý ổn thỏa.
Hắn thở nhẹ, lật tay lấy Lò đan ngân sắc ra. Tiếp đó vung tay áo lên, một luồng sáng trắng bay ra. Đứa nhỏ ngân diễm phiêu phù hạ xuống gần lò đan.
Sau khi cắn nuốt nguyên anh con Hạc đen, mất một khoảng thời gian hấp thu dung hợp, khí tức tinh viêm hỏa điểu mạnh hơn trước vài phần, ngũ quan thần thái trên khuôn mặt nhỏ nhắn bớt đi phần khô cứng, thêm vài phần linh hoạt.
Tựa hồ biết ý định của Hàn Lập khi cho nó ra ngoài, nó bay một vòng quanh lò đan. Bản mặt tròn xoe bỗng phùng miệng lên, phun ra một luồng ngân diễm vừa thô vừa to trùm cả lò đan.
Lúc này, Hàn lập đã chia các tài liệu luyện đan chuẩn bị từ trước ra mấy phần, đặt sẵn bên cạnh, khoanh chân ngồi xuống.
…
Mấy năm sau.
Ngân diễm dưới đáy lò tắt phụp, ngân diễm nhảy tưng tưng lên vai Hàn Lập, rồi ngồi vắt vẻo ở đó.
Khuôn mặt Hàn Lập bơ phờ, phất tay đánh một đạo pháp quyết.
Một tiếng động nhỏ vang lên, nắp lò đan được nâng lên, một làn hương nồng đậm mùi thuốc từ trong lò bay ra, tràn ngập cả gian mật thất.
Khẽ hít vài lần, khuôn mặt hắn tỏ ra hài lòng, khẽ một trảo vào hư không. Một hàng đan dược màu trắng từ bên trong bay ra. Tất cả có tới mười viên, một viên to bằng quả nhãn, trắng nõn, bên ngoài ẩn hiện vụ khí bạch sắc, rất là bất phàm.
Viên đan dược rồi lại bay ngay vào chiếc bình ngọc trắng muốt đã chuẩn bị sẵn.
Chiếc bình ngọc này có chừng hơn trăm, đang được bày la liệt gần đó.
“Xem ra đã đủ rồi.”
Hàn Lập lẩm bẩm một câu rồi phất tay thu lại lò luyện lẫn đứa nhỏ. Mắt khép lại điều tức.
Hắn điều chỉnh thể xác tinh thần lên trạng thái tốt nhất rồi bắt đầu bế quan tu luyện.
Nhoáng một cái, hơn hai trăm năm trôi qua.
Hiện tại, đại môn động phủ ở Xích Hà Phong vẫn đóng chặt.
Chúc Long Đạo cũng nghênh đón trận tuyết rơi lớn nhất trong vòng năm trăm năm. Trận tuyết này kéo dài phải mấy tháng mới xong.
Vù vù, Câu Lôi mộc còn lại và một vài linh tài thuộc tính Lôi bay ra, chúng rơi trên mặt đất trước mặt hắn…
Một tháng sau.
Trong gian khách ở động phủ, Hàn Lập ngồi ngay ngắn, tay nâng chung linh trà, mắt khẽ chớp, tựa hồ đang chìm trong suy nghĩ.
Một lát sau, Mộng Thiển Thiển từ cửa bước tới.
“Lệ trưởng lão.”
“Thiển Thiển, lần này gọi ngươi tới là có chuyện quan trọng cần ngươi làm.” Hàn Lập đặt chén trà xuống, ngừng một lúc mới nói.
Mộng Thiển Thiển khẽ giật mình, lập tức ngẩng cao đầu đáp: “Mời Lệ trưởng lão phân phó.”
“À cũng không nghiêm trọng tới thế đâu.” Hàn Lập cười cười, lấy một pháp khí trữ vật ra, đưa cho Mộng Thiển Thiển.
Nàng ta nhận lấy, chìm thần thức vào trong rồi ngẩng đầu nhìn Hàn Lập, trong đôi mắt đẹp dịu dàng hiện lên sự nghi hoặc.
Bờ môi Hàn Lập khẽ nhúc nhích, truyền âm nói mấy câu.
Mộng Thiển Thiển vốn đã giật mình, sau đó mặt tỏ ra ngưng trọng.
“Có khó khăn gì sao?” Hàn Lập hỏi.
“Lệ trưởng lão yên tâm, dù Thiển Thiển thịt nát xương tan cũng phải vì người mà thực hiện bằng được.” Mộng Thiển Thiển gật đầu lia lịa.
“Được rồi. Nhưng nhất thiết chuyện này phải không được nói cho ai biết.” Hàn Lập dặn dò.
“Vâng.” Mộng Thiển Thiển thi lễ, ánh mắt tỏ vẻ không đành lòng nhưng rồi vẫn quay người đi ra.
