Một vài câu chuyện + câu nói triết lý (sưu tầm)

Status
Not open for further replies.

Ma Đạo Tử

Phàm Nhân
Ngọc
880,47
Tu vi
0,00
Giác Thúc là một người cố chấp, luôn cho mình là đúng, thích làm ngược lại người khác. Trước kia anh ta làm ruộng ở phía bắc Quy Sơn, lúa thì trồng trên sườn núi khô ráo, hoa màu thì trồng dưới chân núi vừa ẩm vừa thấp. Bạn anh ta phản đối:
— Lúa thích ẩm ướt, nên trồng dưới chân núi; hoa màu chịu khô cạn tốt, nên trồng trên sườn núi. Anh làm ngược lại, trái với tập tính sinh trưởng của chúng, sẽ không thu được kết quả tốt.
Giác Thúc không nghe lời bạn, kết quả trồng 10 năm nhưng cả nhà ngay cả cơm cũng không được ăn no, lúc này anh ta mới chú ý đến cách bạn trồng ra sao, phát hiện bạn trồng lúa chỗ ẩm ướt, hoa màu trồng ở trên cạn, quả nhiên bội thu. Vì vậy anh ta xin lỗi bạn:
— Trước đây tôi sai lầm, sớm nghe lời anh thì tốt.
Sau này, anh ta đi làm ăn ở Vãn Thượng. Anh ta nghĩ, trước đây bị thất bại là do không làm giống người ta, bây giờ người ta làm thế nào mình làm thế đó. Vì vậy thấy người ta tranh mua cái gì, anh ta cũng đi mua; thấy người ta bán gì anh ta cũng bán. Bạn bè khuyên:
— Anh luôn hùa theo sau người khác là không được, như thế mặt hàng của anh sẽ chậm hơn so với người khác, đợi anh nhập hàng về loại hàng hóa đó đã xuất hiện đầy trên thị trường. Người biết cách làm ăn phải nhập những hàng hóa mà người khác không có, như thế khi cơ hội đến, mới kiếm được khoản tiền lớn.
Giác Thúc không nghe, qua 10 năm nữa, anh ta lại khốn khó đến nỗi ngay cả vốn làm ăn cũng không còn. Lúc này, anh ta nhớ lại lời nói của người bạn 10 năm về trước, lại đi xin lỗi bạn:
— Anh nói thật có lý, tôi thật hối hận không nghe lời anh.
Sau này, Giác Thúc và một người bạn chèo thuyền ra Đông Hải đánh cá. Đi đến gần vùng nước xoáy, người bạn gọi anh ta lại:
— Không được tiến về phía đó nữa, phía trước là vùng nướcxoáy, đi vào là không ra được.
Giác Thúc cho rằng phía trước nhiều cá, nên không nghe lời bạn, tiếp tục đi về phía trước. Kết quả là thuyền anh ta bị cuốn vào vùng nước xoáy, may mà có một con cá to vùng vẫy tạo ra những đợt sóng lớn, nhờ vậy thuyền của anh mới thoát khỏi.
Khi anh ta hối hận thì tóc đã bạc, thân thể gầy còm như một cây nến. Anh ta lại đi tìm người bạn cũ, vái hai vái, dùng tay chỉ lên trời nói:
— Trước đây, tôi quá bảo thủ, nay xin trời cao làm chứng, từ giờ trở đi tôi sẽ thay đổi.
Người bạn cười nói:
— Anh đã già rồi, tuổi thanh xuân đã qua, hối cải có tác dụng gì nữa chứ?
 

