Chưa nghĩ ra tên
Phàm Nhân
Nghe nói coi chặt lắm, với trước giờ ta có quay cóp gì đâu nên không có kinh nghiệm
.
.
.Nhớ hồi xưa thi đường lối cô coi rất chặt, lớp đã có gần chục đứa bị bắt. Thúc ngồi bàn kế cuối, ngồi 2 ng, bàn dưới trống cho giám thị nhưng bả ko ngồi. Tài liệu phô nhỏ và cầm trên tay, thấy bà hầm hầm đi xuống giả vờ giật mình phát luồn ngay tay xuống hộc bàn rồi để lên(thực tế là nhét vào ống tay áo khoác) giám thị xuống cúi nhìn hộc bàn ko có thúc giả vờ nắm tay ko có tài liệu lại lấy tay kia che, bả nheo mắt lên kiểu a đây rồi và bảo ngửa tay ra. Thúc mới vờ up 2 bàn tay vào nhau, nắm 1 tay và đưa 1 tay ra. "Đưa cả 2 tay ra, tôi không đuà". Thế là thúc đưa cả 2 tay và vẫy vẫy tay qua về kiểu vô tội em có dấu gì đâu. Bà giám thị cúi xuống hộc bàn nhìn 1 lần nữa rồi hậm hực đi lên.
Đoạn sau li kỳ hơn, xém bị bắt vì bả tia suốt![]()

thật đáng ngưỡng mộ, giá mà đệ biết chiêu này sớm hơn, nhớ hồi xưa thi đường lối đề có 3 câu, thuộc hai câu, 1 câu có trong phao,cảm giác sướng rơn, quyết định 20' đầu làm câu 1( nhiều điểm nhất), 15' tiếp chép câu trong phao(vì giữa giờ coi lỏng hơn), còn thời gian còn lại làm câu cuối, ai ngờ câu hai mới chép đưuọc 1 dòng bị bắt cho về sớm
đúng là tham thì thâm màchính vì thế mà ta bị tóm đưuòng lốiNghe nói coi chặt lắm, với trước giờ ta có quay cóp gì đâu nên không có kinh nghiệm.







chính vì thế mà ta bị tóm đưuòng lối![]()

trình độ kém thì chịu thôi, với cả đen nữa
về sau thi thì toàn ngồi bàn đầu, chả làm ăn được gì nên cũng chẳng có t.ư tưởng cầu may, học thì sống lười là chêt
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản