[Thời sự] Môi trường và Kinh tế, đâu là quan trọng

Status
Not open for further replies.

naruto

Phàm Nhân
Ngọc
12,35
Tu vi
0,00
Nhân vụ việc Formosa đã đc công bố chính thức là thủ phạm gây nên vụ cá chết miền trung, đã gây nên những hậu quả kéo dài và rất trầm trọng. Mình có thảo luận chuyện này với đứa bạn.

Nó hờ hững phán: chuyện thường ngày ấy mà. Kinh tế và Môi trường chỉ có thể chọn một. Nếu đất nước đã chọn Kinh tế thì cũng phải biết là những vụ như Formosa là hệ quả tất yếu, không thể tránh khỏi.

Cụ thể theo Vnexpress: Ngày 25/4, trả lời VTC, ông Chu Xuân Phàm - Nguyên phó phòng Đối ngoại của Formosa Hà Tĩnh - đã nói: "Hồi xưa, khi giải phóng mặt bằng đã tính phương án hỗ trợ ngư dân đánh bắt cá chuyển sang nghề khác rồi, sao cứ phải đánh bắt quanh vùng biển này. Nhiều khi mình phải lựa chọn, tôi muốn bắt cá, bắt tôm hay muốn xây dựng ngành công nghiệp thép".

Theo bạn, liệu có thể song hành phát triển Kinh tế và bảo vệ Môi trường hay ko? Và liệu trong lời nói của ông Chu Xuân Phàm bạn chấp nhận được mấy phần?
 

habilis

Phàm Nhân
Ngọc
-84,46
Tu vi
0,00
Mình viết chung chứ không dành cho bạn chủ topic nhé, mượn nơi nói thôi.
Chỉ có người ngu muội và thiếu tầm nhìn mới đánh đổi môi trường để lấy kinh tế. Con người sống ở trái đất, và chắc chắn rất lâu nữa mới có khả năng chuyển sang sinh sống ở hành tinh khác.
Trái đất và môi trường là điều kiện sống căn bản của con người. Con người cứ phá hủy môi trường đến một lúc nào đó môi trường bị hủy hoại, con người lại phải bỏ ra nhiều tiền hơn cải tạo môi trường.
Ngoài ra môi trường là của chung, nhưng tiền kiếm được từ phá hủy môi trường lại chảy vào túi riêng của ai đó. Cứ cho rằng bạn không quan tâm đến sức khỏe và tương lai con cháu và chỉ xét riêng về bài toán kinh tế, thì vẫn thật ngu ngốc khi thờ ơ nhìn người ta lấy tài sản chung thu về túi riêng, thỉnh thoảng dư ra vài đồng "bố thí" cho các bạn.
Cứ cho rằng bạn sẽ kiếm nhiều hơn vài triệu một tháng nhờ nó. Rồi sao nữa? Bạn phải trả giá bằng cách khác. Ăn thực phẩm từ nơi khác(đắt hơn), đi du lịch nghỉ ngơi ở nơi khác (đắt hơn), chi nhiều hơn cho các dịch vụ sức khỏe và chữa bệnh. Rốt cuộc bạn vẫn chẳng dư được nhiều tiền hơn. Đồng thời luôn có một khoản lãi hàng tháng phải trả là bạn đang sống trong môi trường tệ hại làm cho sức khỏe đi xuống, giảm chất lượng cuộc sống và tuổi thọ.
Nếu đã như vậy. Bạn muốn kiếm ít tiền mà khỏe mạnh, thoải mái như ông bà ta ngày xưa. Hay đau ốm bệnh tật mà cũng vẫn ít tiền?
Phần này chỉ phân tích trên cơ sở các bạn hoàn toàn kém cỏi trong việc kinh doanh hợp lý nguồn tài nguyên. Chỉ đơn giản là giữ lại hệ sinh thái và đi làm những công việc khác, có thể làm nông hoặc các ngành công nghiệp ít gây hại cho môi trường. Nếu đủ thông minh, vẫn có thể kiếm tiền dựa vào các ngành dịch vụ và du lịch sinh thái.
 

Hàm

Phàm Nhân
Ngọc
2.050,00
Tu vi
0,00
Tất nhiên người ta phải chọn cả 2, cả môi trường lẫn kinh tế.

Câu hỏi kiểu chỉ chọn 1 trong 2 này mang tính lý thuyết sách vở thuần túy, cực đoan.

Câu hỏi thực tế phải nhất là đánh đổi môi trường lấy kinh tế ở mức độ nào thì chấp nhận được?

Các nước giàu, kinh tế phát triển vững mạnh tất nhiên cán cân đánh đổi này sẽ cân bằng hơn so với các nước nghèo kinh tế yếu kém, cái giá phải trả sẽ lớn hơn. Tùy điều kiện kinh tế của quốc gia hay cá nhân, trong vô thức chúng ta tự nghiêng lệch về phía mà mình thiếu khi phía kia tương đối ổn, và như trên nói, vấn đề là chúng ta đánh đổi ở mức nào. Ví dụ như bạn, như tôi, chúng ta thà chọn sống ở đô thị môi trường ngột ngạt ô nhiễm chứ mấy ai chạy lên núi cao mà ở, tự chúng ta đã chọn kinh tế đó thôi, do kinh tế chúng ta chưa ưng ý. Với người giàu, điều kiện kinh tế tốt, họ bắt đầu tính chuyện sống trong môi trường lành mạnh: không gian sống rộng, thoáng, nhiều cây xanh, đồ ăn sạch... Nói rộng ra cũng như quốc gia giàu và nghèo.

Mức nào là mức chấp nhận được? Cái này ở tầm vĩ mô của các chuyên gia đưa ra các tiêu chuẩn môi trường rồi :cuoichet:
 

kurama

Phàm Nhân
Ngọc
17,25
Tu vi
0,00
Mình viết chung chứ không dành cho bạn chủ topic nhé, mượn nơi nói thôi.
Chỉ có người ngu muội và thiếu tầm nhìn mới đánh đổi môi trường để lấy kinh tế. Con người sống ở trái đất, và chắc chắn rất lâu nữa mới có khả năng chuyển sang sinh sống ở hành tinh khác.
Trái đất và môi trường là điều kiện sống căn bản của con người. Con người cứ phá hủy môi trường đến một lúc nào đó môi trường bị hủy hoại, con người lại phải bỏ ra nhiều tiền hơn cải tạo môi trường.
Phần này chỉ phân tích trên cơ sở các bạn hoàn toàn kém cỏi trong việc kinh doanh hợp lý nguồn tài nguyên. Chỉ đơn giản là giữ lại hệ sinh thái và đi làm những công việc khác, có thể làm nông hoặc các ngành công nghiệp ít gây hại cho môi trường. Nếu đủ thông minh, vẫn có thể kiếm tiền dựa vào các ngành dịch vụ và du lịch sinh thái.


Bởi vì lão viết chung, nên ta cảm thấy lão đang chửi thiên hạ ngu muội thiếu tầm nhìn nên ngứa mỏ mà nhảy vô.:5:

Mấy lời lão viết tuy có đúng đó nhưng thiếu thực tế, lý thuyết suông, thứ lý thuyết mà hầu như ai học xong đại học đều biết. Bàn cụ thể nhé.

