Chú Ý Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

dauxanh

Phàm Nhân
Ngọc
215,69
Tu vi
0,00
Đăng ký dịch truyện:
Tác phẩm: Chinh phục kỷ nguyên bình minh. Tác giả: Gấu Thật Tâm
Chương 2: Tên tôi là Combray
Đinh Mộ thừa nhận, lúc tỉnh lại, khung cảnh đầu tiên lọt vào mắt quả thật đã khiến gã hoảng hồn!
Dưới lưng là tấm ván thuyền vừa cứng ngắc, vừa ẩm ướt, bốc lên mùi tanh nồng của cá; còn phía trên đầu, ba gương mặt người châu Âu cúi xuống — nhìn qua thì bất kể kiểu tóc hay cách ăn mặc cũng đều kỳ dị, trộn lẫn giữa cổ điển, hoang dã và có phần dị hợm kiểu hậu hiện đại “Sha-ma-te”.
(chú thích: Sha-ma-te: là phong cách nổi loạn màu mè, gây sốc của công nhân trẻ Trung Quốc vào khoảng những năm 2008 đến năm 2015, chủ yếu là của giới trẻ nông thôn di cư làm công nhân nhà máy, với mục đích khẳng định sự tồn tại của họ khi chịu sự coi thường của xã hội. Kiểu trào lưu này từng bị ghét nhất ở Trung Quốc, cộng đồng online bị xóa sổ hàng loạt.)
Càng giật mình hơn là khi mở lời, hắn chợt nhận ra âm thanh bản thân vừa thốt ra kia hoàn toàn không phải là giọng nói quen thuộc của chính mình. Và dù gã đã cố gắng sửa lại cái giọng nghe vừa lạ lẫm vừa kỳ quặc ấy, nhưng mọi nỗ lực đều công cốc.
Ngoài ra, chỉ cần nhìn vẻ mặt đầy hoang mang của ba gã ăn mặc kỳ quái kia cũng đủ hiểu, dù chính bản thân Đinh Mộ không rõ mình vừa nói gì, thì ba người này chắc chắn cũng chẳng hiểu nổi một chữ.
Sau khi nỗ lực một lần nữa để buộc cổ họng phát ra âm thanh quen thuộc nhưng bất thành, Đinh Mộ chợt nhận ra một điều kỳ lạ: hắn dường như có thể mơ hồ hiểu được cuộc tranh luận đầy ngờ vực giữa ba người kia.
“Lão già, ông chắc nó thật sự là người Hy Lạp chứ? Tôi chưa từng nghe qua thứ tiếng đó… hay là nó vốn dĩ là một tên dị giáo?” — một gã thủ hạ trầm giọng hỏi, tay hắn đang nắm chặt một cây đinh ba có móc ngược nơi đầu nhọn — thứ vốn dùng để đối phó với cá lớn ngoài khơi, nhưng lúc này, hắn chẳng ngại gì chuyện thử vài nhát vào thằng nhóc kỳ lạ kia.
Lời của gã thủ hạ khiến Giovanni cảm thấy quyền uy của mình bị thách thức, việc này theo ông, còn nghiêm trọng hơn cả chuyện liệu thằng nhóc kia có phải tín đồ ngoại giáo hay không.
“Như vậy là không được!”
Giovanni lẩm bẩm trong lòng. Ông tuyệt đối không thể để đám quê mùa này nghĩ rằng một người từng trải như “lão Giovanni” lại là một thằng ngốc!
“Nó là người Hy Lạp!” — Giovanni hét lớn, giọng điệu bực tức.
Sau đó, ông xô gã thủ hạ sang một bên rồi gầm lên với Đinh Mộ: “Này thằng nhóc! Mày từ đâu đến? Khai mau! Nếu không, tao sẽ ném mày trở lại biển đấy!
Đinh Mộ sững sờ nhìn vẻ mặt hung dữ của Giovanni. Hắn không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra sau khi ngã xuống nước. Lẽ nào… gã xui xẻo rơi vào tay bọn mafia khét tiếng xứ Sicily rồi sao?
Hắn cố mở miệng giải thích, nhưng thứ âm thanh phát ra vẫn kỳ quặc đến nỗi ngay cả bản thân gã cũng chẳng nghe hiểu nổi.
“Này, thằng nhóc Hy Lạp, đừng có mà dùng mấy cái lời vớ vẩn chẳng ai hiểu nổi đó để lừa tao, tao biết mày hiểu rõ tao đang nói cái gì đấy!”
Giovanni có chút phát cáu, muốn giơ tay tát vào mặt Đinh Mộ, nhưng bị thằng nhóc giơ tay ra đỡ theo phản xạ .
Sau đó, lão ta thấy thằng bé kỳ lạ này tự nhiên bất động tại chỗ như thể bị người niệm chú, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào đôi tay của nó, vẻ mặt hoảng hốt như thể nhìn thấy ma.
“Đây là chuyện gì vậy?” Đinh Mộ với vẻ khó tin nhìn chằm chằm đôi tay xa lạ trước mắt, hắn dám thề chúng tuyệt đối không phải là của mình, đồng thời gã chợt nhận ra những lời vừa bật ra trong cơn hoảng loạn lại là một thứ ngôn ngữ mà trước nay hắn chưa từng nói bao giờ.
Thế nhưng lần này, Giovanni lại nghe rõ mồn một từng lời của đứa bé kỳ dị ấy. Đúng như lão đã đoán, tuy giọng điệu vẫn còn ngọng, nhưng quả thật thằng nhóc đang nói tiếng Hy Lạp.
Đinh Mộ vẫn còn ôm ấp ảo tưởng rằng tất cả chỉ là ảo giác do việc rơi xuống nước gây ra, cho đến lúc gã đưa tay chạm vào má mình. Hắn rất nhanh sáng tỏ rằng mọi thứ trước mắt là sự thực.
Sờ lên hốc mắt hõm sâu rõ rệt, sống mũi cao thẳng, và khi ngón tay gã chạm đến một lọn tóc đỏ rủ từ đỉnh đầu xuống trán, Đinh Mộ hoàn toàn chắc chắn rằng đây tuyệt đối không phải cơ thể của mình.
