Chênh vênh hai mươi :))

Vain

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
38 ._. chời đất lại quên số rồi :(

Vừa nãy ăn cơm, mẹ bảo.

"Diuu, mẹ cằm chẻ sao cằm m nhọn thế? Chả giống ai cả, mày phải cảm ơn mẹ đi, chứ cằm mày nhọn thế này thời xưa đíu chó nào lấy đâu."

Me: "..." Cằm V-line giờ là mốt đấy má -_-

39. Cha mẹ sinh con trời sinh tính.

Chẳng phải tự nhiên mà tính cách con người ta như vậy, đều do môi trường tác động, áp lực, vv...

Như T, chẳng bao giờ giận ai vì cuộc sống của T không có áp lực. Êm đềm mà sống. S thì gia đình chẳng lo đến gì nữa, xin tiền cái là được cho luôn, nên chẳng muốn nợ nần ai.

Tôi thì trước đây là từng là cái đứa đến cửa nhà cũng không được bước ra.

Nhớ hồi xưa, đi học về là ngồi nhà chơi vớ vẩn. Buồn chán đến nỗi cầm mấy cái cúc ra xếp thành từng chồng rồi phá, lặp đi lặp lại. Hồi đấy tự ti lắm, vì chẳng có cái gì. Góc nhỏ chất đầy mấy thứ đồ bỏ.

Lúc đấy tôi vẫn còn là con bé đen nhẻm gầy gò, đi đâu cũng cúi gằm mặt xuống. Ông C thì là đứa đầu tóc trọc lốc, không kiệm lời như bây giờ. Mà ổng thời đó còn đi chơi với bạn, quan tâm gì đứa em gái này. Nhớ hôm ổng bật siêu nhân Gao cho xem rồi bỏ đi chơi. Nhớ mang máng cái đoạn đấy có bọn phản diện. Méo hiểu sao mà tôi sợ đến run người, chân tay lạnh ngắt. Nhắm mắt nhắm mũi tắt TV rồi vừa khóc vừa chạy ra cổng. Má, cũng chẳng nhỏ nhắn gì mà còn sợ -_- Từ đó thấy ổng tồi tệ deso.

Cấp 1 đúng chuẩn là con bé nhát chết, méo hiểu sao lên c2 thay đổi dữ vậy. Cấp 1 á, vừa ngu vừa đù :) được cái học giỏi. Hah, mà học giỏi thì ích gì. Chẳng ai chơi cùng, chỉ để được nói chuyện mà không ăn sáng lấy tiền mua kẹo cho chúng nó.

40. Con trai đúng thật là khó trưởng thành. Thời xưa ai cũng lấy nhau từ sớm, nên ba lúc đó vẫn còn là thanh niên ngông cuồng, vô lý, gia trưởng. chắc vậy.

Tôi chẳng nhớ được ba vĩ đại thế nào, trong ký ức chỉ có đoạn ba suýt ném cái bàn là vào lưng mẹ :) So scared. Từ đó có nỗi ám ảnh tâm lý với đám con trai. Nhìn thấy là né ra cả ngàn dặm.
Bây giờ thì yêu ba lắm luôn.

41.
Trước đây thì thừa tình cảm. Nhìn thấy ai cũng tuyệt vời xinh đẹp. Giờ thấy đúng là toàn tật xấu chìa ra.

Cấp 2, vẫn mơ mộng bạch mã hoàng tử. Thời đó méo biết soái ca là gì. Tiêu chí chung vẫn là như anh gì gì ở Vịnh Xuân Quyền ấy ._. quên bà nó tên. Với cả cái gì Kính ấy, đóng vai Triển Chiêu. Má, quên hết trơn gòi.

Thời trước ba toàn xem phim chưởng, đầu óc chỉ toàn mấy hiệp khách bay vèo vèo. Klq mà vẫn thích Mai Siêu Phong nhất :cuoichet: Ba xem cả phim ma nữa. Xem chán rồi nên giờ chả sợ cái quái gì.

