Tâm Sự của Vind

KìNgộ

Phàm Nhân
Ngọc
-346,79
Tu vi
0,00
vâng, là chị em lâu năm nhưng ko giúp được gì chị ấy nên mình cảm thấy có lỗi lắm mọi người ạ.
Nhiều đêm mình thao thức, trằn trọc gác tay lên trán suy nghĩ, suy nghĩ làm thế nào để giúp được chị ấy.
Có những đêm, khi khí trời mát mẻ, những cơn gió mang không khí lạnh của miền Bắc ùa về, đập vào cửa sổ nghe cót két... thì khi đó mình lại mất ngủ. Lúc ấy, mình đã nghĩ, liệu những đêm đông lạnh thế này, chị ấy có ngủ được ko?

Rồi những ngày gió lạnh ấy cũng qua, mùa xuân lại tới, những chú chim lại tranh nhau giành thức ăn trước cửa phòng mình. Mình thấy vậy, chợt lại nhớ đến chị, người chị xinh đẹp nhưng đầy khổ của mình, liệu chị ấy có được như những chú chim này, bay nhảy và ăn.

Mình muốn gọi điện ngay cho chị, hỏi tình hình của chị nhưng lại sợ động đến nỗi đau của chị nên lại nén đau thương mà cất điện thoại lại vào túi.

...

Thời gian thấm thoát trôi qua, xuân đi, hạ về, thu đến rồi đông sang. Một năm trôi qua, mình ko liên lạc với chị nhưng mình vẫn luôn ghim chị vào trong tim.

Và ngày kia, mình đọc những dòng trạng thái của chị trên mạng xã hội, chị bảo chị xuân lại về, và chị lại lớn hơn một tuổi.

Mình biết chị lại buồn, lại nhớ về cái thời quá khứ huy hoàng của mình. Cái thời mà ngày đi chơi với anh này, tối đến đi dạo với anh khác. Khuya lại có anh nọ đưa về.

Mình biết... chị đang nhớ đến cái thời hoàng kim của mình. Chị đang trách thời gian sao vô tình, làm dung nhan của chị thêm héo tàn. Dù biết nhưng mình ko thể làm gì được, mình đâu thể kéo thời gian để nó trôi chậm lại, cũng đâu thể hốt chị để chị thoát khỏi kiếp đêm sầu lẻ bóng.

Mình chỉ có thể đứng bên, làm hết mọi việc để ong bướm có thể nhận thấy nhành hoa này mà bay tới mà thôi.
 

Mộc Ni

Phàm Nhân
Ngọc
51,00
Tu vi
0,00
vâng, là chị em lâu năm nhưng ko giúp được gì chị ấy nên mình cảm thấy có lỗi lắm mọi người ạ.
Nhiều đêm mình thao thức, trằn trọc gác tay lên trán suy nghĩ, suy nghĩ làm thế nào để giúp được chị ấy.
Có những đêm, khi khí trời mát mẻ, những cơn gió mang không khí lạnh của miền Bắc ùa về, đập vào cửa sổ nghe cót két... thì khi đó mình lại mất ngủ. Lúc ấy, mình đã nghĩ, liệu những đêm đông lạnh thế này, chị ấy có ngủ được ko?

Rồi những ngày gió lạnh ấy cũng qua, mùa xuân lại tới, những chú chim lại tranh nhau giành thức ăn trước cửa phòng mình. Mình thấy vậy, chợt lại nhớ đến chị, người chị xinh đẹp nhưng đầy khổ của mình, liệu chị ấy có được như những chú chim này, bay nhảy và ăn.

Mình muốn gọi điện ngay cho chị, hỏi tình hình của chị nhưng lại sợ động đến nỗi đau của chị nên lại nén đau thương mà cất điện thoại lại vào túi.

...

Thời gian thấm thoát trôi qua, xuân đi, hạ về, thu đến rồi đông sang. Một năm trôi qua, mình ko liên lạc với chị nhưng mình vẫn luôn ghim chị vào trong tim.