Lấy miền trung làm ví dụ. Vùng đất này trước đây thuộc về Chăm Pa, một quốc gia cũng một thời phồn vinh. Phồn vinh là nói trên lịch sử của quốc gia này, chứ ngay thời phồn vinh vẫn còn chưa so đc với Đại Việt ở phía bắc. Lão có biết vì sao?

Đó là vì, vùng đất này không phù hợp để phát triển nông nghiệp. Mà thời đó, nông nghiệp chính là kinh tế. Vẫn có nông nghiệp ở vùng này nhưng chỉ ở quy mô nhỏ, không đủ để nuôi dưỡng một dân số lớn, phần lớn thời gian dân chúng phải lo cái ăn cái mặc nên không rỗi hơi mà phát triển giáo dục văn hóa hay các ngành nghề khác. Nói tóm lại, kinh tế Chăm Pa kém hơn kinh tế Đại Việt và nguyên nhân là do điều kiện thỗ nhưỡng của vùng đất này.​

Kết cục của Chăm Pa thế nào thì lão cũng biết. Khi kinh tế kém thì quốc gia không thể mạnh, và cuối cùng Chăm Pa bị họ Nguyễn thôn tính tiêu diệt. Nói vậy để thấy kinh tế quan trọng như thế nào. Lão bảo, đừng quá quan trọng kinh tế, cứ gìn giữ môi trường cho con cháu. Nói ko chừng là lão giữ môi trường cho con cháu ngoại bang đó.


Ngày nay, kinh tế ngoài nông nghiệp còn có công nghiệp. Lão nói nghe hay: khai thác hợp lý tài nguyên, phát triển những ngành công nghiệp ít gây hại, làm du lịch sinh thái. Lý thuyết rặt lý thuyết.

Đất nước đã mở cửa 20 năm, cớ sao đoàn đoàn lũ lũ những người ở vùng đất này vẫn đi vào Nam lập nghiệp mà không ai chịu làm những điều như lão nói??? Đó là bởi vì nói thì dễ, còn làm là một chuyện hoàn toàn khác biệt.

Muốn phát triển công nghiệp cần có tiền, mà đã nghèo thì lấy đâu ra tiền? Công nghiệp có những đòi hỏi khắc khe mà mỗi vùng đất cũng chỉ có thể phát triển vài ngành đặc thù, thông thường liên quan trực tiếp đến tài nguyên sẵn có của vùng đất đó, mà miền trung thì có tài nguyên thiên nhiên gì? Có gì hấp dẫn để nước ngoài đầu t.ư? Từng nghe từ những người miền Trung, vào Nam bán vé số dạo vẫn còn khá khẩm hơn ở nhà trồng lúa, đi biển.

Đợi hoài ko thấy ma nào chịu đầu t.ư ở miền Trung, thấy Formosa chịu xây nhà máy ở đó, chính phủ phải khấp khởi mừng thầm đó chứ, làm sao mà ko nương tay với họ. Bảo tiềm năng du lịch ở miền Trung còn lớn, nhưng rốt cuộc có ai khai thác đây? Nên dù thấy mấy công ty du lịch Trung Quốc làm mưa làm gió ở Nha Trang, thậm chí giao dịch bằng Nhân dân tệ, chính phủ cũng đành mắt nhắm mắt mở luôn.


Lão nói, thôi đừng phát triển kinh tế, hãy gìn giữ môi trường lại cho con cháu. Nên biết, thời gian ko đợi con người, trong sự cạnh tranh giữa các quốc gia, quốc gia nào phát triển trước, quốc gia đó sẽ chiếm lợi thế tuyệt đối. Hãy nhìn Chăm Pa là bài học cho sự phát triển muộn màng hơn láng giềng phương Bắc.

Châu Âu trước thế kỷ 15, vốn chỉ văn minh bằng hoặc kém Trung Quốc, Ấn Độ thời đó mà thôi. Nhưng trong thế kỷ 15, họ vượt lên, khai thác tài nguyên, phá hủy môi trường không thương tiếc, để đạt đến tầm vóc đứng đầu thế giới. Nhờ lợi thế này mà họ đã thống trị trong hơn 500 năm. Sau thế chiến thứ 2, Trung Quốc, Ấn Độ bắt đầu học cách của phương Tây, khai thác tài nguyên, chú trọng phát triển kinh tế, bỏ lơi môi trường mà mới có đc vị thế chính trị ngày hôm nay. Thái Lan do ko có tài nguyên gì nhiều, nên dù ko bị ảnh hưởng bởi thời kỳ thuộc địa và thế chiến, nên kinh tế đến giờ vẫn chỉ ì ạch tại chỗ, dù rằng đã triển khai công nghiệp du lịch tình dục. Malaysia, Indonesia thì tàn phá rừng trên đảo Borneo để đua top kinh tế trong khu vực ĐNÁ.

Lão hãy mở mắt ra nhìn các nước xung quanh để thấy rằng: tàn phá môi trường là thực trạng chung ở châu Á, tất cả đều nhằm mục đích phát triển kinh tế càng nhanh càng tốt vì cái lợi vô đối của nó.

Campuchia, Lào trước đây vẫn nhún mình trước Việt Nam, thế mà gần đây đã bắt đầu đối nghịch lại vn. Vì sao? vì Trung Quốc bơm tiền. Miền Trung muốn gìn giữ ngành ngư nghiệp ư, ra ngoài biển là bị tàu Trung quốc ủi chìm rồi mà tính chuyện phát triển cái gì? Vậy sao vn ko đập Trung quốc, bởi vì khí tài quân sự ko đủ. Tại sao khí tài ko đủ, tại vì ko có tiền, vì kinh tế của việt nam còn kém cỏi.

Kinh tế là tất cả.
 

habilis

Phàm Nhân
Ngọc
-84,46
Tu vi
0,00
Bởi vì lão viết chung, nên ta cảm thấy lão đang chửi thiên hạ ngu muội thiếu tầm nhìn nên ngứa mỏ mà nhảy vô.:5:

Mấy lời lão viết tuy có đúng đó nhưng thiếu thực tế, lý thuyết suông, thứ lý thuyết mà hầu như ai học xong đại học đều biết. Bàn cụ thể nhé.

Lấy miền trung làm ví dụ. Vùng đất này trước đây thuộc về Chăm Pa, một quốc gia cũng một thời phồn vinh. Phồn vinh là nói trên lịch sử của quốc gia này, chứ ngay thời phồn vinh vẫn còn chưa so đc với Đại Việt ở phía bắc. Lão có biết vì sao?

Đó là vì, vùng đất này không phù hợp để phát triển nông nghiệp. Mà thời đó, nông nghiệp chính là kinh tế. Vẫn có nông nghiệp ở vùng này nhưng chỉ ở quy mô nhỏ, không đủ để nuôi dưỡng một dân số lớn, phần lớn thời gian dân chúng phải lo cái ăn cái mặc nên không rỗi hơi mà phát triển giáo dục văn hóa hay các ngành nghề khác. Nói tóm lại, kinh tế Chăm Pa kém hơn kinh tế Đại Việt và nguyên nhân là do điều kiện thỗ nhưỡng của vùng đất này.​

Kết cục của Chăm Pa thế nào thì lão cũng biết. Khi kinh tế kém thì quốc gia không thể mạnh, và cuối cùng Chăm Pa bị họ Nguyễn thôn tính tiêu diệt. Nói vậy để thấy kinh tế quan trọng như thế nào. Lão bảo, đừng quá quan trọng kinh tế, cứ gìn giữ môi trường cho con cháu. Nói ko chừng là lão giữ môi trường cho con cháu ngoại bang đó.


