[ĐK Dịch] Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
Chương 120: Huyết chiến Đảo chủ
Quyển 2: Trở lại Tiên giới
Convert: ily zhang

Trong động quật dưới mặt đất.

Bốn phía trên vách núi đá, không biết từ khi nào đã có hơn mười cửa hang đen sì, từng luồng huyết thuỷ từ bên trong liên tục tuôn ra không ngừng như thác nước, rung động ầm ầm rồi dung hợp vào trong huyết hồ ở bên dưới, làm cho huyết thuỷ xoay tròn không ngớt.

Giữa không trung, cột sáng màu máu được tạo thành bởi pháp trận khổng lồ đang ong ong vận chuyển. Tiếng nổ lớn "Phốc Phốc" vang lên, vô số đoàn huyết diễm khắp nơi trong trận pháp bùng lên, cháy hừng hực. Từng tia lực lượng pháp tắc một tràn ra từ bên trong, khiến cho thiên địa nguyên khí xung quanh có chút sôi trào.

Lực lượng pháp tắc tràn ngập không gian như ăn phải thuốc bổ, trong nháy mắt đã được cường hoá thêm mấy lần.

Giao Bát và Lục Khôn tái nhợt, đồng thời phun ra một ngụm máu tươi. Thân thể hai người bị chấn động bay về sau, khí tức trên thân cũng nhanh chóng trở nên uể oải.

Một lát sau, hai vệt huyết quang loé lên, chia pàm hai hướng phóng đi, chính là hai con quái vật mà hai người bọn họ đã đấu qua lúc trước.

Trong lòng Giao Bát run sợ, há miệng phun ra một luồng kình phong màu xanh mờ mờ, hoá thành một đạo Loan Nguyệt Phong Nhật, loé lên rồi biến mất trên không trung, để lại một đạo bạch ngấn thô to, truyền ra từng trận chấn động không gian mãnh liệt.

Con quái vật kia không thèm tránh né, liền bị Loan Nguyệt Phong Nguyệt chém thành hai mảnh.

Hai nửa thân thể vẫn không giảm tốc độ, hoá thành hai luồng huyết hồng, vọt thẳng đến Giao Bát, xuyên thấu qua cơ thể gã. Sau đó, hai nửa hợp lại thành con quái vật màu máu. Trên tay nó đang cầm một tiểu nhân cao khoảng mấy tấc với thần sắc có chút uể oải. Chính là Nguyên Anh của Giao Bát.

Con quái vật màu máu nhe răng cười khằng khặc, không nói lời nào liền há miệng ra, nuốt Nguyên Anh đang cầm trên tay.

Cùng lúc đó, ngay lúc thân hình Lục Khôn hạ xuống, gã cảm thấy pháp lực bên trong cơ thể không hiểu sao đột ngột đình trệ, trái tim chùng xuống một nhịp.

Gã thấy quái vật màu máu nhanh chóng lao đến gần, muốn tránh cũng không thể tránh được, bèn cắn răng một cái, thúc giục tâm niệm. Hoá thân Địa Chích của gã ở một chỗ không xa, bỗng nhiên tách rời đầu lâu cùng thân thể. Thân thể hoá thân lập tức lam quang đại thịnh, ầm ầm vỡ vụn. Một vòng xoáy hơi nước màu lam xoay tròn như cuồng quyển, một luồng hấp lực to lớn truyền ra, khiến cho thân thể quái vật màu máu trở nên trì trệ, tốc độ giảm nhiều

Đầu lâu của hoá thân thì hoá thành một luồng lam quang, bay về phía Lục Khôn. Nó cũng mang theo một cỗ xung lực, kéo theo gã cùng bay xuống, phù phù một tiếng, chui vào bên trong dòng huyết thuỷ, không thấy bóng dáng.

Lúc Giao Bát cùng Lục Khôn bị lực lượng pháp tắc ảnh hưởng khiến cho thất bại, thì tại một chỗ khác, âm thanh chiến đấu vang lên không ngừng. Hai đạo nhân ảnh đan xen vào nhau, chính là Hàn Lập cùng với con quái vật màu máu thứ ba.

Mặc dù sắc mặt Hàn Lập có chút ửng hồng, nhưng hành động thì có vẻ như hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

Giữa không trung, Công Thâu Hồng thấy cảnh đó, trong mắt loé lên một tia kinh ngạc, rất khó để thấy được.

Đột nhiên, một tiếng gít rào sắc nhọn truyền đến, tiếp theo một đạo kiếm mang như sợi dây nhỏ đỏ rực cuồn cuộn bay tới, bên trong tản mát ra chấn động pháp tắc đáng sợ, làm cho hư không rung động ầm ầm.