Sau một lát, một luồng độn quang màu đỏ bay đi.
Hàn Lập đứng ở đại môn động phủ, nhìn độn quang biến mất đằng xa, thân hình thoắt một cái cũng hóa thành một luồng độn quang màu xanh bay về phía tông môn.
Hai tháng sau, hắn trở về Xích Hà Phong.
Lúc này, ngoại trừ mấy thứ lấy được tại Thánh Khôi môn kèm với những đám linh bảo, linh dược không cần thiết đổi thành Tiên Nguyên thạch ra thì còn thu mua tài liệu luyện chế đan dược để tiếp tục tu luyện khắp nơi.
Khi tất cả đã chuẩn bị tốt hắn về lại động phủ, mở toàn bộ cấm chế ra, bước vào mật thất.
Bỗng, hắn dừng lại, xoay người bước tới Dược viên, hạ xuống tại một góc vườn.
Chỗ nào chính là nơi gieo mẫu đậu, hiện tại cái chồi đã cao hơn vài tấc rồi.
Mẫu đậu này mất trăm năm mới nảy mầm. Sau đó tốc độ phát triển dường như nhanh hơn trước.
Cái mầm xanh nhạt chồi lên, dòng chữ ám kim trên đó cũng đậm hơn trước nhiều.
Cái mầm mà Hô Ngôn lão đạo gọi là biến dị ấy, tới giờ cũng không rõ tốt hay xấu, mong rằng là nó theo chiều hướng tốt.
Bất kể thế nào, bởi hắn nhìn thấy Đạo binh ở Thánh Khôi môn, khiến tâm tình chờ mong vào mẫu đậu này lắm.
Nghĩ tới đấy, hắn lấy Chưởng Thiên bình ra đưa cho Khôi Lỗi mặt khỉ đứng chờ sẵn cách đó không xa. Sau đó hắn rời dược viên trở lại mật thất.
Lúc này, mọi việc đều đã được xử lý ổn thỏa.
Hắn thở nhẹ, lật tay lấy Lò đan ngân sắc ra. Tiếp đó vung tay áo lên, một luồng sáng trắng bay ra. Đứa nhỏ ngân diễm phiêu phù hạ xuống gần lò đan.
Sau khi cắn nuốt nguyên anh con Hạc đen, mất một khoảng thời gian hấp thu dung hợp, khí tức tinh viêm hỏa điểu mạnh hơn trước vài phần, ngũ quan thần thái trên khuôn mặt nhỏ nhắn bớt đi phần khô cứng, thêm vài phần linh hoạt.
Tựa hồ biết ý định của Hàn Lập khi cho nó ra ngoài, nó bay một vòng quanh lò đan. Bản mặt tròn xoe bỗng phùng miệng lên, phun ra một luồng ngân diễm vừa thô vừa to trùm cả lò đan.
Lúc này, Hàn lập đã chia các tài liệu luyện đan chuẩn bị từ trước ra mấy phần, đặt sẵn bên cạnh, khoanh chân ngồi xuống.
…
Mấy năm sau.
Ngân diễm dưới đáy lò tắt phụp, ngân diễm nhảy tưng tưng lên vai Hàn Lập, rồi ngồi vắt vẻo ở đó.
Khuôn mặt Hàn Lập bơ phờ, phất tay đánh một đạo pháp quyết.
Một tiếng động nhỏ vang lên, nắp lò đan được nâng lên, một làn hương nồng đậm mùi thuốc từ trong lò bay ra, tràn ngập cả gian mật thất.
Khẽ hít vài lần, khuôn mặt hắn tỏ ra hài lòng, khẽ một trảo vào hư không. Một hàng đan dược màu trắng từ bên trong bay ra. Tất cả có tới mười viên, một viên to bằng quả nhãn, trắng nõn, bên ngoài ẩn hiện vụ khí bạch sắc, rất là bất phàm.
Viên đan dược rồi lại bay ngay vào chiếc bình ngọc trắng muốt đã chuẩn bị sẵn.
Chiếc bình ngọc này có chừng hơn trăm, đang được bày la liệt gần đó.
“Xem ra đã đủ rồi.”
Hàn Lập lẩm bẩm một câu rồi phất tay thu lại lò luyện lẫn đứa nhỏ. Mắt khép lại điều tức.
Hắn điều chỉnh thể xác tinh thần lên trạng thái tốt nhất rồi bắt đầu bế quan tu luyện.
Nhoáng một cái, hơn hai trăm năm trôi qua.
Hiện tại, đại môn động phủ ở Xích Hà Phong vẫn đóng chặt.
Chúc Long Đạo cũng nghênh đón trận tuyết rơi lớn nhất trong vòng năm trăm năm. Trận tuyết này kéo dài phải mấy tháng mới xong.