Đinh Mộ tuyệt vọng ngẩng đầu, nhìn chăm chăm trước mắt ba gã “Sha-ma-te” vẫn đang bàn tán về hắn từ đầu đến chân, miệng mấp máy, nhưng chẳng nói lên lời, sau đó đầu hắn nghiêng sang một bên, “bộp” một tiếng, đổ gục trên ván thuyền.
Chứng kiến Đinh Mộ đột nhiên ngất đi, ba người Giovanni không khỏi có chút nhìn nhau lúng túng, tuy vậy Giovanni vẫn là dặn dò hai thuyền viên khiêng Đinh Mộ ra góc, và đắp cho cậu một tấm mền cũ rách.
"Đúng thật không may, chẳng lẽ đây là phản hồi của Thượng Đế khi ta hướng ngài cầu nguyện trước lúc ra khơi?" Giovanni lầm bầm tức giận.
Loay hoay một hồi như vầy, kế hoạch tranh thủ lúc bão vừa tan thả mẻ lưới đầu tiên đã đổ bể, nhìn thằng nhóc cuộn tròn co rúm thành một cục ở trong góc, Giovanni cảm thấy vụ “thu hoạch” này đúng là cực kỳ châm chọc.
"Hai đứa lười bọn bây mau chóng thả lưới, thuế tithes của chúng ta vẫn chưa gom đủ đâu”
(chú thích: thuế thập phân-tithes, là một loại thuế do Giáo hội Thiên Chúa ở Tây Âu thời trung đại đặt và thu của các tín đồ bằng một phần mười thu nhập hằng năm của họ.)
Giovanni quay đầu về phía hai người cùng thuyền, lớn giọng như thể đang trút giận.
Lão không nhận ra, bên dưới tấm chăn bẩn thỉu đầy mùi cá tanh kia, một đôi mắt màu đen vừa lúc chầm chậm mở, thận trọng và nhanh nhạy quan sát bọn họ.
Calipo là một thị trấn nhỏ bình thường, nằm ven biển tại đông nam bán đảo Sicily. Trong trấn hầu hết cư dân kiếm sống bằng nghề cá, và bến cảng hướng ra vịnh Suledeze là nguồn sống của hầu hết dân cư nơi đây.
Phần dân cư còn lại dựa vào việc trồng nho thuê tại đan viện* trên núi để sống qua ngày.
Cảng Calipo không quá lớn khi so với cửa cảng tại các thành thị khác, miễn cưỡng xem như tầm trung. Tuy nhiên bởi vì có một loại thủy sản địa phương nổi tiếng gọi là tôm Tutu, còn có rượu nho ủ tại đan viện, Calipo ít nhiều cũng có chút tiếng tăm.
(Chú thích: Đan viện (Abbey) là một loại tu viện Thiên Chúa giáo nơi mà cộng đoàn tu sĩ hoặc nữ tu sinh sống dưới sự coi sóc của một Viện trưởng nam/Viện phụ (Abbot) hoặc Viện trưởng nữ/Viện mẫu (Abbess). Đan viện thường bao gồm nhà thờ (nhà thờ tu viện), nơi ở cho các nam tu sĩ, nữ tu, và các công trình phụ trợ khác cung cấp một khu phức hợp các tòa nhà và công trình trên đất, khu đât đai cho các hoạt động tôn giáo, công việc và nhà ở của tu sĩ và nữ tu và người theo đạo Thiên chúa. Đan viện thường có quy mô khá lớn và giữ vai trò quan trọng hơn trong đời sống tôn giáo và xã hội trong lịch sử Công giáo. Các đan viện Kitô giáo đầu tiên được biết đến là các nhóm túp lều được xây dựng gần nơi cư trú của một nhà khổ hạnh nổi tiếng hoặc một người thánh thiện khác. Khái niệm về đan viện đã phát triển trong nhiều thế kỷ từ những cách tu viện ban đầu của những người đàn ông và phụ nữ theo đạo Thiên chúa, nơi họ sống tách biệt với cộng đồng giáo dân xung quanh họ.
Một đan viện có thể là ngôi nhà của một dòng tu kín hoặc có thể mở cửa cho du khách. Một số đan viện cung cấp chỗ ở cho những người đang tìm kiếm nơi tĩnh tâm cũng như nơi trú để chăm sóc người nghèo và người có nhu cầu, nơi trú ẩn cho những người bị ngược đãi hoặc giáo dục cho trẻ em. Có nhiều đan viện nổi tiếng trên khắp lưu vực Địa Trung Hải và Châu Âu. Vào thời kỳ đầu của phong trào tu hành Cơ đốc, những người khổ hạnh sẽ sống tách biệt với xã hội nhưng gần một nhà thờ làng. Tuy nhiên, sự cuồng tín tôn giáo hay sự mộ đạo ngày càng tăng về cách sống của những người khổ hạnh và hoặc sự ngược đãi họ sẽ đẩy họ ra xa cộng đồng của họ hơn và dấn sâu hơn vào sự cô độc, chẵng hạn như những ẩn thất và túp lều của anchorite (những ẩn sĩ tôn giáo) đã được tìm thấy trong sa mạc của Ai Cập. Tu viện Westminster được thành lập vào thế kỷ thứ mười bởi Thánh Dunstan, người đã thành lập một cộng đồng các tu sĩ Benedictine. Tàn tích duy nhất còn lại của tu viện St Dunstan là những mái vòm tròn và những cột trụ lớn chịu lực của hầm mộ và phòng Pyx. Xin lưu ý, thông tin có thể đúng hoặc sai, và chỉ mang tính chất tham khảo.- hết chú thích.
)