Lúc đó con trai lùn bome, có phát triển thì cũng xấu xấu. Mà hồi đấy lại thích zai cao cơ :v nên tôi tỏ tình với ông cao nhất lớp :cuoichet:

Rồi đến ngày... đầu tiên. Bụng đau quặn bước không nổi một bước. Mẹ nó, lúc đấy cả trường biết tôi với ổng quen nhau rồi mà ổng còn ngại, về ứ thèm care. Bực bội quá chấm cmn dứt. Sau đó ổng cứ lượn trước mặt tôi, ngứa cả mắt.

Này, đương nhiên việc đấy không phải nhỏ đâu. Cứ đi một bước là cảm tưởng như nàng tiên cá đi trên mũi dao ấy. Chỉ muốn nằm lăn ra đấy rồi chết thôi.

Con trai lúc đó còn ngại ngùng chán, tôi nhắm mắt cũng biết ổng thích tôi mà bao lần bật đèn xanh, thiếu nước hét lên. "Mày tỏ tình đi thằng não chó" rồi mà nó vẫn ngơ ngơ :| Ngao ngán ngẩm nên tôi tỏ tình luôn.

"Một là yêu hai là mày đừng đi vòng qua chỗ tao nữa."

Quèo. Nói chung chia tay xong là mất hi vọng với "con trai", chuyển sang thích "đàn ông".

Đàn ông tốt hơn nhiều. Phú quý sinh lễ nghĩa. Tinh tế, lịch thiệp, công việc ổn định. Mà chú ấy ứ thích mình. Ờ, chả ai đi thích một con nhóc cả. Giờ chú có vợ con rồi, hơn gần 20 tuổi chứ ít đâu, cũng bụng bia hói đầu gòi :cuoichet:

Nói chung là người mình thích không thích mình, người thích mình mình không thích.

À còn kiểu xem Lộc Đỉnh Ký nữa. Ghét main vờn, năm thê bảy thiếp. Ghét luôn cả vợ main, chịu san sẻ tình cảm với hơn năm người hay năm người gì đó. (Đang đọc NN, giờ ghét BTT luôn :|)

Thế mới quyết định cả đời chỉ yêu một người. Trước giờ cũng chưa thật lòng yêu ai nhỉ. Sau này mà gặp được, nhất định sẽ chăm sóc người ta :3

Căn bản là cũng không tin tưởng vào tình yêu lắm. Tình cảm mong manh dễ vỡ. Tìm thấy người hợp thì kết hôn thôi. Nhưng cũng không phải thứ dễ dãi. Tóm lại kiểu như tôi khó chiều lắm, chẳng ai đạt đủ yêu cầu cả. Nhưng cũng không phải do tôi, do họ không thật sự yêu tôi mà thôi.

Đã yêu rồi thì còn hứng thú quan tâm cô gái khác làm gì? Đã yêu mà người mình yêu đau sắp ngất cũng chẳng quan tâm. Vậy á, tôi cũng đâu phải kiểu con gái hay làm nũng, giận dỗi vớ vẩn.

Nói chuyện này với C, C bảo.

Con trai thích mấy cái thứ mày không làm. Thế nên mày mới ế :)) Chứ nó thích tính như mày thì nó cưới mẹ đàn ông cho rồi.

Sad but true ._.

Chời đất lan man dài dòng quá. Lúc đầu tưởng post thread này cũng phân vân lắm. Sợ người quen đọc được ._. nhưng thôi kệ. Không có ai tâm sự thì tâm sự với cái máy tính =w=
 
Last edited:

Vain

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
42. Nghĩ chắc mẹ thiên nhiên với lão Nhĩ có thù oán với mình quá ._.

Định mệnh :(, cả ngày đọc truyện chán chê hơn 100c mà íu thấy cái quần què dùy. Cứ đêm đến là lại Quỷ Mẫu, CTUN -_- dòi bọ đủ kiểu.

43. Đang nằm gặm NN thì có con gián bay từ ban công vào :| chời má gián đột biến sao bay cao dị, lại còn nhanh nữa, thôi chết cho mẹ thiên nhiên dừa lòng.

Chạy xuống phòng C gào ầm lên ứ cho nó ngủ.

C said: "Làm sao?"

Me: "Có gián, abcdxyz"

C "Con quái như mày cũng sợ gián nữa hả?"

-_- k, phine.

44. Lại mất ngủ gòi :(
 

Time Over

Phàm Nhân
Ngọc
42,87
Tu vi
0,00
42. Nghĩ chắc mẹ thiên nhiên với lão Nhĩ có thù oán với mình quá ._.