Ngày nay, kinh tế ngoài nông nghiệp còn có công nghiệp. Lão nói nghe hay: khai thác hợp lý tài nguyên, phát triển những ngành công nghiệp ít gây hại, làm du lịch sinh thái. Lý thuyết rặt lý thuyết.

Đất nước đã mở cửa 20 năm, cớ sao đoàn đoàn lũ lũ những người ở vùng đất này vẫn đi vào Nam lập nghiệp mà không ai chịu làm những điều như lão nói??? Đó là bởi vì nói thì dễ, còn làm là một chuyện hoàn toàn khác biệt.

Muốn phát triển công nghiệp cần có tiền, mà đã nghèo thì lấy đâu ra tiền? Công nghiệp có những đòi hỏi khắc khe mà mỗi vùng đất cũng chỉ có thể phát triển vài ngành đặc thù, thông thường liên quan trực tiếp đến tài nguyên sẵn có của vùng đất đó, mà miền trung thì có tài nguyên thiên nhiên gì? Có gì hấp dẫn để nước ngoài đầu t.ư? Từng nghe từ những người miền Trung, vào Nam bán vé số dạo vẫn còn khá khẩm hơn ở nhà trồng lúa, đi biển.

Đợi hoài ko thấy ma nào chịu đầu t.ư ở miền Trung, thấy Formosa chịu xây nhà máy ở đó, chính phủ phải khấp khởi mừng thầm đó chứ, làm sao mà ko nương tay với họ. Bảo tiềm năng du lịch ở miền Trung còn lớn, nhưng rốt cuộc có ai khai thác đây? Nên dù thấy mấy công ty du lịch Trung Quốc làm mưa làm gió ở Nha Trang, thậm chí giao dịch bằng Nhân dân tệ, chính phủ cũng đành mắt nhắm mắt mở luôn.


Lão nói, thôi đừng phát triển kinh tế, hãy gìn giữ môi trường lại cho con cháu. Nên biết, thời gian ko đợi con người, trong sự cạnh tranh giữa các quốc gia, quốc gia nào phát triển trước, quốc gia đó sẽ chiếm lợi thế tuyệt đối. Hãy nhìn Chăm Pa là bài học cho sự phát triển muộn màng hơn láng giềng phương Bắc.

Châu Âu trước thế kỷ 15, vốn chỉ văn minh bằng hoặc kém Trung Quốc, Ấn Độ thời đó mà thôi. Nhưng trong thế kỷ 15, họ vượt lên, khai thác tài nguyên, phá hủy môi trường không thương tiếc, để đạt đến tầm vóc đứng đầu thế giới. Nhờ lợi thế này mà họ đã thống trị trong hơn 500 năm. Sau thế chiến thứ 2, Trung Quốc, Ấn Độ bắt đầu học cách của phương Tây, khai thác tài nguyên, chú trọng phát triển kinh tế, bỏ lơi môi trường mà mới có đc vị thế chính trị ngày hôm nay. Thái Lan do ko có tài nguyên gì nhiều, nên dù ko bị ảnh hưởng bởi thời kỳ thuộc địa và thế chiến, nên kinh tế đến giờ vẫn chỉ ì ạch tại chỗ, dù rằng đã triển khai công nghiệp du lịch tình dục. Malaysia, Indonesia thì tàn phá rừng trên đảo Borneo để đua top kinh tế trong khu vực ĐNÁ.

Lão hãy mở mắt ra nhìn các nước xung quanh để thấy rằng: tàn phá môi trường là thực trạng chung ở châu Á, tất cả đều nhằm mục đích phát triển kinh tế càng nhanh càng tốt vì cái lợi vô đối của nó.

Campuchia, Lào trước đây vẫn nhún mình trước Việt Nam, thế mà gần đây đã bắt đầu đối nghịch lại vn. Vì sao? vì Trung Quốc bơm tiền. Miền Trung muốn gìn giữ ngành ngư nghiệp ư, ra ngoài biển là bị tàu Trung quốc ủi chìm rồi mà tính chuyện phát triển cái gì? Vậy sao vn ko đập Trung quốc, bởi vì khí tài quân sự ko đủ. Tại sao khí tài ko đủ, tại vì ko có tiền, vì kinh tế của việt nam còn kém cỏi.

Kinh tế là tất cả.
Bạn nói cứ như làm kinh tế phải đi đôi với phá hủy môi trường vậy.
Nói quốc gia đi đầu trong chiến lược phá hủy môi trường, tận thu tài nguyên để phát triển kinh tế tiêu biểu như Trung Quốc. Những quốc gia như thế đều có điểm chung là một giai đoạn phát triển hết sức mạnh mẽ, sau đó chậm dần đều. Như một cơ thể đang rất khỏe mạnh, bạn làm việc cùng cực để kiếm tiền, giai đoạn đầu bạn kiếm rất nhiều tiền trong khi thấy cơ thể vẫn bình thường. Vài năm sau thấy sức khỏe yếu dần, cuối cùng ngã bệnh và phải chi ngược tiền thuốc men.
Tại sao Trung Quốc đất rộng, nhân công thế mà vẫn đầu t.ư đi khắp nơi? Vì bản thân Trung Quốc bây giờ như một tên đã làm việc quá sức trong một thời gian dài để lại di chứng. Trung Quốc tài nguyên đã bắt đầu cạn kiệt, và ô nhiễm môi trường vô cùng trầm trọng. Phải chi ra rất nhiều tiền cho thuốc men y tế, làm sạch môi trường, tài nguyên không còn dư dả, ngoài ra còn vấn đề giá nhân công đã bớt rẻ nhưng không liên quan trong này nên không phân tích.
Bạn có nghe nói hiện tượng dịch chuyển đầu t.ư ra khỏi Trung Quốc không? Con bệnh Trung Quốc đã không còn hấp dẫn để người khác thuê, bây giờ hắn phải dùng khoản tiền đã lao lực kiếm được đi lừa gạt lại kẻ khác nghèo hơn. Xin hỏi đầu t.ư phá hủy môi trường như vậy thì ai giàu? Kẻ đầu t.ư giàu hay người dân địa phương giàu? Bạn có thấy hiện tượng chênh lệch giàu nghèo khủng khiếp ở Trung Quốc không. Những kẻ kiếm được tiền đâu phải ngu muội, khôn quá chứ sao ngu. Chỉ có những người tung hô kẻ lừa gạt mình mới ngu muội.
Đừng có nhìn con số tổng to đẹp, chẳng có ý nghĩa gì đâu. Ví dụ trong xóm có 10 người ở. Một người có ngàn tỷ, còn lại chín người là ăn mày. Tính trung bình trên đầu người mỗi người hơn trăm tỷ chứ ít đâu. Nhưng vậy thì sao? Chín người có hơn trăm tỷ trên đầu người trong lý thuyết, còn trong thực tế chẳng có một xu dính túi.
Nhìn lại vụ formosa đấy. Rồi kinh tế ở đâu? Mất bao nhiêu năm để biển lại có cá? Phải ăn toàn thịt, hại sức khỏe, muốn ăn cá phải nhập. Có tốn tiền hay không?
Người công nhân ở formosa kiếm được bao nhiêu tiền một tháng? Có giàu có lên hay không? Đến cuối cùng thì ai kiếm được tiền? Ngư dân, công nhân hay chủ công ty?
Đặc thù địa lý Việt Nam thì miền Trung là đất nghèo nhất. Không sao cả. Người miền Trung có thể quy hoạch phát triển chăn nuôi và đánh bắt cá. Phụ là phát triển du lịch tắm biển, tham quan cảnh sông núi.
Tại sao cứ cố gắng bắt buộc một anh nông dân phải biết thêm cả kỹ thuật công nghệ, bắt một anh kỹ sư học chăn nuôi. Mỗi người có việc của người đó.
Chăm pa khó phát triển vì cả nước Chăm pa nằm ở miền Trung, khó trồng nông nghiệp. Nhưng khi đó chỉ biết trồng có vài loại cây như sắn, lúa thôi, điều kiện khi đó khác với bây giờ. Ngày xưa làm gì có ai trồng cây trên sa mạc? Bây giờ vẫn có đó thôi.
 

