@habilis
Tất cả những ngành công nghiệp đều phá hủy môi trường, hoặc ít hoặc nhiều mà thôi. Những ngành công nghiệp không phá hủy, hoặc phá hủy ít thì được gọi là công nghiệp xanh. Lão đếm xem có bao nhiêu ngành công nghiệp đc gọi là xanh.
Công nghiệp may mặc có phá hủy môi trường ko? Xin thưa là có, ta khoan nói các hóa chất đc dùng trong phẩm nhuộm, dệt vải. Nội đơn thuần việc cho máy may chạy đã là ô nhiễm rồi. Hao điện, gián tiếp làm gia tăng ô nhiễm. Nhưng, quan trọng nhất là các sợi vải trong quá trình cắt may là những sợi micro fiber, nó thâm nhập vào các khí nang ở phổi, về sau sẽ gây nên ung thư phổi. Ta có người chị bạn dì chết vì chuyện này mà, 20 năm làm nghề vắt sổ, ra đi khi mới vào tuổi 50.
Nói vậy để thấy, ngay cả một ngành có vẻ vô hại như may mặc quần áo còn gây ra ô nhiễm huống hồ là những ngành khác. Bản chất của việc ô nhiễm và tàn phá môi trường nằm trong chính cốt lõi của công nghiệp: sản xuất một số lượng khổng lồ các vật phẩm.
Ở các nước phát triển, nếu phải xây nhà máy may mặc, luật bắt buộc chủ phải chu cấp các thiết bị bảo hộ cho nhân công, có hệ thống lọc không khí tối tân ở chổ làm việc nhằm hạn chế tác hại, có bảo hiểm an sinh trọn đời cho nhân công. Lão nghĩ xem, vì sao mà các nhà đầu t.ư lại chọn các nước đang phát triển như VN, Campuchia, Bangladesh để dời nhà máy may mặc đến. Đó là vì, các nước này vì muốn có vốn đầu t.ư, nên đã ko có các điều luật nhằm ép buộc nhà đầu t.ư phải tiêu chuẩn an toàn như các nước đã phát triển. Nếu ép buộc, thì chẳng ai thèm đầu t.ư cả. "Lợi nhuận" là mục tiêu duy nhất của một doanh nghiệp mà.
Mấy điều trên là hồi đáp lại một ý của lão: "Bạn nói cứ như làm kinh tế phải đi đôi với phá hủy môi trường vậy." Đáng tiếc là nó lại là như thế. Phát triển kinh tế bắt buộc phải phá hủy môi trường.
Xét trường hợp này.
Chính phủ bảo: Okay, tôi chấp nhận để cho anh xây nhà máy may mặc mà ko cần có hệ thống lọc khí, nhưng liệu anh có thể giảm quy mô của nhà máy lại ko. Thay vì, may 10 triệu chiếc áo mỗi tháng, thì giờ chỉ may 1 triệu chiếc áo mỗi tháng mà thôi. Ý tôi là muốn, giảm mức độ ô nhiễm của nhà máy lại một chút.
Bên đầu t.ư: 10 triệu mới đủ sở hụi chú ạ. Anh định trong 10 năm là phải thu hồi lại vốn đầu t.ư. Theo ý chú thì anh cần 100 năm mới thu hồi lại đủ vốn xây nhà máy. Làm sao mà đc. Tiền này đâu phải của riêng anh, anh cũng hốt hụi trước mà thôi. Nếu chú thấy ko ổn thì anh đành goodbye, đem tiền qua nước khác thui.
Chính phủ: Okay, okay. Tôi đồng ý.
Như đã nói, ô nhiễm môi trường nằm trong chính bản chất của công nghiệp. Chính vì phải sản xuất một số lượng khổng lồ (nhằm giảm giá thành sản xuất, để tăng lợi nhuận) trong một thời gian hữu hạn mà gây nên ô nhiễm. Trong cuộc sống hàng ngày, con người vẫn thải ra những chất độc hại. Lấy ví dụ như nước tiểu. Một con sông nhỏ, mỗi ngày có 10 thằng nhóc tè vào ấy, cá vẫn phây phây (nói ko chừng, cá còn khoái nữa là), nhưng 1 triệu dân tè vào ấy trong 1 ngày thì thử xem cá chết không cho biết. Chỉ khi số lượng chất thải vượt ngưỡng thì mới là hiểm họa của môi trường.