Tôm Tutu được xem là đặc sản của Calipo, mùa đông hàng năm, một lượng lớn tôm Tutu thường xuôi theo dòng hải lưu, đi qua vùng biển Calipo di cư về phía nam, đây là thời điểm mà người dân Calipo mong chờ nhất.
Người dân sẽ chèo lái các loại lớn lớn nhỏ nhỏ tàu thuyền ra khơi, bất kể có hay không gặp may, ít nhiều đều có thể thu hoạch chút chút.
Điểm tốt của việc trở về đầy ắp thuyền chính là đan viện Calipo sẽ thu mua chỗ tôm Tutu ấy, mặc dù giá thấp đến đáng thương, nhưng lại là một khoản thu nhập không tồi của rất nhiều gia đình tại thời điểm này, đặc biệt là đan viện Calipo đặc cách cho phép dùng tôm Tutu thay thuế tithes của những sản vật khác, điều này khiến người dân Calipo coi tôm Tutu như là món quà Thượng Đế ban tặng cho họ.
Năm nay cũng vậy, khi mà từng chiếc tàu cá cập bến, rất nhiều người đều trông thấy một bóng dáng đứng trên cầu gỗ tại bến cảng, đó là viên chấp sự trong đan viện phụ trách thu nhận thuế tithes.
Theo góc nhìn của người dân Calipo, vị này thân mặc áo dài màu nâu bằng vải thô, cái đầu trọc lóc lắc lư qua lại, vẻ uy nghiêm đó không chút thua kém so với đức Giám mục ở tít Palermo, thủ phủ Sicily xa xôi.
Chấp sự Modilo cố sức co cổ rụt vào bên trong cổ áo choàng vải gai, dù rằng gã vẫn còn trẻ tuổi, nhưng thân thể lại rất kém, đặc biệt là gần đây bị khó ngủ và hay gặp ác mộng, chuyện này khiến tâm tính chấp sự Modilo trở nên nóng nảy.
Cộng thêm thời tiết rét buốt, nếu không phải vì thu thuế tithes, gã sẽ ở lì trong căn phòng nhỏ ấm áp chứ tuyệt nhiên không chạy ra bờ biển.
Lại là một chiếc thuyền cá trông có vẻ đầy ắp, đang lắc lư tiến vào bến cảng. Nhìn vào vạch nước rất sâu kia, trên khuôn mặt tròn trĩnh của Modilo hiếm hoi lộ ra chút nụ cười.
Thu thuế tithes là công việc rất có "chất béo”, vì vớt lên nhiệm vụ ngon ăn này, Modilo đã dốc hết tiền vốn.
Nhưng điều này rất đáng, viên chấp sự tin tưởng chỉ cần thu thuế một mùa, liền có thể thu hồi cả vốn lẫn lãi.
Đôi chân Giovanni vừa bước lên ván gỗ bến cảng đã thấy Modilo đang ngóng về phía lão, nếu như đằng sau không có hai vị thu thuế của nhà thờ đi theo, khuôn mặt tròn trĩnh kia trông vẫn rất hiền hòa dễ gần…
“Thiên Chúa phù hộ, gặp được ngài thật là tuyệt vời, ngài chấp sự”
Giovanni bước qua hôn cây thập giá bằng gỗ trong tay Modilo, sau khi làm lễ cúi chào, mới dè dặt lên tiếng
“Ngài chấp sự, có một việc tôi không biết có nên nói với ngài hay không, ngài biết mà, dân chúng bọn tôi khi gặp rắc rối sẽ tới chỗ trưởng làng, khi cầu nguyện sẽ đến nhà thờ, nhưng chuyện này khiến tôi không biết nên gặp ai, vì vậy muốn xin ngài cho chúng tôi lời khuyên.”
"Chúa phù hộ mỗi người trong chúng ta, có điều gì băn khoăn cứ việc nói với tôi"
Modilo có hơi không hiểu nhìn chăm chăm lão đầu trước mặt, thực ra hắn ta không hề thiện cảm với Giovanni, luôn cho rằng lão già này toàn gây rối, có chút chán ghét.
Giovanni dè dặt cẩn thận kể lại sự việc gặp phải trên biển cho vị chấp sự nghe, lão không biết ngài chấp sự sẽ xử lý thế nào, nhưng dáng vẻ kỳ lạ của đứa trẻ kia khiến lão không yên tâm.
“Lão nói ra chuyện này là đúng đắn”
Vị chấp sự gật gù, khen ngợi Giovanni.
“Lão là một con chiên ngoan đạo, Giovanni, Chúa sẽ phù hộ ông, về phần đứa trẻ kia, ta phải tận mục sở thị (tận mắt chứng kiến), mới quyết định nên xử lý ra sao”
Nhận được sự khen ngợi từ vị chấp sự, Giovanni vô thức dùng ngón tay vân vê ria mép, nhưng chợt nhớ tới dáng vẻ kỳ quái của thằng bé kia, lão lại không kìm nổi bắt đầu lo lắng.
Mong bản thân đừng rước tai họa về.
Giovanni lão đã phiêu bạt bên ngoài quá lâu rồi, những điều từng trải qua cũng không ít, lão so với người dân trong trấn càng biết thế giới ngoài kia tròn méo như nào, càng hiểu rõ hơn kiểu giáo sĩ như Modilo dùng thủ đoạn chiêu trò.
Vì vậy lão hận không thể ngay lập tức ném rắc rối kia cho nhà thờ.
Cứ để các vị tu sĩ quyết định vận mệnh của đứa trẻ kia thôi, Giovanni tự nhủ.
Khi Modilo nhìn thấy “đứa trẻ kỳ quái” kia, Đinh Mộ đang quấn chăn co ro tại góc thuyền, tay ôm bát gỗ, múc từng thìa canh nóng nhét vào miệng.
Modilo để ý rằng, khi nhìn thấy mình, ánh mắt cậu thiếu niên Hy Lạp không hề vui mừng hay hoảng hốt, mà là thất vọng, hay nói đúng hơn, ánh mắt nó mang sự thất vọng khi nhìn mọi thứ xung quanh.
Đinh Mộ thật sự tuyệt vọng, đến thời điểm này hắn mới triệt để hiểu rằng bản thân đã gặp phải chuyện gì.
Trang phục cổ quái, thuyền đánh cá cũ kỹ, đám người nói chuyện bằng thứ ngôn ngữ lạ lẫm cùng thị trấn cảng lạc hậu, quan trọng nhất là cơ thể bản thân hoàn toàn xa lạ này.
Tất cả những thứ này đều chứng minh một điều…
Linh hồn hắn đã xuyên qua thời không!
Khi nghĩ thông điều này, phản ứng đầu tiên của Đinh Mộ, chính là muốn quay trở về cơ thể ruột thịt của mình.
Nhưng hắn rốt cuộc hoàn toàn thất vọng, gã có thể cảm nhận được thân xác này đã hòa làm một với linh hồn bản thân.
Hắn có thể cảm nhận được cơn đói, giá lạnh, sự đau đớn ngay cả khi cần bài tiết.
Chính nó đã khiến gã từ bỏ ý định liều lĩnh tìm chết lần hai, nguyện vọng quay lại cơ thể quen thuộc.
Vừa nghĩa đến việc thằng nhóc xa lạ kia có thể đã hoán đổi thân xác với mình, từ nay tiêu xài tiền của hắn, ở nhà của hắn, ngủ với bạn gái của hắn, Đinh Mộ liền âm thầm cầu nguyện thằng nhóc kia tốt nhất là đã chết triệt để.
Nhưng hiện tại vẫn còn nan đề nghiêm trọng hơn đang bày ra trước mắt gã.
“Nhóc tên là gì?”
Mặc dù bề ngoài người thanh niên này nhìn trạc tuổi với hắn ta, Modilo vẫn tỏ vẻ hỏi kiểu ông cụ non.
“Nếu có thể nghe hiểu, nói cho ta, nhóc theo đạo Thiên chúa không?”
Mình tên là gì?
Gần như mở miệng nói ra, Đinh Mộ kịp thời kìm lại nội dung suýt nữa buột miệng thốt lên.
Khoan bàn đến chuyện người trước mặt, với dáng vẻ giống ông trùm đất cảng, có nghe hiểu hay không, chỉ từ cử chỉ và cách nói chuyện của đám người này liền có thể đoán rằng, nghe xong cái tên đậm mùi dị giáo của hắn, điều xảy ra tiếp theo chắc chắn sẽ chẳng tốt lành tẹo nào.
Lửa thiêu, giá treo cổ, liên tưởng những cực hình khét tiếng thời Trung cổ này, trán Đinh Mộ bắt đầu toát ra mồ hôi, nghĩ tới loại dụng cụ tra tấn nào đó có ác danh bệnh hoạn, một bộ phận giống đực trên cơ thể hắn không khỏi teo lại…
Chỉ là vẫn phải trả lời, trừ phi khả năng nghe hiểu của hắn có vấn đề.
Phải rồi! Gã có thể vờ vịt nghe không hiểu!
Đinh Mộ suy nghĩ xoay chuyển, liền giả vờ nghe không hiểu lời nói của đối phương hòng lấp liếm cho qua chuyện.
Nhưng dường như ông trời cũng cố ý làm khó hắn ta, ngay tại thời khắc này, một người đáng lẽ mười mươi xa lạ như gã, bỗng có cảm giác thân thuộc khó hiểu khi nghe giọng nói đầy kích động đột ngột từ trên bờ truyền tới:
- Đứa trẻ kia đến từ phương Đông à?
Mấy người trên thuyền đồng loạt hướng về bờ, nhìn thấy một người đàn ông có màu da đen sạm, với mái tóc xoăn cùng bộ râu xồm xoàm che gần hết khuôn mặt.
Người nọ nhìn không cao, nhưng vai rộng, mặc áo ba lỗ phơi ra hai tay cơ bắp cuồn cuộn, toàn thân toát lên vẻ rắn rỏi lạ thường.
" Sao thế, cậu quen biết nó à, ông em Gira ?"
Giovanni lớn tiếng hỏi người đàn ông nọ trên bờ. Phải rồi, biết đâu ông em có thể bắt chuyện được với thằng nhóc, bởi mấy người bên mình đang không biết nên nói gì.
Người đàn ông tên Gira sải mấy bước nhảy xuống thuyền, gã trước tiên khẽ cúi chào viên chấp sự, sau đó liền nghiêm túc soi xét Đinh Mộ.
Điều này khiến Đinh Mộ dấy lên chút căng thẳng, hắn tin tưởng ở nơi này sẽ không có người nhận biết bản thân, càng chẳng biết cơ thể đây đang tồn tại một linh hồn không thuộc về thế giới này. Nhưng không hiểu sao bản thân hắn vừa rồi có cảm ứng quen thuộc mơ hồ với giọng nói của người này.
Chỉ là sau khi người đàn ông kia mở lời tiếp, Đinh Mộ bỗng hiểu vì sao bản thân lại có phản ứng thân thuộc kỳ lạ.
Mặc dù giọng điệu ít nhiều có chút đổi thay, nhưng Đinh Mộ có thể khẳng định, cách phát âm kỳ lạ mà người này nói, gã không những nghe hiểu hoàn toàn, thậm chí chất giọng của bản thân hắn cũng giống y đúc người đàn ông này.
Hóa ra, hắn vậy mà gặp được "đồng hương" ở chốn này!
"Nhóc đến từ bờ bên kia Địa Trung Hải à, là đâu vậy, Patmos hay là nơi nào khác"
Mặc dù người đàn ông tận lực làm giọng mình bình tĩnh hơn, nhưng vì quá kích động mà nói năng không còn mạch lạc.
"Ta đến từ Patmos, còn nhóc?"
"Không, không phải Patmos"