Công Thâu Hồng cười lạnh một tiếng, vung ống tay áo lên.

Từng đạo huyết quang từ bên trong cột sáng xung quanh bay vụt đến, từng đoá hoa hoả diễm màu máu dâng lên từ huyết hồ bên dưới, dung hợp lẫn nhau. Nháy máy, đã ngưng tự thành màn sáng mười mấy tầng thật dầy, ngăn cản trước người y.

Oanh!

Kiếm mang đỏ lửa trảm một vệt lên màn sáng màu đỏ, phù một tiếng, kiếm mang một đường đánh vỡ màn sáng.

Âm thanh xoẹt giòn vang lên, màn sáng màu đỏ bị vỡ ra một tầng rồi một tầng nữa.

Kiếm mang đỏ rực theo đó mà thu nhỏ lại, màu săc ảm đạm dần. Cuối cùng, khi chém được tầng thứ chín của màn sáng màu đỏ, đã trở nên cực hạn, lấp lóe mấy lần rồi tán loạn biến mất.

Cách đó không xa, Giao Tam một lần nữa nâng đại kiếm màu đỏ lên khỏi đỉnh đầu, một luồng khí tức Hỏa pháp tắc cực nóng tỏa ra từ thân gã, ngăn cản huyết quang lại bên ngoài.

Không chờ cho đại kiếm chém xuống, dị biến bỗng xuất hiện!

Ầm ầm!

Cột sáng màu máu ở xung quanh đột nhiên lóe lên huyết quang toàn thân, tiếp đó nhao nhao mơ hồ ở phía dưới xuất hiện gần trăm đạo cột máu, trong chớp mắt hóa thành một lồng giam khổng lồ màu máu, nhốt Giao Tam lại bên trong.

Giao Tam hơi kinh hãi nhưng vẫn còn tỉnh táo, ánh lửa trên thân thể tăng mạnh. Đại kiếm lửa đỏ trên tay mơ hồ hóa thành một đóa Hỏa Liên nở rộ, rung lên hướng bốn phía xung quanh phun ra mấy đạo kiếm ảnh dài hơn một thước giăng khắp nơi, trảm lên lồng giam màu máu.

Quang mang của lồng giam điên cuồng chuyển động, từng đạo cột sáng màu máu không ngừng bị chém đứt, nhưng trong cột máu xung quanh lại phun ra huyết thủy sền sệt cuốn lấy, trong khoảnh khắc lồng giam đã trở lại như ban đầu.

Trong mắt Công Thâu Hồng lóe lên một tia trào phúng, miệng lẩm nhẩm, phất tay bấm niệm pháp quyết một lần nữa.

Huyết hồ bên dưới quay cuồng phun trào, sau đó lại dâng lên từng đạo cột sáng màu máu to lớn. Từng đạo hỏa diễm màu máu bên ngoài hừng hực bùng cháy, giống như những cái xúc tu, quấn quanh lồng giam khổng lồ màu máu.

Mực nước của huyết hồ nhanh chóng hạ xuống, mặc dù huyết thủy không ngừng tràn vào bổ sung, nhưng căn bản là vẫn không đủ, mơ hồ có thể thấy được đáy huyết hồ.

Lồng giam màu máu bị một tầng huyết diễm thật dầy bao phủ, cháy hừng hừng, biến thành một cái lô đỉnh màu máu, chậm chậm xoay tròn.

Trong lô đỉnh màu máu, Giao Tam đang ngồi xếp bằng, hai mắt có chút ửng hồng, máu trong cơ thể gã đang sôi trào, giống như đang bị thiêu đốt.

Huyết diễm xung quanh quay cuồng, từ bên trong truyền ra một luồng nhiệt lực kì dị không thể nói rõ, bao phủ toàn thân gã, thẩm thấu từ từ vào trong máu thịt, giống như đang muốn luyện hóa huyết nhục toàn thân của gã.

Giao Tam khẽ quát một tiếng, hai bàn tay trước người biến hóa chuyển động cực nhanh. Từng đoàn hỏa diễm từ bên ngoài thân thể gã cuồn cuộn bay lên, xoay tròn nhảy múa, biến hóa thành một không gian hỏa diễm cao vài trượng.

Màu đỏ trên gương mặt Giao Tam lập tức chậm lại, nhưng mà nhìn qua vẫn không thể ngăn cản hoàn toàn Huyết pháp tắc từ bên ngoài xâm nhập vào cơ thể.

“Hắc hắc, bản tọa liền đem ngươi đi luyện hóa từng chút một, để xem ngươi có thể kiên trì đến khi nào!”. Công Thâu Hồng bên ngoài lô đỉnh cười lạnh một tiếng, pháp quyết trong tay chuyển động không ngừng. Ánh mắt gã đồng thời lại liếc nhìn Hàn Lập đang ở bên dưới.

Lúc này đây, Hàn Lập bị ảnh hưởng bởi lực lượng Huyết pháp tắc tràn ngập không gian, lại vẫn có thể bảo trì ánh mắt thanh minh, giao đấu cùng với quái vật màu máu cũng không bị rơi xuống hạ phong chút nào.

Công Thâu Hồng nhướng mày, chợt động tâm niệm

Sưu sưu!

Hai con quái vật màu máu kia đột nhiên hóa thành một đạo huyết ảnh, bay đến chỗ của Hàn Lập, đồng thời, con quái vật đang giao đấu với hắn bỗng nhiên xoay người, bay đi.

Hàn Lập thấy thế liền bay ngược về sau, giữ một khoảng cách với mấy con quái vật. Ánh mắt hắn nhanh chóng lướt qua Công Thâu Hồng, sau đó nhìn về phía trước, không làm bất kì hành động thiếu suy nghĩ gì khác.

Ngoài dự định của hắn, hai con quái vật kia cũng không thèm phát động công kích, mà bay đụng vào con quái vật đang bay ngược lại.

Một cảnh tương không thể ngờ xuất hiện, thân thể ba con quái vật màu máu giống như một đoàn huyết thủy, dung nhập với nhau thành một thể, hóa thành một nam tử cao gầy màu huyết hồng, ngũ quan không khác với Công Thâu Hồng một chút nào.

Oanh!

Huyết quang chói mắt tản ra từ trên thân, từng vòng từng vòng khuếch tán xung quang, tản ra khí tức khổng lồ.

“Đây mới chính là hóa thân Địa Chích của Công Thâu Hồng!” Hàn Lập nheo mắt một cái, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn.

Hóa thân của Công Thâu Hồng điên cuồng gào thét, huyết quang bên ngoài thân thể chớp động, phun ra một lượng lớn huyết dịch, trong nháy mắt đan xen ngưng tụ lại, hóa thành một viên huyết cầu to cỡ vại nước. Huyết cầu mang theo gió tanh nhanh như chớp bắn nhanh đến chỗ Hàn Lập.

Ầm!

Hàn Lập nhấc một cánh tay, một nắm đấm tràn đầy Kim Lân ánh vàng rực rỡ xuất hiện, va chạm với huyết cầu, phát ra một âm thanh trầm đục to lớn. Hư không xung quanh bỗng nhiên rung động một cái, xuất hiện từng vòng gợn sóng mắt thường có thể thấy được.

"Phốc phốc" một tiếng, huyết cầu quay tít một vòng rồi ầm ầm vỡ tung, hóa thành một mảng huyết vụ lớn, một luồng lực lượng pháp tắc mãnh liệt theo đó mà tán ra.

Hai con ngươi của Hàn Lập co rút lại, thầm kêu một tiếng “Không tốt”, đang muốn nhún người bắn ngược về sau né tránh.

Nhưng mọi chuyện có vẻ đã muộn!

"Sưu sưu sưu "

Một trận huyết vụ kịch liệt rơi xuống, hóa thành mười mấy đạo xiền xích màu máu, cuốn một cái, liền quấn quanh thân thể tứ chi Hàn Lập gắt gao trói lại tại chỗ.

Bên ngoài thân thể Hàn Lập sớm đã bị lân phiến màu vàng li ti bao phủ, song quyền nắm chắc như muốn thoát khỏi trói buộc. Hắn càng giãy giụa kịch liệt thì những xiềng xích màu đỏ càng siết chắc. Xiềng xích cùng với lân phiến bên ngoài cơ thể hắn không ngừng ma sát với nhau, âm thanh “Tranh tranh” vang lên liên tiếp.

Hóa thân Công Thâu Hồng cười hắc hắc một tiếng, hai tay thúc giục pháp quyết. Huyết thủy từ bốn phía trong động tuôn ra, phân ra một nửa, hướng đến chỗ Hàn Lập, hóa thành một vòng xoáy khổng lồ trăm trượng, bao phủ thân thể Hàn Lập bên trong.

Một khắc sau, một tiếng gào thét “Ngao” từ bên trong vòng xoáy vang lên

Hai cánh tay vô cùng tráng kiện màu vàng óng bỗng nhiên nhô ra từ bên trong vòng xoáy, năm ngón tay hóa thành móc câu hung hăng hướng chém vào hai bên vòng xoáy.

Một tiếng vang "Bành" thật lớn.