habilis

Phàm Nhân
Ngọc
-84,46
Tu vi
0,00
Bởi vì lão viết chung, nên ta cảm thấy lão đang chửi thiên hạ ngu muội thiếu tầm nhìn nên ngứa mỏ mà nhảy vô.:5:

Mấy lời lão viết tuy có đúng đó nhưng thiếu thực tế, lý thuyết suông, thứ lý thuyết mà hầu như ai học xong đại học đều biết. Bàn cụ thể nhé.

Lấy miền trung làm ví dụ. Vùng đất này trước đây thuộc về Chăm Pa, một quốc gia cũng một thời phồn vinh. Phồn vinh là nói trên lịch sử của quốc gia này, chứ ngay thời phồn vinh vẫn còn chưa so đc với Đại Việt ở phía bắc. Lão có biết vì sao?

Đó là vì, vùng đất này không phù hợp để phát triển nông nghiệp. Mà thời đó, nông nghiệp chính là kinh tế. Vẫn có nông nghiệp ở vùng này nhưng chỉ ở quy mô nhỏ, không đủ để nuôi dưỡng một dân số lớn, phần lớn thời gian dân chúng phải lo cái ăn cái mặc nên không rỗi hơi mà phát triển giáo dục văn hóa hay các ngành nghề khác. Nói tóm lại, kinh tế Chăm Pa kém hơn kinh tế Đại Việt và nguyên nhân là do điều kiện thỗ nhưỡng của vùng đất này.​

Kết cục của Chăm Pa thế nào thì lão cũng biết. Khi kinh tế kém thì quốc gia không thể mạnh, và cuối cùng Chăm Pa bị họ Nguyễn thôn tính tiêu diệt. Nói vậy để thấy kinh tế quan trọng như thế nào. Lão bảo, đừng quá quan trọng kinh tế, cứ gìn giữ môi trường cho con cháu. Nói ko chừng là lão giữ môi trường cho con cháu ngoại bang đó.


Ngày nay, kinh tế ngoài nông nghiệp còn có công nghiệp. Lão nói nghe hay: khai thác hợp lý tài nguyên, phát triển những ngành công nghiệp ít gây hại, làm du lịch sinh thái. Lý thuyết rặt lý thuyết.

Đất nước đã mở cửa 20 năm, cớ sao đoàn đoàn lũ lũ những người ở vùng đất này vẫn đi vào Nam lập nghiệp mà không ai chịu làm những điều như lão nói??? Đó là bởi vì nói thì dễ, còn làm là một chuyện hoàn toàn khác biệt.

Muốn phát triển công nghiệp cần có tiền, mà đã nghèo thì lấy đâu ra tiền? Công nghiệp có những đòi hỏi khắc khe mà mỗi vùng đất cũng chỉ có thể phát triển vài ngành đặc thù, thông thường liên quan trực tiếp đến tài nguyên sẵn có của vùng đất đó, mà miền trung thì có tài nguyên thiên nhiên gì? Có gì hấp dẫn để nước ngoài đầu t.ư? Từng nghe từ những người miền Trung, vào Nam bán vé số dạo vẫn còn khá khẩm hơn ở nhà trồng lúa, đi biển.

Đợi hoài ko thấy ma nào chịu đầu t.ư ở miền Trung, thấy Formosa chịu xây nhà máy ở đó, chính phủ phải khấp khởi mừng thầm đó chứ, làm sao mà ko nương tay với họ. Bảo tiềm năng du lịch ở miền Trung còn lớn, nhưng rốt cuộc có ai khai thác đây? Nên dù thấy mấy công ty du lịch Trung Quốc làm mưa làm gió ở Nha Trang, thậm chí giao dịch bằng Nhân dân tệ, chính phủ cũng đành mắt nhắm mắt mở luôn.


Lão nói, thôi đừng phát triển kinh tế, hãy gìn giữ môi trường lại cho con cháu. Nên biết, thời gian ko đợi con người, trong sự cạnh tranh giữa các quốc gia, quốc gia nào phát triển trước, quốc gia đó sẽ chiếm lợi thế tuyệt đối. Hãy nhìn Chăm Pa là bài học cho sự phát triển muộn màng hơn láng giềng phương Bắc.

Châu Âu trước thế kỷ 15, vốn chỉ văn minh bằng hoặc kém Trung Quốc, Ấn Độ thời đó mà thôi. Nhưng trong thế kỷ 15, họ vượt lên, khai thác tài nguyên, phá hủy môi trường không thương tiếc, để đạt đến tầm vóc đứng đầu thế giới. Nhờ lợi thế này mà họ đã thống trị trong hơn 500 năm. Sau thế chiến thứ 2, Trung Quốc, Ấn Độ bắt đầu học cách của phương Tây, khai thác tài nguyên, chú trọng phát triển kinh tế, bỏ lơi môi trường mà mới có đc vị thế chính trị ngày hôm nay. Thái Lan do ko có tài nguyên gì nhiều, nên dù ko bị ảnh hưởng bởi thời kỳ thuộc địa và thế chiến, nên kinh tế đến giờ vẫn chỉ ì ạch tại chỗ, dù rằng đã triển khai công nghiệp du lịch tình dục. Malaysia, Indonesia thì tàn phá rừng trên đảo Borneo để đua top kinh tế trong khu vực ĐNÁ.

Lão hãy mở mắt ra nhìn các nước xung quanh để thấy rằng: tàn phá môi trường là thực trạng chung ở châu Á, tất cả đều nhằm mục đích phát triển kinh tế càng nhanh càng tốt vì cái lợi vô đối của nó.