Tâm Ma

Phàm Nhân
Ngọc
-148,70
Tu vi
0,00
Một hôm, vài đứa trẻ da trắng đang chơi trong công viên, bỗng có một ông già bán bong bóng bay đẩy xe hàng vào. Những đứa trẻ da trắng chạy ùa ra như ong vỡ tổ, mỗi đứa mua một cái, vui mừng đuổi theo quả bóng đang bay trong gió.
Ở một góc của công viên có một đứa trẻ da đen đang ngồi một mình, nó không dám đến chơi với những đứa trẻ kia vì tự ti. Sau khi bóng dáng những đứa trẻ da trắng biến mất, nó mới đi đến bên xe hàng của ông lão, tha thiết hỏi:
— Ông có thể bán cho cháu một quả bong bóng không?
Ông lão với ánh mắt hiền từ nhìn nó, ôn tồn nói:
— Đương nhiên là được, cháu muốn quả màu nào?
Đứa bé đã lấy lại dũng khí, trả lời:
— Cháu muốn cái màu đen.
Đứa trẻ da đen vui vẻ cầm quả bong bóng đi, buông tay ra, quả bóng màu đen từ từ bay lên theo gió, nổi bật trên bầu trời xanh mây trắng tạo nên bức tranh khác thường.
Ông lão vừa chớp mắt nhìn quả bong bóng đang bay, vừa dùng tay xoa nhẹ đầu đứa trẻ da đen, nói:
— Nhớ nhé, bong bóng có bay lên được hay không, không phải do màu sắc, hình dáng của nó, mà là do bên trong bong bóng có chứa khí hiđrô. Thành bại của một người không phải ở chủng tộc, xuất thân của họ mà quan trọng là có tự tin hay không.
Đứa trẻ da đen đó chính là Keane, tiến sĩ - bác sĩ tâm lý nổi tiếng của nước Mĩ.
 

Tâm Ma

Phàm Nhân
Ngọc
-148,70
Tu vi
0,00
Một giáo chủ rất có danh vọng đang thành kính cầu khẩn trong vườn hoa. Lúc này, có người thị nữ ruột gan rối bời, hoảng hốt chạy loạn tìm đứa con thất lạc.
Do nóng lòng, cô ta không chú ý đến giáo chủ đang quỳ gối cầu xin ở đó, va mạnh vào ông ta, nhưng ngay cả câu xin lỗi cũng không nói, liền vội vã chạy đi. Giáo chủ bực tức giẫm chân, trong lòng rất tức giận, khi ông ta cầu khẩn xong, người thị nữ đó cũng tìm thấy con, vui vẻ chạy lại. Vừa nhìn thấy vẻ mặt tức giận của giáo chủ, cô ta rất kinh ngạc và hoảng hốt.
Giáo chủ bực tức nói:
— Cô có thể giải thích hành động vừa rồi.
Người thị nữ nói:
— Xin lỗi, giáo chủ, lúcđó tôi quá lo lắng đến sự an nguy của con, nên không nhìn thấy ngài đang ở đó. Có điều, không phải ngài đang cầu khẩn sao? Người mà ngài đang thỉnh cầu, chắc cũng quý trọng hơn ngàn lần so với đứa con của tôi? Sao ngài còn chú ý đến tôi?
Lúc này giáo chủ cúi đầu không nói.
 