Vòng xoáy màu máu kia ầm ầm vỡ vụn, hóa thành vô số huyết lưu di chuyển hỗn loạn khắp bốn phương tám hướng.

Một bóng người màu vàng óng cao mấy chục trượng nhảy ra, chính là hóa thân Sơn Nhạc Cự Viên của Hàn Lập, chỗ cánh tay và ngực bụng máu chảy đầm đìa.

Cự viên vừa mới xuất liền bỗng nhấc một cánh tay lên. Năm ngón tay nắm một cái rồi mở ra, lòng bàn tay phần phần, hiện ra một ngọn lửa màu bạc, nhanh chóng kéo dài, hóa thành một cây mâu khổng lồ màu bạc, dài hơn mười trượng.

Hóa thân Công Thâu Hồng khẽ giật mình, sau đó vẫy tay một cái, một mảng lớn huyết diễm từ huyết hồ bên dưới, lao vùn vụt lên rồi hóa thành một Huyết diễm hỏa luân đường kính khoảng mười trượng.

Một tiếng hú bén nhọn vang lên, cự mâu màu bạc bắn ra từ trong tay Cự Viên, ngọn lửa màu bạc cháy bừng bừng ở trên, mang theo một luồng khí thế cường hãn đốt giết vạn vật, xông đến hóa thân của Công Thâu Hồng.

Cùng lúc đó, Huyết diễm hỏa luân cũng “hô hô” luân chuyển, như một vầng mặt trời màu máu, lao đến cự mâu.

Một tiếng vang "Ầm ầm" thật lớn, Huyết Diễm Hỏa Luân lập tức vỡ ra.

Chỉ thấy mảnh lớn huyết diễm xen lẫn từng tia lửa màu bạc, bay tứ tán, hóa thành một luồng sóng khí nóng rực vô cùng cuồng bạo cuồn cuộn thổi khắp bốn phương tám hướng, khiến cho toàn bộ động quật chấn động không ngừng, toàn bộ huyết hồ dậy sóng ngập trời.

Thanh cự mâu màu bạc không giảm tốc độ, ngược lại dưới sự trùng kích của luồng sóng khí kia, liền nhanh chóng bắn nhanh về hóa thân của Công Thâu Hồng, chỉ trong chớp mắt, đâm xuyên qua lồng ngực gã.

Lúc Công Thâu Hồng gọi ra hóa thân để đối phó với Hàn Lập, còn gã thì sử dụng toàn lực để thúc dục đỉnh lô màu máu, muốn nhanh chóng luyện hóa Giao Tam. Bỗng nhiên, thân thể gã chấn động, phun ra một ngụm máu tươi.

"Không. . ." Hắn cúi đầu nhìn xuống phía dưới, ánh mắt đảo qua xung quanh , lập tức há miệng gầm thét lên.

Chỉ thấy cự mâu màu bạc cắm vào lồng ngực hóa thân của Công Thâu Hồng, bỗng nhiên hóa thành một ngọn lửa màu bạc, nuốt lấy hóa thân của gã.

...

bản dịch của ta nha @Cubihu
Đã chỉnh sửa và bổ sung nhé @loki1994. Đa tạ ;)
 

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
Nói chứ do lúc sáng đọc 120 vẫn còn ức chế nên dịch lại để lấy mood làm 121,122 :cuoichet:)))))))))))
Nói thật là đọc bản CV của đạo hữu @ily zhang thấy như là dịch rồi ý. Đoạn đầu còn định đề phần dịch gồm cả tên bạn đó nhưng đến đoạn sau có vài chỗ cần dịch nên lại thôi.

Dùng điện thoại dịch nên hihi... Thường thì ta chỉ cần đúng nội dung, kg cần câu cú mĩ miều lắm. Đó là điểm yếu, sẽ khắc phục.

Mà đã nhận hôm nay cày 2 chương thì đừng có mà thất hứa đấy @loki1994
 

Tùy Phong

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Nói thật là đọc bản CV của đạo hữu @ily zhang thấy như là dịch rồi ý. Đoạn đầu còn định đề phần dịch gồm cả tên bạn đó nhưng đến đoạn sau có vài chỗ cần dịch nên lại thôi.

Dùng điện thoại dịch nên hihi... Thường thì ta chỉ cần đúng nội dung, kg cần câu cú mĩ miều lắm. Đó là điểm yếu, sẽ khắc phục.

Mà đã nhận hôm nay cày 2 chương thì đừng có mà thất hứa đấy @loki1994
tí 4h có chương 121, còn 122 thì tối về tầm 9-10 sẽ có
 

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
tí 4h có chương 121, còn 122 thì tối về tầm 9-10 sẽ có
Đạo hữu @Tiểu Hàn Lập xem hỗ trợ vụ đăng ký account đăng bài cho đạo hữu @loki1994 nhé. Vụ này đợt trước ta cũng do lão nila giúp nên không rành lắm.