Campuchia, Lào trước đây vẫn nhún mình trước Việt Nam, thế mà gần đây đã bắt đầu đối nghịch lại vn. Vì sao? vì Trung Quốc bơm tiền. Miền Trung muốn gìn giữ ngành ngư nghiệp ư, ra ngoài biển là bị tàu Trung quốc ủi chìm rồi mà tính chuyện phát triển cái gì? Vậy sao vn ko đập Trung quốc, bởi vì khí tài quân sự ko đủ. Tại sao khí tài ko đủ, tại vì ko có tiền, vì kinh tế của việt nam còn kém cỏi.

Kinh tế là tất cả.
Bạn đừng nghĩ rằng phá hủy môi trường để kiếm tiền cho "quốc gia". Mấy nhà tài phiệt phá hủy môi trường để kiếm tiền vào túi họ đấy thôi, chẳng có mấy đồng vào túi của người dân cả.
Những thành tựu phát triển nhanh hay chậm là của khoa học, đừng nhận vơ vào là của nền công nghiệp.
Nhật Bản đó, tài nguyên ở đâu? Tại sao họ vẫn phát triển như thế? Rồi cả Singapore nữa, vài chục năm trước nghèo rớt mồng tơi, giờ giàu có như vậy. Ý bạn là họ cũng tàn phá môi trường và khai thác tận diệt tài nguyên? Nên cứ như vậy mà đoán thì bên đó giờ dơ lắm nhỉ.
Thái Lan phát triển chậm gần đây là do tình hình chính trị hỗn loạn chứ vấn đề không phải là ở tài nguyên. Và dù là cái "nền kinh tế ì ạch đó" vẫn khá hơn rất nhiều so với những nước đang bán tài nguyên kia.
Tài nguyên và môi trường khai thác hết là hết, không thể phát triển. Những nước bán dầu giàu có bên Trung Đông đã có nơi phải vay tiền rồi đấy. Những nước sáng suốt nhất như tiểu quốc Dubai đã chuyển dịch sang du lịch và dịch vụ từ rất sớm chứ không chờ tới khi bán hết dầu.
Bạn mắc một lỗi ngụy biện là "người ta đều làm thì như thế là đúng". Nước người ta làm thế chưa chắc gì đã đúng, đó là nói nếu người ta thực sự vì để phát triển kinh tế chung cho cả nước. Huống hồ gì những nước như thế đều là những nước có nhà nước chuyên quyền độc đoán và kết hợp chặt ché với tài phiệt kiếm tiền túi riêng, kiếm đủ rồi chạy. Chẳng thấy mấy nhà giàu ở TQ, VN, đầu t.ư kiếm tiền ở nước mình nhưng chạy qua Tây sống hết đấy sao?
Chỉ có Campuchia là được TQ ủng hộ. Và họ vượt qua VN, đơn giản vì VN quá yếu chứ không phải họ quá mạnh. Cứ nhìn nơi tiêu biểu như SG thì biết, từ hòn ngọc viễn đông vài chục năm trước giờ đã thành hòn gạch viễn đông. Ở VN khắp nơi hối lộ; quản lý thì kém, quan liêu; không biết trọng dụng nhân tài, thăng quan tiến chức chỉ dựa vào quan hệ; vay nợ công nhiều ngập đầu. Đừng nhìn cái chỉ số % để tính sự phát triển. Bạn có một triệu, bạn kiếm thêm một triệu là thêm 100%. Người ta có một tỷ, chỉ kiếm thêm 1% đã là mười triệu rồi đây. VN vẫn ì ạch hồi giờ chứ có bao giờ phát triển nhanh đâu.
Còn tại sao VN bị TQ bắt nạt thì mình không bàn. Không phải vì không biết gì hết, mà vì mình không muốn bàn thêm. Có những chuyện người hiểu biết thì đã biết rồi, người không chịu hiểu biết có nói người ta cũng không nghe, hoặc không dám nghe.
 

habilis

Phàm Nhân
Ngọc
-84,46
Tu vi
0,00
Bởi vì lão viết chung, nên ta cảm thấy lão đang chửi thiên hạ ngu muội thiếu tầm nhìn nên ngứa mỏ mà nhảy vô.:5:

Mấy lời lão viết tuy có đúng đó nhưng thiếu thực tế, lý thuyết suông, thứ lý thuyết mà hầu như ai học xong đại học đều biết. Bàn cụ thể nhé.

Lấy miền trung làm ví dụ. Vùng đất này trước đây thuộc về Chăm Pa, một quốc gia cũng một thời phồn vinh. Phồn vinh là nói trên lịch sử của quốc gia này, chứ ngay thời phồn vinh vẫn còn chưa so đc với Đại Việt ở phía bắc. Lão có biết vì sao?

Đó là vì, vùng đất này không phù hợp để phát triển nông nghiệp. Mà thời đó, nông nghiệp chính là kinh tế. Vẫn có nông nghiệp ở vùng này nhưng chỉ ở quy mô nhỏ, không đủ để nuôi dưỡng một dân số lớn, phần lớn thời gian dân chúng phải lo cái ăn cái mặc nên không rỗi hơi mà phát triển giáo dục văn hóa hay các ngành nghề khác. Nói tóm lại, kinh tế Chăm Pa kém hơn kinh tế Đại Việt và nguyên nhân là do điều kiện thỗ nhưỡng của vùng đất này.​

Kết cục của Chăm Pa thế nào thì lão cũng biết. Khi kinh tế kém thì quốc gia không thể mạnh, và cuối cùng Chăm Pa bị họ Nguyễn thôn tính tiêu diệt. Nói vậy để thấy kinh tế quan trọng như thế nào. Lão bảo, đừng quá quan trọng kinh tế, cứ gìn giữ môi trường cho con cháu. Nói ko chừng là lão giữ môi trường cho con cháu ngoại bang đó.


Ngày nay, kinh tế ngoài nông nghiệp còn có công nghiệp. Lão nói nghe hay: khai thác hợp lý tài nguyên, phát triển những ngành công nghiệp ít gây hại, làm du lịch sinh thái. Lý thuyết rặt lý thuyết.

Đất nước đã mở cửa 20 năm, cớ sao đoàn đoàn lũ lũ những người ở vùng đất này vẫn đi vào Nam lập nghiệp mà không ai chịu làm những điều như lão nói??? Đó là bởi vì nói thì dễ, còn làm là một chuyện hoàn toàn khác biệt.

Muốn phát triển công nghiệp cần có tiền, mà đã nghèo thì lấy đâu ra tiền? Công nghiệp có những đòi hỏi khắc khe mà mỗi vùng đất cũng chỉ có thể phát triển vài ngành đặc thù, thông thường liên quan trực tiếp đến tài nguyên sẵn có của vùng đất đó, mà miền trung thì có tài nguyên thiên nhiên gì? Có gì hấp dẫn để nước ngoài đầu t.ư? Từng nghe từ những người miền Trung, vào Nam bán vé số dạo vẫn còn khá khẩm hơn ở nhà trồng lúa, đi biển.

Đợi hoài ko thấy ma nào chịu đầu t.ư ở miền Trung, thấy Formosa chịu xây nhà máy ở đó, chính phủ phải khấp khởi mừng thầm đó chứ, làm sao mà ko nương tay với họ. Bảo tiềm năng du lịch ở miền Trung còn lớn, nhưng rốt cuộc có ai khai thác đây? Nên dù thấy mấy công ty du lịch Trung Quốc làm mưa làm gió ở Nha Trang, thậm chí giao dịch bằng Nhân dân tệ, chính phủ cũng đành mắt nhắm mắt mở luôn.