Đinh Mộ biết bản thân không thể tiếp tục diễn kịch nữa, dù không biết người đàn ông này căn cứ vào đâu liền phán gã đến từ phương Đông, nhưng may mắn gặp được "đồng hương", liền không thể tuột mất cơ hội này, tuy nhiên hắn vẫn quyết định cẩn trọng chút, mặc dầu chưa rõ người này đã rời khỏi Patmos bao lâu rồi, hắn xác định tìm cho mình một lai lịch khác.
Trong đầu gã lướt qua các địa danh, cân nhắc nơi phù hợp, sau đó đánh đổ ước nói:
“Tôi là…từ đảo Crete mà tới”
“Lạy Chúa tôi, lẽ nào ngay cả đảo Crete cũng đã bị bọn dị giáo chiếm giữ rồi sao?” Trên gương mặt người đàn ông kia lộ ra vẻ sửng sốt, mà lời này khiến người xung quanh chấn động, viên chấp sự vốn im lặng lắng nghe trong chớp mắt mặt tái mét, thân hình loạng choạng, mấy người trên bờ tò mò hóng chuyện cũng bắt đầu la hét hoảng sợ: “Nguy rồi, đảo Crete đã thất thủ rồi, bọn dị giáo sắp đánh sang đây rồi!”
Những người khác cũng bị ảnh hưởng tâm lý, rất nhanh toàn bộ bến cảng rơi vào hỗn loạn!
Đinh Mộ mắt trợn tròn, miệng há hốc nhìn mọi người xung quanh hoảng loạn, không đợi hắn mở lời giải thích, trên bến cảng tiếng chuông đã kêu vang, theo sau từng hồi hò hét náo loạn " Bọn dị giáo tấn công rồi!".
Nỗi sợ hãi như một cơn dịch bệnh lây lan với tốc độ chóng mặt, từ nơi bến cảng vào thẳng thành phố Calipo.
Đối mặt với cơn hỗn loạn bất ngờ ập tới, viên chấp sự Modilo hoàn toàn bỏ quên chuyện tra hỏi lai lịch Đinh Mộ, cũng hoảng loạn gào thét chạy ra ngoài thành. Gã định đi báo tin bọn dị giáo xâm lược cho viện trưởng đan viện. Phía lão Giovanni đã sớm hô hoán mọi người kêu gọi đàn ông trong thành tập hợp. chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu tới hơi thở cuối cùng.
Mặc dù góp phần mang tới tin tức dị giáo sắp tấn công, nhưng lúc này chẳng ai ngó ngàng đến Đinh Mộ, kẻ bất ngờ bị ném qua một bên, lại càng không người quan tâm tới lời giải thích của hắn.
Thế là Đinh Mộ bị bỏ lại bơ vơ nơi bến cảng, cho tới khi vị “đồng hương” kia chợt nhớ ra, quay lại tìm gã.
“Này anh bạn trẻ, ta tên là Gira, nhóc tên là gì?”
Người đàn ông trung niên Gira vẫn còn chút hoảng hốt kích động, nhưng không quên gọi Đinh Mộ chạy vào thành, đồng thời dò xét trang phục kỳ lạ của Đinh Mộ.
“Thật sự là lâu rồi ta không gặp kiểu ăn mặc này, rốt cuộc thì La Mã đã không còn tồn tại, vốn tưởng rằng sẽ không nhìn thấy nó nữa… Đáng tiếc nhóc mày mang đến tin tức xấu, nếu không, với t.ư cách là một vị khách, nhóc rất được chào đón”
Lời nói vô thức của Gira khiến tâm thần Đinh Mộ chấn động, hắn cố gắng giữ nét mặt nhìn tự nhiên chút, nhưng trong lòng dậy sóng vì những thông tin then chốt kia.
Mặc dù vẫn chưa rõ đây là thời đại nào, nhưng thông qua những người mà hắn gặp, kết hợp bố cục cảnh quan của tòa thành này, cùng những thông tin từ người đàn ông trung niên Gira nói ra, Đinh Mộ đã gom đủ manh mối cần thiết.
Viên chấp sự thu thuế thập phân, cơn hoảng loạn trước cuộc xâm lăng của dị giáo, La Mã đã không còn, sự hiểu lầm khi nhắc đến đảo Crete, tất cả những điều trên phần nào làm sáng tỏ thời đại mà gã xuyên tới.
Ở cái thời đại này, đế chế Byzantine thống trị xuyên suốt 1000 năm có lẽ vừa mới sụp đổ, đế quốc Ottoman bắt đầu lộ ra nanh vuốt, đang tràn đầy tham vọng bá chủ, còn châu Âu vừa trải qua những đêm trường trung cổ, cũng sắp sửa bừng lên vẻ đẹp rực rỡ trong buổi bình minh của riêng nàng.
Nghĩ đến những điều này, trong lòng Đinh Mộ không khỏi rung động, hắn chưa từng tưởng tượng rằng bản thân sẽ tận mắt chứng kiến thời đại này, càng không thể tin nổi mình sẽ trở thành một phần trong thế giới này.
“Suýt nữa thì quên, nhóc mày tên là gì?”
Sau khi đã đi được rất xa, Gira chợt nhớ ra câu hỏi lúc trước.
“Tôi ư?”
Đinh Mộ sửng sốt, bối rối không biết đáp ra sao. Bỗng ánh mắt hắn chạm phải mấy chữ cái mờ nhòe nơi gấu áo choàng, và trong chớp mắt, một ý nghĩ lóe lên trong tâm trí gã.
“Alexander…”
Đinh Mộ chậm rãi nói.
“Tên tôi là Alexander Julian Combray.”
“Alexander” — đó là cái tên thêu ở gấu áo choàng. Dù chẳng rõ có phải tên thật của thân xác này hay không, nhưng cũng dùng tạm để đối phó. Còn họ phía sau? Ấy là lấy từ một cuốn sách hắn từng đọc…

第2章 我叫貢布雷
  丁慕承認,醒來時,第一眼看到的情景的確把他嚇到了!

  身下是硬邦邦濕乎乎泛著魚腥臭味的船板,頭頂上方是三張看上去不論長相還是穿著,都很有點古典野獸派和後現代殺馬特混搭風格的歐洲人。

  不過真正嚇一跳的,是當他試圖開口說話時,忽然覺得發出的根本不是平時他自己的聲音,而且不論他怎麽想要去糾正那聽上去稀奇古怪的聲調,可都顯得徒勞無功。

  而且從那三個“後現代殺馬特”一臉困惑的表情也看出來,丁慕固然不知道自己說的什麽,這三個人也肯定一點沒聽懂。

  再次試圖讓自己的嗓子發出正確發音的努力失敗後,丁慕忽然發現個奇怪的事,就是他似乎能夠隱約聽懂這三個“後現代殺馬特”之間那充滿疑惑的議論。

  “老爹,他真是個希臘人嗎?我從沒聽到過這種語言,或者他根本就是個異教徒?”一個夥計小聲問,他手裡攥著根頂端帶著倒鉤的刺叉,那是用來對付海裡大魚的,不過現在他也不在意在這個古怪的小子身上來那麽幾下。

  夥計的話讓喬尼尼覺得自己的權威受到了挑釁,這讓他覺得很嚴重,甚至比這個古怪小子是不是個異教徒更嚴重。

  這可不成,喬尼尼心裡嘀咕,絕不能讓這些土包子老鄉認為見多識廣的老喬尼尼是個笨蛋,就是有這種念頭也不行!

  “他是個希臘人!”喬尼尼大聲說,那樣子更像賭氣,然後他一把推開夥計對丁慕吼著“我說小子,你是從哪來的,快點告訴我,否則我把你再扔回到海裡去。”

  丁慕愕然的看著一臉凶相的喬尼尼,他記不起落水之後發生了什麽,難道自己是讓大名鼎鼎的西西裡黑手黨給綁票了?

  他想再次開口,可發出的還是那種他自己都聽不出來什麽意思的聲音。

  “嘿,希臘小子,你不懂我說的什麽嗎,別用那種誰都聽不懂的話騙我,我知道你能明白我在說什麽!”喬尼尼有些發火了,他想伸手拍丁慕的臉,被丁慕本能的抬手擋住。

  然後他看到這個古怪的少年突然像被人施法定住似的,雙眼死盯著自己的雙手,那樣子就好像見了鬼!

  “這是怎麽回事?”丁慕難以置信的看著眼前這雙陌生的手,他可以發誓那絕對不是他自己的,同時他忽然發覺因為驚慌脫口而出的,是一種他以前從來沒說過的語言。

  而喬尼尼這次卻很清楚的聽明白了這個古怪少年的話,正象他猜的那樣,雖然腔調還是很怪,但他的確說的是希臘語。

  直到丁慕伸出手撫摸自己的臉頰那一刻,他還抱著幻想,認為一切不過是落水造成幻覺。

  但很快,他就明白了眼前的一切是實實在在的現實。

  撫摸著明顯凹陷的眼窩,高挺的鼻梁,丁慕已經可以肯定絕不是自己的臉,當他的手指摸到一縷頭頂垂到額前的紅發後,他終於完全確定這絕對不是他的身體。

  丁慕絕望的抬起頭,看著眼前還在對他品頭論足的三個“後現代殺馬特”,張了張嘴,可什麽都沒說,然後腦袋一歪,“咕咚”一聲,栽倒在了甲板上。

  看看忽然昏過去的丁慕,喬尼尼三個人不禁有些面面相覷,不過喬尼尼還是吩咐兩個夥計把丁慕搬到角落,還給他蓋上了條破毯子。

  “真是倒霉,難道這就是我出海前,向上帝許願得到的回應嗎?”喬尼尼氣急敗壞的嘟囔了一句。

  這麽一折騰,趁著暴風雨剛過下頭一網的打算落了空,

看著縮成一團卷曲在角落裡的年輕人,喬尼尼覺得這個“收獲”真是個大大的諷刺。  “快點下網你們這兩個懶骨頭,我們的什一稅還沒湊夠呢!”喬尼尼回頭向兩個夥計泄憤似的大聲呵斥。

  他沒有注意到,在那條泛著魚腥味的肮髒毯子下,一雙黑色的眼睛正悄悄睜開,機警謹慎的觀察著他們。

  卡裡波是西西裡東南一個不起眼的沿海小城,城裡大多數人以打漁為生,一座面朝蘇勒第支海灣的碼頭維持著卡裡波城大部分人的生計。

  至於其他人,靠給山上的修道院種葡萄打發日子。

  卡裡波港不是很大,和沿海其他城市的港口比起來,最多算是中等。

  不過因為有一種叫圖圖蝦的當地著名水產,還有卡裡波修道院釀的葡萄酒,卡利波多少是有些名聲的。

  圖圖蝦算是卡裡波的特產,每年冬天,大群的圖圖蝦會隨著洋流,經過卡裡波的海域向南方遷移,這個時候就是卡裡波人最愜意的好時光了。

  人們會駕著各種大大小小的船隻出海,不論是否走運,多少都能有些收獲。

  滿載而歸的好處就是卡裡波修道院會收購那些圖圖蝦,雖然價格低得可憐,但卻是這個季節很多人家一份不錯的收入,特別是修道院特別允許圖圖蝦可以抵其他物品的什一稅,這讓卡裡波人把圖圖蝦看做是上帝賜給他們的恩惠。

  今年也是這樣,當一條條的漁船靠近碼頭時,很多人都看到了站在碼頭木橋上的一個身影,那是修道院裡負責收取什一稅的執事。

  對卡裡波人來說,這位一身褐色粗布袍子,光禿禿的腦袋晃來晃去的執事,其威嚴絲毫不遜於遠在巴勒莫的主教。

  莫迪洛執事把脖子盡量往麻袍領子裡縮了縮,雖然他還年輕,可身體卻很糟,特別是最近,睡不著又總是做噩夢,這讓莫迪洛執事的脾氣變得越來越暴躁。

  天氣又實在太冷,如果不是為了收什一稅,他是絕不會從暖和的小屋裡跑到海邊來的。

  又是一條看上去裝得滿滿的漁船搖晃著駛進碼頭,看著深深的水線,莫迪洛胖胖的臉上終於露出點笑容。

  收繳什一稅是個很有油水的差事,為了撈上這個肥差,莫迪洛下了大本錢。

  可這很值得,執事相信隻要收一季的稅,就能連本帶利賺回來。

  喬尼尼雙腳剛踏上碼頭木板,就看到了正望著他的莫迪洛,如果不是身後還跟著兩個教堂收稅員,執事胖乎乎的臉看上去還是很和藹可親的。

  “上帝保佑,見到您真是太好了執事老爺,”喬尼尼走過去親吻莫迪洛手裡的木十字架,鞠躬行禮之後才小心翼翼的說“執事老爺,有個事我不知道是不是該和您說,您知道如果遇到麻煩我們會去找村長,如果想要祈禱我們就得去教堂,可這件事讓我不知道該找誰,所以想請您給拿個主意。”

  “上帝保佑我們每個人,如果有什麽困惑你盡管和我說,”莫迪洛有些奇怪的看著眼前這個老頭,其實他並不喜歡喬尼尼,始終認為這個家夥不安分,有些討厭。

  喬尼尼小心翼翼的把在海上遇到的那檔事講給執事聽,他不知道執事會怎麽辦,不過那孩子奇怪的樣子讓他不放心。

  “你把這些說出來是對的,”執事點點頭,稱讚喬尼尼“你是個虔誠的人喬尼尼,上帝會保佑你的,至於那個孩子,我要親眼看看,然後再決定該把他怎麽辦。”

  得到執事稱讚,喬尼尼不由用手指撚起了唇邊的胡子角,可想起那個孩子的古怪,他又不由擔心起來。

  自己可別是帶回來個麻煩啊。

  喬尼尼在外面呆的時間太久了,見識的東西也多,他比鎮子上的人更知道外面的世界是個什麽樣子,也更清楚莫迪洛這種教士玩的一些把戲。

  所以他恨不得立刻把那個麻煩扔給教堂。

  就讓執事們決定那個小子的命運吧,喬尼尼這麽想。

  莫迪洛見到那個“奇怪小子”的時候,丁慕正裹著毯子縮在船上的一角,手裡抱著個木碗把一杓杓的熱湯往嘴裡塞。

  莫迪洛注意到,看到自己時,這個希臘少年眼中露出的既不是喜悅也不是驚慌,而是失望,或者說他看四周的一切都透著失望。

  丁慕的確很失望,到了這時他已經完全明白自己遭遇了什麽事。

  古怪的衣服,破舊的漁船,操著明顯不同的語言的人們,和落後的碼頭城鎮,最重要的是自己這個完全陌生的身體。

  這一切都隻能說明一件事――他的靈魂附在一個陌生身體上穿越了時空!

  想通這個時,丁慕第一個反應,就是想回到自己的身體裡去。

  可他最終徹底失望,他可以清晰的感覺到這個身體已經和他的靈魂融合在了一起。

  他能感覺到饑餓,寒冷,痛苦甚至是對排泄的需求。

  這讓他暫時絕了想要冒險再死一次,換回原來身體的念頭。

  一想到那個不知名的小子有可能和他調換了身體,從此花他的錢,住他的房子,睡他的女友,丁慕就暗暗希望那個小子最好已經死得透透的。

  可現在還有更嚴重的難題擺在他的面前。

  “你叫什麽孩子?”雖然看上去年輕人和他年齡差不多,莫洛迪還是老氣橫秋的問,“如果能聽懂,告訴我你是個基督徒嗎?”

  我叫什麽名字?險些開口說出名字的丁慕及時刹住了差點出口的話。

  不說眼前這個一副碼頭老大模樣的人聽不聽的懂吧,隻從這些人的言談舉止就可以猜到,聽了自己那充滿異教徒味道的名字,等著他的肯定不會是什麽好事。

  火堆,絞架,鐵處女,想到這些中世紀著名的酷刑,丁慕腦門已經開始出汗,再一想到某種號稱變態的刑具,他身上某個關鍵部位就不由得一緊……

  隻是,總是要回答,除非他聽不懂對方的話。

  對!我可以裝著聽不懂!

  丁慕腦子一轉悠,就準備裝著聽不懂對方的話試圖蒙混過去。

  可好像老天都故意和他為難,就在這時,一個明明應該陌生,可聽上去有種莫名“熟悉”的激動聲音忽然從岸上傳來:“那個孩子,是從東方來的嗎?”

  船上幾個人同時向岸上望去,看到的是個皮膚黝黑,一頭卷曲棕發和亂糟糟的胡子幾乎把整張臉都蓋住的男人。

  那個男人個頭不高,可肩膀寬大,露在坎肩外的兩條手臂上筋肉臌脹,整個人看上去異常的結實。

  “怎麽你認識他嗎,吉拉老弟?”喬尼尼大聲問岸上那個人“對了,你也許能和他說得通,要知道我們根本不知道在說些什麽。”

  被稱為吉拉的男人幾步跳下船,他先是向執事微微行禮,然後就認真的打量著丁慕。

  這讓丁慕有些緊張起來,他相信在這裡是絕不會有人認識他,更不會知道這個身體裡有著一個不屬於這個世界的靈魂,但是他又不知道為什麽剛才自己會對這個人的聲音有種熟悉的錯覺。

  隻是當那男人再次開口後,丁慕忽然明白了為什麽自己會有那種莫名的熟悉感覺了。

  雖然腔調多少有些改變,但是丁慕可以肯定,這個人說的那種發音奇特的語言,他不但能完全聽懂,甚至他自己這時候的口音也和這個人一樣。

  也就是說,他在這裡居然遇到了個“老鄉”!

  “你是從地中海另一邊來的,是哪兒,帕德莫斯還是其他什麽地方,”男人雖然盡量想讓自己的聲音平靜些,可卻顯然因為激動有些語無倫次“我是從帕德莫斯來的,你呢?”

  “不,不是帕德莫斯,”丁慕知道自己不能再繼續裝傻了,雖然還不知道這個人究竟是怎麽就認為他是從東方來的,但是能遇到個“老鄉”,就絕不能放過這個機會,不過他還是決定小心一些,雖然不知道這個人究竟離開那個叫帕德莫斯的地方多久了,他還是決定為自己另找個來歷,然後他腦子裡飛快的想著該說什麽地方,最後他決定賭上一把“我是,從克裡特來的。”

  “我的上帝,難道克裡特島也已經被異教徒佔領了嗎?”那個男人臉上露出了難以置信的驚訝,而他的話讓旁邊的所有人都不由大吃一驚,原本隻是安靜的聽著的執事霎時臉色發白的身子一晃,岸上幾個看熱鬧的人已經開始大聲驚叫的喊了起來:“不好了,克裡特島失陷了,異教徒就要打過來了!”

  聽到這喊叫的人跟著也就喊了起來,一時間整個碼頭一片大亂!

  丁慕目瞪口呆的看著四周炸了營似的人們,還不等他開口解釋,碼頭上已經響起了鍾聲,隨著一陣陣此起彼伏的“異教徒進攻了!”的喊叫,恐懼如疾速蔓延的瘟疫般從碼頭上向卡裡波城蔓延了出去。

  面對這突如其來的混亂,早已經忘了詢問丁慕來歷的莫迪洛執事也已經叫喊著向城外跑去,他要去向修道院長稟報異教徒入侵的消息,而喬尼尼早已經大聲招呼著讓人們立刻召集城裡的男人,準備“做好最後的抵抗”。

  雖然“帶來了異教徒即將進攻的消息”,但這時已經沒有人來得及理會被扔在一邊的丁慕,更沒人顧得上聽他的解釋。

  於是,丁慕就這麽一個人孤單單的被扔在了碼頭上,直到那個“老鄉”想起來,返回碼頭找到他。

  “我叫吉拉,小夥子你叫什麽?”男人依舊有些激動慌張,不過還沒忘了招呼丁慕向城裡跑去。同時這個叫吉拉的中年人還不住打量丁慕身上那件樣式奇特的衣服“真是太久沒有見到你這種打扮了, 畢竟羅馬已經不存在了,原本我以為再也見不到了。不過可惜你帶來的是個壞消息,否則作為客人你一定很受歡迎的。”

  吉拉無意中的話讓丁慕的心頭驟然一動,他盡量讓自己的神態顯得自然些,可腦子裡卻因為這個男人透露出的關鍵消息激動不已。

  雖然還不清楚這裡具體是什麽時代,但從接觸的這些人和這座城市的環境布局,還有吉拉剛剛的話裡,丁慕已經掌握了足夠多的信息!

  收繳什一稅的執事,對異教徒侵掠的恐慌,還有不複存在的羅馬和提到克裡特島時導致的誤會,這一切都讓丁慕已經大致確定了自己所在的這個時代。

  在這個時代,承嗣千年的拜佔庭應該剛剛覆亡,初顯猙獰的奧斯曼帝國雄心萬丈,而經歷了漫長黑暗時代的歐羅巴,也正即將在一道屬於她的曙光中展現魅力。

  想到這些的丁慕心中激蕩,他從沒想到自己會看到這樣一個世界,更想不到自己會成為這個世界中的一份子。

  “忘了問你,你叫什麽?”走出很遠之後,吉拉才忽然想起這個一開始就被提出來的問題。

  “我?”丁慕被問的一愣,就在不知怎麽回答時,他忽然看到身上袍子衣角幾個模糊的字母,接著他心頭靈機一動。

  “亞歷山大,”丁慕緩緩的說“我的名字,叫亞歷山大・朱利安特・貢布雷。”

  亞歷山大,是袍子下擺繡著的名字,雖然不知道是不是這個身體本人的卻可以拿來搪塞,至於後面的姓,則是來自他看過的一本書……
 

tieutiennu

Kim Tiên Trung Kỳ
Super-Moderator
Đăng ký dịch truyện:
Tác phẩm: Chinh phục kỷ nguyên bình minh. Tác giả: Gấu Thật Tâm
chào bạn.
cảm ơn đăng ký của bạn.

Về truyện của bạn, mình có một vài góp ý thế này:
1. Khi đăng truyện, tên tác giả hãy giữ nguyên Hán Việt.
2. Thống nhất xưng hô, nhân xưng cho nhân vật. Tốt nhất nên lập một bảng tên ghi lại chi tiết xưng hô/nhân xưng của hệ thống nhân vật. Mục đích để tiện đối chiếu và tra cứu trong quá trình dịch.
Trong chương 2 bạn vừa đăng, nhân vật chính Đinh Mộ đang có nhân xưng lẫn lộn giữa gã và hắn.
3. Chú thích, đặc biệt là chú thích dài, nên đánh dấu (*) (**) hoặc (1), (2)... cho cụm từ cần chú thích và đưa hết nội dung giải thích xuống cuối chương. Điều này không làm gián đoạn mạch đọc truyện
4. Cẩn thận với tên riêng và địa danh tiếng Latinh phiên âm từ chữ Hán. Tốt nhất nên có một bảng riêng để tra cứu.
Ví dụ: Nhân vật 乔尼尼 này phiên âm sang tên Latinh phải là Johnny/Johnnie
còn 乔瓦尼 mới là Giovanni
5. 杀马特 là phiên âm của Smart, ý nghĩa thì đúng như cách bạn đã chú thích. (Nếu là mình, vì trào lưu ăn mặc tóc tai này y chang nhóm HKT những năm 2000 nên mình sẽ dịch là kiểu HKT cho thân thiện với người Việt)
6. Một số chỗ cần chú ý cách dùng từ:
Khi nghĩ thông điều này, phản ứng đầu tiên của Đinh Mộ, chính là muốn quay trở về cơ thể ruột thịt của mình.
cơ thể ruột thịt? => thân thể

Tạm vậy thôi.
Mong bạn chú ý để bản dịch hoàn thiện hơn.
Mình sẽ cấp tài khoản reader và nhắn cho bạn.
Truyện này có vẻ hay đó. Cố lên nhé.

:hoa:
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top