Tâm Ma

Phàm Nhân
Ngọc
-148,70
Tu vi
0,00
Có cụ già phong thái tiên nhân đi vào một thôn nhỏ dưới chân núi Hymalaya, ông tuyên bố với tất cả dân làng rằng mình biết một phép thuật biến đá thành vàng. Nhưng, trên đời này không có gì là miễn phí, ông ta nói người muốn học phép thuật này trước tiên phải đem đồ vật đắt tiền nhất trong nhà ra làm học phí.
Dân làng rất nghèo, từ trước đến nay luôn mong được phát tài. Vì vậy họp nhau lại cùng thảo luận, họ nghĩ muốn học được phép thuật, phải hy sinh một chút làm học phí thì đâu có vấn đề gì.
Vì vậy họ gom tiền lại đưa cho ông lão làm học phí, tập trung nghe ông ta dạy phép thuật thần kỳ. Chỉ nghe thấy ông lão nuốt nước bọt ừng ực niệm một tràng thần chú, sau đó biến viên đá trong cái thùng gỗ thành một cục vàng lóng lánh.
— Mau dạy chúng tôi đi! - Mọi người đều nói như vậy.
Ông lão không nề hà dạy lại họ câu thần chú đó, khi người ngu nhất trong làng cũng có thể thuộc nằm lòng câu thần chú, ông ta rất hài lòng nói cho họ biết:
— Mọi người đợi sáng mai khi mặt trời mọc có thể bắt đầu dùng phép. Tôi đảm bảo mọi người đều có thể biến những hòn đá vô dụng thành những cục vàng sáng láng, có điều, phải nhớ, khi niệm chú, trong đầu không được nghĩ đến con khỉ ở núi Hymalaya.
— Tuyệt đối không được? - Cả làng nghi hoặc lặp lại.
Vàng có quan hệ gì con với khỉ ở núi Hymalaya chứ? Ông già thật là vô vị, họ đâu có nghĩ đến con khỉ của Hymalaya? Vì sao phải nghĩ đến nó? Nhưng một nghìn năm qua đi, có người nói, nếu như bây giờ bạn đến thôn này, bạn sẽ thấy có không ít người đem hòn đá đặt vào thùng gỗ lầm rầm niệm thần chú, “nỗ lực” không nghĩ đến con khỉ ở Hymalaya. Họ không bao giờ niệm ra vàng, nhưng không ai trách ông lão kia nói dối, bởi vì mỗi người đều thừa nhận, họ càng không muốn nghĩ đến con khỉ thì càng nghĩ về nó.
 

Tâm Ma

Phàm Nhân
Ngọc
-148,70
Tu vi
0,00
Quản Trọng là một danh tướng giỏi thời Xuân Thu Chiến Quốc, phò tá Tề Hoàn Công, giúp cho nước Tề xưng bá. Bào Thúc Nha hay còn gọi là Bào Thúc, là một người thông minh nổi tiếng. Hai người họ là bạn rất tốt của nhau.
Ban đầu, Quản Trọng hầu hạ con trai của Tương Công là công tử Cưu, Bào Thúc Nha hầu hạ em của công tử Cưu là công tử Tiểu Bạch. Sau khi Tương Công chết, quần thần quyết định đón công tử Cưu về nước lên ngôi. Quản Trọng sợ Tiểu Bạch về nước trước, liền đuổi theo bắn một mũi tên, công tử Tiểu Bạch giả vờ trúng tên, lừa được Quản Trọng, sau đó cùng với Bào Thúc Nha nhanh chóng phi ngựa về nước Tề, làm quân vương, tức là Tề Hoàn Công.
Sau khi Tề Hoàn Công lên ngôi, muốn Bào Thúc Nha làm tể tướng. Nhưng Bào Thúc Nha lại tiến cử Quản Trọng, người đang bị nhốt trong ngục. Tề Hoàn Công thuận theo đề xuất của Bào Thúc Nha, cho Quản Trọng làm tể tướng. Về sau, Quản Trọng chấp chính nước Tề, giúp cho Tề Hoàn Công xưng bá.
Sau này Quản Trọng nhớ lại: “Khi tôi nghèo khó, làm ăn cùng với Bào Thúc, lúc chia lời, toàn là lấy nhiều hơn, Bào Thúc không bao giờ cho rằng tôi tham, ông ta biết là do tôi nghèo khó. Tôi đã từng thay Bào Thúc lập mưu, nhưng ngược lại còn khiến ông ấy thêm khốn đốn, sa vào khốn cùng, Bào Thúc không cho rằng tôi ngu, ông ta biết thời vận có lúc thuận lúc không. Tôi từng ba lần làm quan ba lần bị vua giam vào ngục, Bào Thúc không cho tôi là không tốt, ông ta biết tôi chưa gặp được thời cơ. Tôi đã từng đánh ba trận thì cả ba đều thất trận bỏ chạy, Bào Thúc không cho rằng tôi nhát gan, ông ta biết trong nhà tôi có mẹ già phải phụng dưỡng. Công tử Cưu thất bại và chết, tôi bị bỏ tù làm nhục, Bào Thúc không cho rằng tôi vô liêm sỉ, biết tôi không phải vì chuyện nhỏ mà hổ thẹn, không vì danh tiếng bị ô uế mà nhục. Người sinh ra tôi là cha mẹ, người hiểu tôi là Bào Tử.”
Trước lúc Quản Trọng lâm chung, Tề Hoàn Công hỏi Quản Trọng, Bào Thúc Nha có thể thay thế vị trí của ông không, Quản Trọng nói không được, bảo ông ta hiền lành quá, không thể thẳng tay trừng trị kẻ xấu. Nếu giao cho ông ta nắm quyền, e là sẽ làm hại đến Tề Hoàn Công, hơn nữa còn hại cả ông ta nữa. Sau khi Bào Thúc Nha biết chuyện, không những không bất mãn với việc Quản Trọng không tiến cử mình, ngược lại rất vui, nói chỉ có Quản Trọng mới hiểu ông ta.
 