Lão @nila32 chắc đang nhận nhiệm vụ đặc biệt của Vô Thường Minh, giờ vẫn chưa thấy hiện.
 

Tùy Phong

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Chương 121: Tiến cử

Quyển 2: Trở lại Tiên giới
Convert: ily zhang

Ngay lúc hóa thân Địa Chích của mình bị hủy, khí tức của Công Thâu Hồng lập tức trở nên bất ổn, thình lình một tiếng rống to cuồng bạo kèm với tiếng gầm trắng xóa to lớn truyền đến, như là sóng lớn vỗ bờ cuồn cuộn quét qua.

Chính là Hàn Lập biến thành Kim Mao Cự Viên thi triển một đòn “Kim Cương Hống”.

Những nơi mà gợn sóng màu trắng đi qua, hư không trở nên mơ hồ, thậm chí còn biến thành vặn vẹo, phảng phất giống như toàn bộ không gian đang muốn sụp đổ.

Lô đỉnh màu máu lơ lửng giữa không trung, bị gợn sóng trùng kích vào bên ngoài dẫn đến chấn động kịch liệt, ung dung lay động, một luồng lực lượng pháp tắc chấn động truyền ra, xuất hiện dấu hiệu một tia hỗn loạn.

Lúc này, một tiếng long ngâm cuồng bạo truyền ra từ bên trong lô đỉnh màu máu.

Một tiếng ầm vang lên, hồng qaung phía trên lô đỉnh run lên rồi vỡ ra, hóa thành một đám sương máu lớn. Một con Hỏa Diễm Trường Long dài hơn mười trường xuyên qua huyết vụ phóng lên trời cao. Con trường long thân thể uốn lượn giữa không trung, sau đó hướng về phía Công Thâu Hồng lao xuống.

“Các người thật can đảm khi dám phá hủy hóa thân Địa Chích của ta, làm hỏng căn cơ tu hành của ta, ta muốn các người đồng quy vu tận…” Công Thâu Hồng sắc mặt cực kì kinh sợ, hét lớn một tiếng, gương mặt gã trở nên điên cuồng.

Gã vừa dứt lời, huyết quang quanh thân trở nên đại thịnh, thân thể nhanh chóng phình to, bành trướng kịch liệt giống như bọt khí. Bên trong tràn ra từng luồng khí tức hủy diệt khiến cho người ta phải sợ hãi.

Hàn Lập thấy thế, trong mắt hiện ra một tia ngưng trọng, thân hình lập tức khôi phục hình dáng con người, phất tay mang Tinh Viêm Hỏa Điểu thu vào.

Giao Tam đang biến thành Hỏa Long, thấy tình hình như vậy bèn chuyển động thân hình, lách qua một bên né tránh Công Thâu Hồng.

Hào quang lân phiến quanh thân Hàn Lập bùng nổ, hỏa diễm xích hồng vô tận mãnh liệt tràn ra, lập tức bảo phủ toàn bộ hòn đảo huyết hồ. Từng đóa Hỏa Diễm Hồng Liên bỗng xuất hiện từ hư không, thi nhau nở rộ.

Một luồng lực lượng pháp tắc nóng rực chấn động, trong nháy mắt tràn ngập khắp nơi trong động quật dưới mặt đất, một lần nữa xuất hiện một khu vực thiên địa độc lập.

"Linh Vực!"

Hàn Lập cảm nhận được sự biến hóa ở xung quanh, đôi mắt lập tức sáng lên.

Nhưng vào lúc này, trong lòng đất đột nhiên bùng nổ một đạo quang mang sáng lạn như ánh mặt trời. Thân thể Công Thâu Hồng bên trong tia sáng này tăng thêm mấy chục lần, huyết sắc giống như băng tuyết, từng điểm tan rã ra.

"Ầm ầm. . ."

Từng đợt âm thanh nổ tung không ngừng kịch liệt vang lên, hòn đảo trung tâm huyết hồ bị đóng băng từ từ, trong khoảnh khắ bị quang mang trực tiếp chiếu vào liền hóa thành bột mịn, tiêu tán biến mất.

Sóng khí cuồng bạo trùng kích tứ tán, từng vòng sóng xung kích chấn động xung quang, khiến cho nham thạch trong hang động vỡ nát, sụp đổ xuống. Bốn phía bắt đầu bị mảng lớn nước hồ tràn vào.