Và ngày kia, mình đọc những dòng trạng thái của chị trên mạng xã hội, chị bảo chị xuân lại về, và chị lại lớn hơn một tuổi.

Mình biết chị lại buồn, lại nhớ về cái thời quá khứ huy hoàng của mình. Cái thời mà ngày đi chơi với anh này, tối đến đi dạo với anh khác. Khuya lại có anh nọ đưa về.

Mình biết... chị đang nhớ đến cái thời hoàng kim của mình. Chị đang trách thời gian sao vô tình, làm dung nhan của chị thêm héo tàn. Dù biết nhưng mình ko thể làm gì được, mình đâu thể kéo thời gian để nó trôi chậm lại, cũng đâu thể hốt chị để chị thoát khỏi kiếp đêm sầu lẻ bóng.

Mình chỉ có thể đứng bên, làm hết mọi việc để ong bướm có thể nhận thấy nhành hoa này mà bay tới mà thôi.
Ngộ à, ong bướm đến rồi cũng chỉ hút mật rồi bay đi thôi, nhành hoa cũng héo tàn. Ngộ phải tìm cái chậu đẹp thì hoa mới nở được.
Chị ấy đọc bài này chắc mất ngủ cả đêm. Tấm lòng Ngộ sao mà...thế:056:
 

vind

Phàm Nhân
Ngọc
74,15
Tu vi
0,00
vâng, là chị em lâu năm nhưng ko giúp được gì chị ấy nên mình cảm thấy có lỗi lắm mọi người ạ.
Nhiều đêm mình thao thức, trằn trọc gác tay lên trán suy nghĩ, suy nghĩ làm thế nào để giúp được chị ấy.
Có những đêm, khi khí trời mát mẻ, những cơn gió mang không khí lạnh của miền Bắc ùa về, đập vào cửa sổ nghe cót két... thì khi đó mình lại mất ngủ. Lúc ấy, mình đã nghĩ, liệu những đêm đông lạnh thế này, chị ấy có ngủ được ko?

Rồi những ngày gió lạnh ấy cũng qua, mùa xuân lại tới, những chú chim lại tranh nhau giành thức ăn trước cửa phòng mình. Mình thấy vậy, chợt lại nhớ đến chị, người chị xinh đẹp nhưng đầy khổ của mình, liệu chị ấy có được như những chú chim này, bay nhảy và ăn.

Mình muốn gọi điện ngay cho chị, hỏi tình hình của chị nhưng lại sợ động đến nỗi đau của chị nên lại nén đau thương mà cất điện thoại lại vào túi.

...

Thời gian thấm thoát trôi qua, xuân đi, hạ về, thu đến rồi đông sang. Một năm trôi qua, mình ko liên lạc với chị nhưng mình vẫn luôn ghim chị vào trong tim.

Và ngày kia, mình đọc những dòng trạng thái của chị trên mạng xã hội, chị bảo chị xuân lại về, và chị lại lớn hơn một tuổi.

Mình biết chị lại buồn, lại nhớ về cái thời quá khứ huy hoàng của mình. Cái thời mà ngày đi chơi với anh này, tối đến đi dạo với anh khác. Khuya lại có anh nọ đưa về.

Mình biết... chị đang nhớ đến cái thời hoàng kim của mình. Chị đang trách thời gian sao vô tình, làm dung nhan của chị thêm héo tàn. Dù biết nhưng mình ko thể làm gì được, mình đâu thể kéo thời gian để nó trôi chậm lại, cũng đâu thể hốt chị để chị thoát khỏi kiếp đêm sầu lẻ bóng.

Mình chỉ có thể đứng bên, làm hết mọi việc để ong bướm có thể nhận thấy nhành hoa này mà bay tới mà thôi.
Em đang ví ta là gì mà HỐT:((
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top