Tâm Ma

Phàm Nhân
Ngọc
-148,70
Tu vi
0,00
Một thanh niên thích leo núi đi tìm một chuyên gia leo núi nổi tiếng, xin ông ta chỉ bảo cho những cách thức leo núi. Trong đó có một vấn đề:
— Nếu chúng ta ở lưng chừng núi, đột nhiên trời mưa phải làm sao?
Chuyên gia leo núi nói:
— Anh nên đi lên đỉnh.
— Tại sao lại lên đỉnh, ở trên đó không phải là mưa gió to hơn sao? - Người thanh niên nghi hoặc hỏi.
— Đi lên đỉnh, đương nhiên mưa to hơn, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng; chạy xuống, mưa gió nhỏ hơn một chút, nhưng dễ xảy ra lở đất, anh có thể bị vùi chết.
Chuyên gia leo núi nghiêm túc nói:
— Đối với mưa gió, tránh nó, có thể sẽ bị cuốn trôi; nghênh đón nó, ngược lại sẽ giành được sự sinh tồn.
 

Tâm Ma

Phàm Nhân
Ngọc
-148,70
Tu vi
0,00
Trời tối đen như mực.
Trên đường, người qua lại vội vã. Có tiếng gõ cọc cọc đều đều phát ra từ cây gậy gỗ trên tay anh - một người bị mù.
Người đi đường nhắc:
— Phía trước là ngõ cụt rồi.
Người mù nói:
— Phải đi hết mới biết đường thế nào.
Người mù không dừng lại, cứ thế tiến về phía trước. Tiếng gõ xa dần, nhỏ dần và đến khi mất hẳn.
 

Tâm Ma

Phàm Nhân
Ngọc
-148,70
Tu vi
0,00
Có một người bị mất cây rìu, bèn nghi ngờ đứa con của người hàng xóm ăn cắp. Do đó, anh ta thường xuyên theo dõi cậu thanh niên ấy, thấy nó đi trên đường giống y như người ăn cắp cái rìu của mình, nghĩ thầm:
— Bước đi mà không phát ra âm thanh nào cả, xem ra là tay điêu luyện.
Rồi một hôm ông ta nghe cậu thanh niên nói chuyện với người khác, liền nghĩ:
— Nói mà phát ra âm thanh the thé, dường như sợ người khác nghe thấy, thật là gian xảo.
Ông ta cảm thấy dáng đi của cậu thanh niên giống tên trộm, âm thanh tiếng nói giống tên trộm, tóm lại, toàn thân từ trên xuống dưới, nhất cử nhất động, không có chỗ nào không giống kẻ trộm.
Sau này, ông ta tìm thấy cây rìu bị mất, thì ra là khi chặt củi trên núi, do không cẩn thận làm rìu rơi xuống khe núi.
Ngày hôm sau, ông ta lại nhìn thấy cậu con trai người hàng xóm, liền cảm thấy dáng đi của anh không khác gì người thường, lời nói cũng bình thường, chẳng giống một tên ăn trộm tí nào cả.
 