Phía trên hang động, sớm đã không còn ai sống sót ở thành Hồng Nguyệt. Một trận âm thanh ù ù vang lên, sụp đổ hoàn toàn, trở thành một vùng phế tích.

Bên trong động quật, có một khu vực được lục quang bao phủ, hoàn toàn không bị tổn hại một chút nào.

Ở phía trên khu vực này, lơ lửng tám mảnh mai rùa hình thoi to lớn, ghép lại với nhau hóa thành một màn sáng hình bầu dục, màu xanh sẫm. Bên trong không bị một chút ảnh hưởng nào từ luồng sóng khí chấn động cuồng bạo kia.

Trong màn sáng, Hàn Lập đang vận dụng huyết mạch Huyền Vũ, thân hình đang mặc một bộ áo giáp màu xanh lá có hình ảnh mãng xà bao phủ khắp nơi trên áo giáp, thần sắc tự nhiên đánh giá xung quanh.

Toàn bộ khắp nơi trong không gian, khí tức nóng rực không giảm đi chút nào, khắp nơi đều có Hỏa Diễm Hồng Liên đang nở rộ, bên trong truyền ra từng trận khí tức kì dị chấn động, đang cùng với cỗ lực lượng cuồng bạo triệt tiêu lẫn nhau.

Cách đó không xa, Giao Tam đã trở lại bộ dạng con người, cũng đang xếp bắng bên trên một đoàn Hỏa Diễm Hồng Liên to lớn, quanh thân bao phủ một tầng quang mang vàng hồng, áo bào trên thân gã bay phấp phới, hai tay không ngừng bấm niệm pháp quyết, sắc mặt nghiêm nghị, toàn lực thúc giục Linh Vực.

Một lát sau, chấn động bên trong động quật mới chậm rãi ổn định lại. Hồng Liên khắp nơi đã biến mất hơn phân nữa, Linh Vực do Giao Tam thúc dục cũng châm rãi tán loạn biến mất.

Khi đóa Hỏa Liên cuối cùng trong không gian tiêu tán, thần sắc của Giao Tam có chút mệt mỏi, rơi xuống đất.

Hàn Lập thấy thế, cũng lập tức thu hồi lại mai rùa ở xung quanh, hướng về Giao Tam, chắp tay nói:” Chúc mừng Đại nhân Giao Tam đã thành công tiêu diệt Đảo chủ Công Thâu Hồng của Hồng Nguyệt đảo.”

“Giao Thập Ngũ, lần này có thể giết được kẻ này, ngươi có một nửa công lao trong đó.” Giao Tam nghe vậy, nhìn Hàn Lập thật sâu một chút, rồi nói.

Trong ánh mắt Giao Tam lúc này đã không còn sự hờ hững như lúc đầu, mà thay vào đó là tràn đầy sự tán thưởng.

“Đại nhân Giao Tam quá khen rồi, tại hạ chỉ hơi tận sức mọn mà thôi. Việc đáng phải làm, không dám giành công.” Hàn Lập nghe vậy, lại khẽ mỉm cười nói.

"Không cần quá khiêm tốn. Vô Thường Minh vốn coi trọng thực lực, thực lực không đủ lại đi ham lợi quá sức mình, cho dù phải bỏ mình cũng không thể trách người khác, ngươi có hiểu không?” Giao Tam khoát tay áo, thâm ý sâu sắc nói một câu.

"Tại hạ ghi nhớ lời dạy bảo của các hạ, tại hạ hiểu rõ." Hàn Lập kính cẩn đáp.

"Rất tốt! Ta có thể tiến cử ngươi trở thành thành viên cao cấp, ngươi có đồng ý hay không?” Giao Tam nhẹ gật đầu, nói như thế.

“Không biết là thành viên cao cấp có điểm gì đặc biệt? Nếu phải chấp hành thêm nhiều nhiệm vụ gian khổ như vậy, tại hạ cũng không dám tùy tiện đáp ứng.” Hàn Lập nao nao, chợt bất động thanh sắc nói ra.

“Vấn đề khác tạm thời không nói đến. Nếu ngươi thành công thăng cấp, ngươi liền có thể tự động tuyên bố nhiệm vụ riêng như ta, ngoài ra còn có t.ư cách cùng với các thành viên đồng cấp tiến hành trao đổi tài nguyên.” Giao Tam ngữ khí nhàn nhạt giải thích nói.

“Nếu là như vậy, đành phải làm phiền Đại nhân Giao Tam.” Hàn Lập nghe vậy trong lòng vui mừng, chắp tay nói cám ơn.