Định mệnh :(, cả ngày đọc truyện chán chê hơn 100c mà íu thấy cái quần què dùy. Cứ đêm đến là lại Quỷ Mẫu, CTUN -_- dòi bọ đủ kiểu.

43. Đang nằm gặm NN thì có con gián bay từ ban công vào :| chời má gián đột biến sao bay cao dị, lại còn nhanh nữa, thôi chết cho mẹ thiên nhiên dừa lòng.

Chạy xuống phòng C gào ầm lên ứ cho nó ngủ.

C said: "Làm sao?"

Me: "Có gián, abcdxyz"

C "Con quái như mày cũng sợ gián nữa hả?"

-_- k, phine.

44. Lại mất ngủ gòi :(
yêu thú tập kích về đêm :cuoichet:
 

Vain

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
45. Đêm qua sợ quá chạy xuống ngủ soffa, mới 6h sáng ông C đã đuổi lên để ổng xem bản tin thể thao -_- đồ tàn nhẫn.

46, Chời má, đúng hôm gặp trai đẹp thì mình nhìn tàn tạ như con chó chết trôi. Cứ mà xinh đẹp lung linh thì toàn gặp bọn trẻ trâu :( Số trời đã định gòi, kiếp này đi tu cho Phật Tổ vui lòng :)

47. Tưởng ông ấy tuy xấu nhưng được cái chín chắn. Ai dè đã xấu còn vô duyên ._.

48. Đi xe ông Q đúng là nỗi sợ đời mừn. Lao vun vút như chó đuổi ấy, đi cứ phải nhắm chặt mât vào. Lúc về thì thôi, đi bộ. Lần sau thà chết cũng không ngồi xe ổng :|

49. Thích kiểu người như ông trợ giảng nhất. Trầm ổn, giọng nói hay vờn :( mỗi tội giờ thay trợ giảng gòi. Chòi má đến khi nào mới gặp lại ổng.
 

Vain

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
50. Chẳng bao giờ đọc hết được bộ Tiên Hiệp hay Kiếm Hiệp hay bla bla nào cả ._. nhất là những bộ dài lê thê lướt thướt kiểu NNVH, MTK, à mà bộ íu nào chả dài -_- cảm giác càng về sau càng không đáng yêu nữa, càng về sau càng phức tạp. Đọc mà mệt mỏi vờn.

Thôi giờ không đọc truyện nữa thì làm gì? Cảm giác mỗi sáng thức dậy không có mục tiêu gì để theo đuổi thật đáng sợ.

Một ngày nào đó, sẽ đọc hết mấy tác phẩm của Stephen King, nhất là Năm ác báo.

Tự nhiên muốn kết hôn. Sáng dậy có người bên cạnh, tối ôm nhau ngủ. Có thể làm nũng này, cũng có thể giận dỗi vớ vẩn. Tự nhiên nhìn về tương lai mà thấy tối tăm quá. Ông C rồi sẽ lấy vợ, sẽ bỏ rơi mình :(

Hai mươi rồi mà học mãi không được cách bình tĩnh. Dễ cáu, mất kiểm soát. Cứ đến lúc cáu là xúc phạm người ta. Không phải kiểu chửi bới bừa lên mà dùng lời nói tổn thương nhất, sắc nhất để đâm vào chỗ yếu hiểm của người ta. Đương nhiên là toàn đúng sự thật. Nhưng như thế không khôn ngoan tí nào. Phải học cách bình tĩnh thôi, còn bé mãi đâu...

Trà ngọt thì trà không thơm. Thích nhất ngửi mùi ở túi trà. Nhưng trà đắng lắm, pha thêm sữa thì lại mất mùi. Mười năm nay, uống mãi cũng quen trà đắng rồi. Đắng ngắt.

Giờ muốn đi nhậu quá. Say cho quên đường về nhà, mà vẫn không thể làm được. Không có bạn bè, không có ai gọi đi cùng, lỡ say cũng chẳng ai đưa về thì nguy hiểm lắm. Ngưỡng mộ mấy người có người cùng uống bia, có thể thoải mái uống say mà không lo bị đem đi mổ nội tạng, ha ha.

Số 50 là số đẹp nhỉ? Bye all.
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top