Ma Đạo Tử

Phàm Nhân
Ngọc
880,47
Tu vi
0,00
Bên ngoài thành nước Lỗ có một con chim biển rất lạ, mọi người trước giờ chưa từng thấy qua loài chim này, nên cho rằng nó là con chim thần. Quốc vương sai người tìm cách bắt con chim đó về, và nó đã được đối đãi như một vị khách quý trong Hoàng cung, nhưng trông con chim rất ủ rũ.
— Làm sao mới khiến chú chim này vui vẻ lên? - Quốc vương vô cùng lo lắng.
Bỗng nhiên ngài reo lên:
— Nghĩ ra rồi!
Đức vua nghĩ ra một cách là mời đội nhạc công đến tấu nhạc cho chú chim kia nghe, lại sai đầu bếp làm thật nhiều các món ăn ngon mời nó ăn. Nhưng thiện ý này của Đức vua ngược lại làm cho con chim sợ hãi, nó chẳng dám ăn uống gì, cả ngày lo lắng bất an, còn vỗ cánh bay loạn cả lên. Cứ như thế hai ngày trôi qua, con chim biển kia sợ đến chết.
 

Ma Đạo Tử

Phàm Nhân
Ngọc
880,47
Tu vi
0,00
Ngưu Khuyết là một người có học vấn uyên thâm, một lần trên đường đi gặp bọn cướp:
— Đứng lại! Muốn tiền hay muốn mạng? - Bọn cướp vung đao chặn đường.
Ngưu Khuyết mỉm cười, xuống xe, để lại hết tiền của và xe ngựa cho bọn cướp rồi vui vẻ lên đường như không có chuyện gì xảy ra.
Bọn cướp cảm thấy kỳ lạ, vì trước nay khi bị cướp, người ta không chống lại thì van xin. Người như Ngưu Khuyết, chúng mới gặp lần đầu, liền đuổi theo hỏi:
— Bọn ta cướp đồ của ngươi, sao ngươi lại không thấy xót?
Ngưu Khuyết bình thản trả lời:
— Quân tử không nên vì những vật nuôi mình mà hại đến thân.
Ngưu Khuyết đi rồi, một tên cướp nói:
— Thật là một người hiểu biết!
Một tên khác nói:
— Người này học vấn uyên thâm, nếu như ông ta đi gặp vua nước Triệu nhất định sẽ được trọng dụng, lúc đó một khi ông ta nhớ đến câu chuyện bị cướp trên đường sẽ báo cho vua, vua nhất định lập tức phái binh đi giết chúng ta. Bây giờ, chúng ta nên giết ông ta để trừ hậu họa.
Các tên khác cũng đồng ý, thế là bọn cướp đuổi theo giết chết Ngưu Khuyết.
Nước Yên có người nghe được chuyện này, bèn triệu tập mọi người trong nhà lại, bảo:
— Gặp cướp chớ học theo Ngưu Khuyết!
Không lâu sau, em trai người này đến nước Tần, quả nhiên gặp cướp ở ải Hàm Cốc. Khi bọn cướp giựt đồ, anh ta nhớ lời anh dặn, bèn giành giật cùng bọn cướp. Bọn cướp đông người nên cuối cùng giựt được tay nải. Anh ta bèn đi theo bọn cướp, liến thoắng nịnh bợ, nhằm đòi lại tay nải.
Bọn cướp cả giận:
— Bọn ta tha mạng cho mi đã là may cho mi lắm rồi, thế mà mi còn đi theo lải nhải mãi, làm hành tung bọn ta bị bại lộ. Thôi thì kết liễu mi cho xong, khỏi phải rách việc.
Rồi giết chết anh ta, còn giết cả những người đi theo anh ta.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top