“Ta tuy có t.ư cách tiến cử ngươi, nhưng việc này thành hay bại là chuyện khác. Trong Minh sẽ phái ra đặc sứ, sẽ khảo sát ngươi một phen, đến lúc đấy, ngươi còn cần phải hoàn thành thêm một nhiệm vụ thí luyện. Ta tin tưởng, nếu lấy thực lực của ngươi, nắm chắc chính thành vượt qua được.” Giao Tam bổ sung một câu.

Hàn Lập không tiếp tục nói lời cảm tạ, chỉ là khẽ khom người thi lễ.

"Tốt. Việc nơi này đã xong, ta còn cần phải lưu lại trên đảo thêm một khoảng thời gian, làm chút công việc còn lại. Từ lúc đảo Hồng Nguyệt truyền thừa đến nay, tích lúy khá nhiều tài nguyên phong phú, ngươi có thể thử tìm kiếm một phen. Nhưng, không được lưu lại ở đây quá lâu.” Giao Tam tiếp tục nói.

Hàn Lập nhẹ gật đầu, lên tiếng cáo từ, quang mang trên thân lóe lên, hướng một chỗ phía xa bay đi.

Một khắc sau, một đạo thanh quang từ dưới mặt đất phụ cận Khôn Châu thành Hồng Nguyệt bay lên, hiện ra thân ảnh của Hàn Lập.

Nhìn qua thành trì phía dưới đã biến thành phế tích, hắn không khỏi khẽ thở dài.

Ngày đó, bảy người cùng nhau vào thành, bây giờ chỉ còn một mình hắn. Nhiệm vụ của Vô Thường minh vô cùng hung hiểm, có thể thấy được lốm đốm.

Tuy nói Công Thâu Hồng tu luyện có thành tựu, lại không tiếc lấy trăm vạn sinh linh để huyết tế, thậm chí cũng không tiếc hy sinh bốn tên Tán Tiên đã đi theo gã thật lâu, thật xứng đáng là “tâm ngoan thủ lạt”. Nhưng mà, nhiệm vụ lần này người dẫn đầu là Giao Tam, cũng là một kẻ không từ thủ đoạn để đạt được mục đích của mình.

Bất quá, Giao Tam nói cũng không sai, tu tiên là con đường lợi ích cùng nguy hiểm tồn tại song hành với nhau. Từ trước đến giờ không tồn tại con đường nào bằng phẳng cả, có thể nói, từ lúc bước vào con đường tu tiên, bản thân phải giác ngộ chuyện này.

Hàn Lập vừa nghĩ đến đây, lắc đầu.

Sau một hồi phân biệt phương hướng, cả người hắn liền hóa thành một đạo thanh hồng hướng về một nơi phía xa bay đi, không có dừng lại chút nào, cũng không có đi tìm kiếm cái được gọi là tài nguyên của đảo Hồng Nguyệt.

Lúc trước, hắn đã lặng im đem túi trữ vật pháp khí của Giao Bát thu vào, thêm nữa trước đó lấy được vật phẩm, cũng coi là thu hoạch tương đối khá rồi.

Về phần tài nguyên quan trọng trên đảo, lúc trước luôn ở bên cạnh Công Thâu Hồng. Hiện tại gã đã chết, tài nguyên tự nhiên rơi vào tay Giao Tam. Những địa phương khác dù còn lại một số, nhưng cũng bất quá là số lẻ, hắn cũng lười vì một chút ít đồ lại phải hao tâm khổ trí.

Hai tháng sau.

Một đạo thanh quang lóe lên xuất hiện tại phụ cận Ô Mông Đảo, hiện ra thân ảnh Hàn Lập bên trong.

Nhìn đảo nhỏ trước mặt, trên mặt Hàn Lập lộ ra vẻ tươi cười.

Lần này ra ngoài, mặc dù trải qua khó khăn trắc trở, nhưng cuối cùng vẫn bình an trở về, cũng có thể coi như đã đạt được mục đích mong muốn.

Một đạo độn quang bắn ra từ trên đảo, hiện ra thân ảnh Lạc Phong, tiến ra đón hắn.

"Liễu tiền bối!" Lạc Phong vẻ mặt vui mừng.

Tin tức Hàn Lập ra ngoài, chỉ nói cho một mình gã biết. Những ngày qua, gã ngày đêm chờ đợi, chỉ sợ Hàn Lập xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, một đi không trở lại. Giờ phút này, nhìn thấy Hàn Lập bình an trở về, nỗi lo lắng trong lòng gã cuối cùng đã biến mất.

“Những ngày ta rời khỏi đây, không có chuyện gì phát sinh chứ?” Hàn Lập nhẹ gật đầu với Lạc Phong, liền hỏi.

“Nhờ hồng phúc của tiền bối, mọi chuyện trên đảo đều bình thường." Lạc Phong vội vàng nói.