Lão nói, thôi đừng phát triển kinh tế, hãy gìn giữ môi trường lại cho con cháu. Nên biết, thời gian ko đợi con người, trong sự cạnh tranh giữa các quốc gia, quốc gia nào phát triển trước, quốc gia đó sẽ chiếm lợi thế tuyệt đối. Hãy nhìn Chăm Pa là bài học cho sự phát triển muộn màng hơn láng giềng phương Bắc.

Châu Âu trước thế kỷ 15, vốn chỉ văn minh bằng hoặc kém Trung Quốc, Ấn Độ thời đó mà thôi. Nhưng trong thế kỷ 15, họ vượt lên, khai thác tài nguyên, phá hủy môi trường không thương tiếc, để đạt đến tầm vóc đứng đầu thế giới. Nhờ lợi thế này mà họ đã thống trị trong hơn 500 năm. Sau thế chiến thứ 2, Trung Quốc, Ấn Độ bắt đầu học cách của phương Tây, khai thác tài nguyên, chú trọng phát triển kinh tế, bỏ lơi môi trường mà mới có đc vị thế chính trị ngày hôm nay. Thái Lan do ko có tài nguyên gì nhiều, nên dù ko bị ảnh hưởng bởi thời kỳ thuộc địa và thế chiến, nên kinh tế đến giờ vẫn chỉ ì ạch tại chỗ, dù rằng đã triển khai công nghiệp du lịch tình dục. Malaysia, Indonesia thì tàn phá rừng trên đảo Borneo để đua top kinh tế trong khu vực ĐNÁ.

Lão hãy mở mắt ra nhìn các nước xung quanh để thấy rằng: tàn phá môi trường là thực trạng chung ở châu Á, tất cả đều nhằm mục đích phát triển kinh tế càng nhanh càng tốt vì cái lợi vô đối của nó.

Campuchia, Lào trước đây vẫn nhún mình trước Việt Nam, thế mà gần đây đã bắt đầu đối nghịch lại vn. Vì sao? vì Trung Quốc bơm tiền. Miền Trung muốn gìn giữ ngành ngư nghiệp ư, ra ngoài biển là bị tàu Trung quốc ủi chìm rồi mà tính chuyện phát triển cái gì? Vậy sao vn ko đập Trung quốc, bởi vì khí tài quân sự ko đủ. Tại sao khí tài ko đủ, tại vì ko có tiền, vì kinh tế của việt nam còn kém cỏi.

Kinh tế là tất cả.
Phong cách của lão phân tích là phong cách đổ lỗi cho thực tại "tại vì hoàn cảnh nên tôi phải như thế chứ thực ra tôi không muốn đâu". Và có thì xài thì trước tính sau, kiểu chơi liều tất tay của dân cờ bạc "cứ đổ hết tiền (tài nguyên) mà chơi, đánh đổ ước thắng thì giàu, thua thì nhảy cầu tự tử", và chắc chắn tỉ lệ thắng bao giờ cũng nhỏ hơn thua.
Bây giờ tàn phá môi trường rồi đó. Đi chợ không biết mua cái gì, đều độc hại như nhau cả. Không khí thì ô nhiễm cực kì, khói bụi ngút trời.
Giờ giàu đó thì sao? Có tiền đó thì sao? Không phải vẫn ở thành phố ăn đồ dơ đồ bẩn và hít khói độc hại ah? Bạn đã dựa vào mấy cái nhà máy công nghiệp nặng kia mà làm giàu được chưa?
 

kurama

Phàm Nhân
Ngọc
17,25
Tu vi
0,00
@habilis

Tất cả những ngành công nghiệp đều phá hủy môi trường, hoặc ít hoặc nhiều mà thôi. Những ngành công nghiệp không phá hủy, hoặc phá hủy ít thì được gọi là công nghiệp xanh. Lão đếm xem có bao nhiêu ngành công nghiệp đc gọi là xanh.

Công nghiệp may mặc có phá hủy môi trường ko? Xin thưa là có, ta khoan nói các hóa chất đc dùng trong phẩm nhuộm, dệt vải. Nội đơn thuần việc cho máy may chạy đã là ô nhiễm rồi. Hao điện, gián tiếp làm gia tăng ô nhiễm. Nhưng, quan trọng nhất là các sợi vải trong quá trình cắt may là những sợi micro fiber, nó thâm nhập vào các khí nang ở phổi, về sau sẽ gây nên ung thư phổi. Ta có người chị bạn dì chết vì chuyện này mà, 20 năm làm nghề vắt sổ, ra đi khi mới vào tuổi 50.​

Nói vậy để thấy, ngay cả một ngành có vẻ vô hại như may mặc quần áo còn gây ra ô nhiễm huống hồ là những ngành khác. Bản chất của việc ô nhiễm và tàn phá môi trường nằm trong chính cốt lõi của công nghiệp: sản xuất một số lượng khổng lồ các vật phẩm.

Ở các nước phát triển, nếu phải xây nhà máy may mặc, luật bắt buộc chủ phải chu cấp các thiết bị bảo hộ cho nhân công, có hệ thống lọc không khí tối tân ở chổ làm việc nhằm hạn chế tác hại, có bảo hiểm an sinh trọn đời cho nhân công. Lão nghĩ xem, vì sao mà các nhà đầu t.ư lại chọn các nước đang phát triển như VN, Campuchia, Bangladesh để dời nhà máy may mặc đến. Đó là vì, các nước này vì muốn có vốn đầu t.ư, nên đã ko có các điều luật nhằm ép buộc nhà đầu t.ư phải tiêu chuẩn an toàn như các nước đã phát triển. Nếu ép buộc, thì chẳng ai thèm đầu t.ư cả. "Lợi nhuận" là mục tiêu duy nhất của một doanh nghiệp mà.​

Mấy điều trên là hồi đáp lại một ý của lão: "Bạn nói cứ như làm kinh tế phải đi đôi với phá hủy môi trường vậy." Đáng tiếc là nó lại là như thế. Phát triển kinh tế bắt buộc phải phá hủy môi trường.

Xét trường hợp này.

Chính phủ bảo: Okay, tôi chấp nhận để cho anh xây nhà máy may mặc mà ko cần có hệ thống lọc khí, nhưng liệu anh có thể giảm quy mô của nhà máy lại ko. Thay vì, may 10 triệu chiếc áo mỗi tháng, thì giờ chỉ may 1 triệu chiếc áo mỗi tháng mà thôi. Ý tôi là muốn, giảm mức độ ô nhiễm của nhà máy lại một chút.​

Bên đầu t.ư: 10 triệu mới đủ sở hụi chú ạ. Anh định trong 10 năm là phải thu hồi lại vốn đầu t.ư. Theo ý chú thì anh cần 100 năm mới thu hồi lại đủ vốn xây nhà máy. Làm sao mà đc. Tiền này đâu phải của riêng anh, anh cũng hốt hụi trước mà thôi. Nếu chú thấy ko ổn thì anh đành goodbye, đem tiền qua nước khác thui.​

Chính phủ: Okay, okay. Tôi đồng ý.​

Như đã nói, ô nhiễm môi trường nằm trong chính bản chất của công nghiệp. Chính vì phải sản xuất một số lượng khổng lồ (nhằm giảm giá thành sản xuất, để tăng lợi nhuận) trong một thời gian hữu hạn mà gây nên ô nhiễm. Trong cuộc sống hàng ngày, con người vẫn thải ra những chất độc hại. Lấy ví dụ như nước tiểu. Một con sông nhỏ, mỗi ngày có 10 thằng nhóc tè vào ấy, cá vẫn phây phây (nói ko chừng, cá còn khoái nữa là), nhưng 1 triệu dân tè vào ấy trong 1 ngày thì thử xem cá chết không cho biết. Chỉ khi số lượng chất thải vượt ngưỡng thì mới là hiểm họa của môi trường.