-------------
Nói về Trung Quốc, lão nói không sai, Trung Quốc đang phát triển chậm lại và phải đầu t.ư ở nước ngoài. Nhưng, Trung Quốc phát triển chậm lại ko hẳn vì cạn kiệt tài nguyên đâu mà nguyên nhân chính là do mức sống của dân họ tăng lên.
Khi người TQ giàu lên, họ sẽ mua thêm đồ nhập từ nước ngoài, đi du lịch ra nước ngoài, đem tiền ra nước ngoài để ký gởi, để đầu t.ư... những chỗ như thế này làm chỉ số phát triển GDP của họ giảm xuống. Nói TQ phát triển chậm lại vì mức sống dân TQ tăng lên là vì thế. Nhưng đừng quên, dù hiện tại mức phát triển của TQ chỉ vào khoảng 6-7%/năm so với VN (7-9%/năm) thì con số 6-7% khi quy thành USD vẫn là con số khổng lồ vượt xa toàn bộ GDP một năm của VN (chứ đừng nói chỉ tính riêng hiệu số phát triển trong một năm của VN).
Khi mức sống của người TQ tăng lên, thì giá nhân công của họ cũng tăng theo, khiến TQ bị giảm hấp dẫn đối với nhà đầu t.ư nước ngoài, và dòng tiền tệ rót vào TQ sẽ chậm lại, TQ chậm phát triển. Nhưng, vì họ giàu lên, nên họ lại đi đầu t.ư ở nước ngoài, ở các nước kém phát triển hơn để thu về lợi nhuận. Nói cách khác, việc họ đầu t.ư ra nước ngoài cho thấy, họ đã phát triển chạm ngưỡng lân cận với các nền kinh tế hàng đầu khác trên thế giới. Chính vì vậy họ mới có thể cạnh tranh trong đầu t.ư với các nước này (cụ thể là Mỹ, Nhật, Âu châu).
Nói thế này, giả sử khai thác một 1 tấn quặng sắt ở TQ tốn khoảng 100 USD, nhưng nếu khai thác 1 tấn sắt ở Sudan (châu Phi) chỉ mất khoảng 60 USD mà thôi (do giá nhân công rẻ), tính thêm phí vận chuyển khoảng 20 USD nữa, thì việc mua hay đầu t.ư khai thác ở Sudan vẫn lợi hơn 20 USD cho 1 tấn sắt. Hiển nhiên người TQ sẽ đầu t.ư khai thác tài nguyên ở Sudan chứ ko khai thác ở TQ nữa.
Việt Nam có muốn làm như thế ko? Rất muốn, nhưng đáng tiếc ko đủ lực (ít nhất là bây giờ), chỉ khi nền kinh tế việt nam phát triển cao hơn nữa, mức sống dân VN cao hơn nữa thì việc đầu t.ư hoặc khai thác tài nguyên ở nước ngoài mới có lợi.
Nói cách khác, VN cần phải chạy đua phát triển kinh tế càng nhanh càng tốt. Nếu chậm, mấy mỏ khoáng sản ở Châu Phi sẽ bị ký họp đồng hết và ko còn chỗ cho VN nữa.
Lão còn nhớ, nguyên nhân của 2 cuộc thế chiến vừa rồi không? Đó là vì Đức, Nhật, Ý, Áo-Hung phát triển sau so với Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Nga nên ko còn thuộc địa cho họ nữa, trong khi 5 nước Anh Pháp đã chiếm cả thế giới. Nên Đức Ý Nhật buộc phải tạo chiến tranh để dành đất, dành tài nguyên.
----------
Còn về phân biệt giàu nghèo ư. Hình mẫu lý tưởng nhất để ko phân biệt giàu nghèo chính là chế độ xã hội, cộng sản. Nói cụ thể hơn là thời bao cấp. Lão thật sự muốn xóa bỏ sự phân biệt này sao?!