Hàn Lập ừ một tiếng, bay về phía tiểu viện của mình. Lạc Phong bay ở phía sau, đem những tin tức ở phụ cận hải vực những ngày qua, một mực báo cho hắn biết không chút giấu giếm.

Trong đó, chỗ hòn đảo của Lục Khôn, giờ phút này hình như có dị biến phát sinh, bế quan phong đảo.

Hàn Lập trong lòng hơi động, nhưng cũng không nói lời nào.

Tại thời khắc sống còn, Lục Khôn mang theo đầu lâu không trọn vẹn của hóa thân Địa Chích, rơi vào huyết hồ bên trong động quật. Cho đến cuối cùng cũng chưa trở ra, không rõ sống chết.

Nhưng mà, nếu theo tình hình lúc ấy, Lục Khôn cho dù không chết, sợ là nguyên khí cũng bị hao tổn nhiều.

Hàn Lập nghĩ như thế, liền bảo Lạc Phong rời đi. Hắn trở về căn phòng bên trong nội viện, nằm xuống giường, đánh một giấc o o.

Ngày thứ hai, tinh thần hắn đã phấn chấn trở lại, bèn rời khỏi giường, lật tay lấy ra một đống đồ vât.

Có đồ chứa pháp khí, vài kiện Linh Bảo, còn muốn có một bộ hóa thân Địa Chích bị tàn phá, chính là của Giao Bát.

Đầu tiên, hắn quan sát một chút hóa thân không trọn vẹn của Giao Bát, phát hiện hơn phân nửa vật liệu chế tạo không sai biệt nhiều so với Lạc Mông. Điểm khác biệt quan trọng nhất chính là Giao Bát dùng không ít tài liệu Phong thuộc tính trân quý.

Mặc dù dùng những tài liệu này đem dung nhập thành hóa thân Địa Chích rồi thì không thể nào sử dụng được nữa, nhưng mà sau vài ngày hắn nghiên cứu kỹ lưỡng, hắn vẫn thu được một số lợi ích, đối với việc ngưng tụ hóa thân của mình, hắn càng có thêm vài phần nắm chắc.

Hàn Lập nghĩ như thế, đem hóa thân cất kỹ, lại tiếp tục cầm những Linh Bảo kia bắt đầu đánh giá.

Bên trong mấy kiện bảo vật này, trừ thiết chùy màu đen của Giao Thâp Lục có vẻ như là một kiện Ngụy Tiên khí đê giai, các bảo vật khác đều không có chỗ gì đặc biệt. Thiết chùy màu đen mặc dù bề ngoài không có nghiêm trọng nhưng không biết tại sao, bên trong có cảm giác như đã bị hao tổn quá nhiều, một tia lực lượng pháp tắc ẩn chứa bên trong chậm rãi trôi.

Dựa theo tốc độ này, mấy trăm năm sau tia lực lượng pháp tắc này sẽ hoàn toàn biến mất.

Khó trách, lúc Giao Thập Lục thi triển bảo vật này, uy lực khá yếu

Kể từ đó, hứng thú trong lòng hắn càng nhạt dần, đối với những bảo vật còn lại chỉ xem qua một chút, sau đó liền cất đi.

Dù sao lấy hắn bây giờ tình huống, cũng không cần đến những vật này.

Cuối cùng, Hàn Lập lại cầm lên những pháp khí trữ vật, thả thần thức dò xét bên trong.

Một lát sau, hắn mở mắt, hiện lên vẻ vui mừng.

Những Chân Tiên cấp bậc này cất giấu quả nhiên không để cho hắn thất vọng, tài liệu bên trong rất nhiều, bỏ xa so với tài liệu Ô Mông Đảo tích trữ được.

Thậm chí nhiều món trong đó hắn không thể nhận biết được, nhưng mà xác định tuyệt đối đều là vật trân quý.

Có những vật này, hắn cũng không cần vì sự thiếu hụt tài nguyên mà lại phát sầu ở giai đoạn này.

Hắn hít một hơi thật sâu, đem những đồ vật bên trong phân loại rồi cất kỹ, lại phất tay láy ra một khối ngọc giản.

Đây là bộ công pháp tu luyện Địa Tiên, tên là “Thanh Phong Huyền Cương Quyết”. Căn bản không có gì sai, nhưng vẫn phải cẩn thận làm từng bước. Trước tiên tu luyện thành Tổ Thần, sau đó mới có thể trở thành Địa Tiên. Đối với hắn, mặc dù không có chút tác dụng to lớn gì, bất quá cũng có thể lấy ra tham khảo một chút.

...
hàng về nha các lão
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top