-------------

Nói về Trung Quốc, lão nói không sai, Trung Quốc đang phát triển chậm lại và phải đầu t.ư ở nước ngoài. Nhưng, Trung Quốc phát triển chậm lại ko hẳn vì cạn kiệt tài nguyên đâu mà nguyên nhân chính là do mức sống của dân họ tăng lên.

Khi người TQ giàu lên, họ sẽ mua thêm đồ nhập từ nước ngoài, đi du lịch ra nước ngoài, đem tiền ra nước ngoài để ký gởi, để đầu t.ư... những chỗ như thế này làm chỉ số phát triển GDP của họ giảm xuống. Nói TQ phát triển chậm lại vì mức sống dân TQ tăng lên là vì thế. Nhưng đừng quên, dù hiện tại mức phát triển của TQ chỉ vào khoảng 6-7%/năm so với VN (7-9%/năm) thì con số 6-7% khi quy thành USD vẫn là con số khổng lồ vượt xa toàn bộ GDP một năm của VN (chứ đừng nói chỉ tính riêng hiệu số phát triển trong một năm của VN).

Khi mức sống của người TQ tăng lên, thì giá nhân công của họ cũng tăng theo, khiến TQ bị giảm hấp dẫn đối với nhà đầu t.ư nước ngoài, và dòng tiền tệ rót vào TQ sẽ chậm lại, TQ chậm phát triển. Nhưng, vì họ giàu lên, nên họ lại đi đầu t.ư ở nước ngoài, ở các nước kém phát triển hơn để thu về lợi nhuận. Nói cách khác, việc họ đầu t.ư ra nước ngoài cho thấy, họ đã phát triển chạm ngưỡng lân cận với các nền kinh tế hàng đầu khác trên thế giới. Chính vì vậy họ mới có thể cạnh tranh trong đầu t.ư với các nước này (cụ thể là Mỹ, Nhật, Âu châu).

Nói thế này, giả sử khai thác một 1 tấn quặng sắt ở TQ tốn khoảng 100 USD, nhưng nếu khai thác 1 tấn sắt ở Sudan (châu Phi) chỉ mất khoảng 60 USD mà thôi (do giá nhân công rẻ), tính thêm phí vận chuyển khoảng 20 USD nữa, thì việc mua hay đầu t.ư khai thác ở Sudan vẫn lợi hơn 20 USD cho 1 tấn sắt. Hiển nhiên người TQ sẽ đầu t.ư khai thác tài nguyên ở Sudan chứ ko khai thác ở TQ nữa.

Việt Nam có muốn làm như thế ko? Rất muốn, nhưng đáng tiếc ko đủ lực (ít nhất là bây giờ), chỉ khi nền kinh tế việt nam phát triển cao hơn nữa, mức sống dân VN cao hơn nữa thì việc đầu t.ư hoặc khai thác tài nguyên ở nước ngoài mới có lợi.

Nói cách khác, VN cần phải chạy đua phát triển kinh tế càng nhanh càng tốt. Nếu chậm, mấy mỏ khoáng sản ở Châu Phi sẽ bị ký họp đồng hết và ko còn chỗ cho VN nữa.

Lão còn nhớ, nguyên nhân của 2 cuộc thế chiến vừa rồi không? Đó là vì Đức, Nhật, Ý, Áo-Hung phát triển sau so với Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Nga nên ko còn thuộc địa cho họ nữa, trong khi 5 nước Anh Pháp đã chiếm cả thế giới. Nên Đức Ý Nhật buộc phải tạo chiến tranh để dành đất, dành tài nguyên.

----------

Còn về phân biệt giàu nghèo ư. Hình mẫu lý tưởng nhất để ko phân biệt giàu nghèo chính là chế độ xã hội, cộng sản. Nói cụ thể hơn là thời bao cấp. Lão thật sự muốn xóa bỏ sự phân biệt này sao?!
 

habilis

Phàm Nhân
Ngọc
-84,46
Tu vi
0,00
@habilis

Tất cả những ngành công nghiệp đều phá hủy môi trường, hoặc ít hoặc nhiều mà thôi. Những ngành công nghiệp không phá hủy, hoặc phá hủy ít thì được gọi là công nghiệp xanh. Lão đếm xem có bao nhiêu ngành công nghiệp đc gọi là xanh.

Công nghiệp may mặc có phá hủy môi trường ko? Xin thưa là có, ta khoan nói các hóa chất đc dùng trong phẩm nhuộm, dệt vải. Nội đơn thuần việc cho máy may chạy đã là ô nhiễm rồi. Hao điện, gián tiếp làm gia tăng ô nhiễm. Nhưng, quan trọng nhất là các sợi vải trong quá trình cắt may là những sợi micro fiber, nó thâm nhập vào các khí nang ở phổi, về sau sẽ gây nên ung thư phổi. Ta có người chị bạn dì chết vì chuyện này mà, 20 năm làm nghề vắt sổ, ra đi khi mới vào tuổi 50.​

Nói vậy để thấy, ngay cả một ngành có vẻ vô hại như may mặc quần áo còn gây ra ô nhiễm huống hồ là những ngành khác. Bản chất của việc ô nhiễm và tàn phá môi trường nằm trong chính cốt lõi của công nghiệp: sản xuất một số lượng khổng lồ các vật phẩm.

Ở các nước phát triển, nếu phải xây nhà máy may mặc, luật bắt buộc chủ phải chu cấp các thiết bị bảo hộ cho nhân công, có hệ thống lọc không khí tối tân ở chổ làm việc nhằm hạn chế tác hại, có bảo hiểm an sinh trọn đời cho nhân công. Lão nghĩ xem, vì sao mà các nhà đầu t.ư lại chọn các nước đang phát triển như VN, Campuchia, Bangladesh để dời nhà máy may mặc đến. Đó là vì, các nước này vì muốn có vốn đầu t.ư, nên đã ko có các điều luật nhằm ép buộc nhà đầu t.ư phải tiêu chuẩn an toàn như các nước đã phát triển. Nếu ép buộc, thì chẳng ai thèm đầu t.ư cả. "Lợi nhuận" là mục tiêu duy nhất của một doanh nghiệp mà.​

Mấy điều trên là hồi đáp lại một ý của lão: "Bạn nói cứ như làm kinh tế phải đi đôi với phá hủy môi trường vậy." Đáng tiếc là nó lại là như thế. Phát triển kinh tế bắt buộc phải phá hủy môi trường.

Xét trường hợp này.

Chính phủ bảo: Okay, tôi chấp nhận để cho anh xây nhà máy may mặc mà ko cần có hệ thống lọc khí, nhưng liệu anh có thể giảm quy mô của nhà máy lại ko. Thay vì, may 10 triệu chiếc áo mỗi tháng, thì giờ chỉ may 1 triệu chiếc áo mỗi tháng mà thôi. Ý tôi là muốn, giảm mức độ ô nhiễm của nhà máy lại một chút.​

Bên đầu t.ư: 10 triệu mới đủ sở hụi chú ạ. Anh định trong 10 năm là phải thu hồi lại vốn đầu t.ư. Theo ý chú thì anh cần 100 năm mới thu hồi lại đủ vốn xây nhà máy. Làm sao mà đc. Tiền này đâu phải của riêng anh, anh cũng hốt hụi trước mà thôi. Nếu chú thấy ko ổn thì anh đành goodbye, đem tiền qua nước khác thui.​

Chính phủ: Okay, okay. Tôi đồng ý.​

Như đã nói, ô nhiễm môi trường nằm trong chính bản chất của công nghiệp. Chính vì phải sản xuất một số lượng khổng lồ (nhằm giảm giá thành sản xuất, để tăng lợi nhuận) trong một thời gian hữu hạn mà gây nên ô nhiễm. Trong cuộc sống hàng ngày, con người vẫn thải ra những chất độc hại. Lấy ví dụ như nước tiểu. Một con sông nhỏ, mỗi ngày có 10 thằng nhóc tè vào ấy, cá vẫn phây phây (nói ko chừng, cá còn khoái nữa là), nhưng 1 triệu dân tè vào ấy trong 1 ngày thì thử xem cá chết không cho biết. Chỉ khi số lượng chất thải vượt ngưỡng thì mới là hiểm họa của môi trường.

-------------

Nói về Trung Quốc, lão nói không sai, Trung Quốc đang phát triển chậm lại và phải đầu t.ư ở nước ngoài. Nhưng, Trung Quốc phát triển chậm lại ko hẳn vì cạn kiệt tài nguyên đâu mà nguyên nhân chính là do mức sống của dân họ tăng lên.

Khi người TQ giàu lên, họ sẽ mua thêm đồ nhập từ nước ngoài, đi du lịch ra nước ngoài, đem tiền ra nước ngoài để ký gởi, để đầu t.ư... những chỗ như thế này làm chỉ số phát triển GDP của họ giảm xuống. Nói TQ phát triển chậm lại vì mức sống dân TQ tăng lên là vì thế. Nhưng đừng quên, dù hiện tại mức phát triển của TQ chỉ vào khoảng 6-7%/năm so với VN (7-9%/năm) thì con số 6-7% khi quy thành USD vẫn là con số khổng lồ vượt xa toàn bộ GDP một năm của VN (chứ đừng nói chỉ tính riêng hiệu số phát triển trong một năm của VN).

Khi mức sống của người TQ tăng lên, thì giá nhân công của họ cũng tăng theo, khiến TQ bị giảm hấp dẫn đối với nhà đầu t.ư nước ngoài, và dòng tiền tệ rót vào TQ sẽ chậm lại, TQ chậm phát triển. Nhưng, vì họ giàu lên, nên họ lại đi đầu t.ư ở nước ngoài, ở các nước kém phát triển hơn để thu về lợi nhuận. Nói cách khác, việc họ đầu t.ư ra nước ngoài cho thấy, họ đã phát triển chạm ngưỡng lân cận với các nền kinh tế hàng đầu khác trên thế giới. Chính vì vậy họ mới có thể cạnh tranh trong đầu t.ư với các nước này (cụ thể là Mỹ, Nhật, Âu châu).

Nói thế này, giả sử khai thác một 1 tấn quặng sắt ở TQ tốn khoảng 100 USD, nhưng nếu khai thác 1 tấn sắt ở Sudan (châu Phi) chỉ mất khoảng 60 USD mà thôi (do giá nhân công rẻ), tính thêm phí vận chuyển khoảng 20 USD nữa, thì việc mua hay đầu t.ư khai thác ở Sudan vẫn lợi hơn 20 USD cho 1 tấn sắt. Hiển nhiên người TQ sẽ đầu t.ư khai thác tài nguyên ở Sudan chứ ko khai thác ở TQ nữa.

Việt Nam có muốn làm như thế ko? Rất muốn, nhưng đáng tiếc ko đủ lực (ít nhất là bây giờ), chỉ khi nền kinh tế việt nam phát triển cao hơn nữa, mức sống dân VN cao hơn nữa thì việc đầu t.ư hoặc khai thác tài nguyên ở nước ngoài mới có lợi.

Nói cách khác, VN cần phải chạy đua phát triển kinh tế càng nhanh càng tốt. Nếu chậm, mấy mỏ khoáng sản ở Châu Phi sẽ bị ký họp đồng hết và ko còn chỗ cho VN nữa.

Lão còn nhớ, nguyên nhân của 2 cuộc thế chiến vừa rồi không? Đó là vì Đức, Nhật, Ý, Áo-Hung phát triển sau so với Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Nga nên ko còn thuộc địa cho họ nữa, trong khi 5 nước Anh Pháp đã chiếm cả thế giới. Nên Đức Ý Nhật buộc phải tạo chiến tranh để dành đất, dành tài nguyên.

----------

Còn về phân biệt giàu nghèo ư. Hình mẫu lý tưởng nhất để ko phân biệt giàu nghèo chính là chế độ xã hội, cộng sản. Nói cụ thể hơn là thời bao cấp. Lão thật sự muốn xóa bỏ sự phân biệt này sao?!
- Thôi không có gì để cãi nhau nữa. Mình hiểu là mình bắt đầu một cuộc tranh luận vô nghĩa.
+ Thứ nhất phương châm sống khác nhau. Mình là người sống vì hành trình, bạn sống vì kết quả.
+ Thứ hai nhận thức về chính trị khác nhau. Chế độ xã hội là cái gì thế? :cuoichet: Mình chỉ nói vậy thôi. Ai đã hiểu thì tự khắc sẽ hiểu.
 

Tryhard

Phàm Nhân
Ngọc
-143,00
Tu vi
0,00
Bài viết nêu ý kiến nhận xét , không có ý phản động gì
Nói tất cả ra là chủ trương sai lầm của đảng cộng sản VN, ở đại hội ( gì đấy đã quên mất tiêu ) nước ta bỏ qua giai đoạn t.ư bản mà đi thẳng sang chủ nghĩa xã hội hay gọi là đi đường tắt nên không có căn cơ vững chắc, để đi theo con đường cộng sản bắt buộc phải có nền công nghiệp chất lượng cao
http://thewaytoipl.blogspot.com/2012/06/tan-man-tu-tuong-hcm-5-hinh-thai-kinh.html
nước ta khi đó là 1 nước lạc hậu , bỏ qua giai đoạn phát triển t.ư bản (nói trắng ra là không có căn cơ để tu luyện mà luyện công pháp cao nhất nên bị phản phệ ) nên bây h mới thành ra như vậy, thật đáng buồn là có vài thành phần đi phản động kêu cộng sản này nọ mà chẳng biết ý nghĩa của cộng sản là gì.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top