(Xuyên Không) Tàn Thiên!

Status
Not open for further replies.
Tàn Thiên!
( Truyện chỉ mang tính chất chọc người!, @KìNgộ , @ngọc tử đằng , hai đứa chết với anh!)

Tình trạng: Đang sáng tác. (1 tháng 2 chương)

Giới Thiệu:
Một chàng trai cứng đầu, vì báo thù cho người yêu nên bị giết. ( Cái này gọi là chết vì gái) :006:

Thảo Luận: Tại Đây.
 
Last edited:
Chương 1: Tin!
Tác giả kim ăn cắp khắp nơi: Ngư Ông.​

- Cậu Nam muộn rồi mà còn tới đây làm gì?


Tiểu Kỳ có chút u buồn, nói xong quay người về tấm bia có chút hồi tưởng.


Ánh trăng sáng làm che mờ đi cái hắc ám ở nghĩa trang, tia sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt cứng ngắt Hoàng Nam, gã đưa mắt nhìn quanh một vòng không nói gì thêm. Chỉ nhìn vào tấm lưng người thanh niên trẻ tuổi trước mặt rồi khẽ lắc đầu, từng bước tiến lại phía cậu ta.

Tiểu Kỳ khẽ quay người nhìn thấy hành động kỳ lạ của Hoàng Nam hắn có chút ngạc nhiên, thắc mắc hỏi:


- À Cậu còn chưa trả lời con, đêm khuya đi tới đây có việc gì không.

Hoang Nam khẽ giật mình, miễn cường cười đáp lại:


- Cậu chỉ đi ngang qua đây, vô tình thấy bóng lưng của cháu nên ghé vào coi thế nào thôi, không có gì hết cháu cứ tiếp tục đi.

Tiểu Kì có chút thắc mắc nhưng cũng không hỏi thêm, quay lưng đi về phía ngôi mộ tính nói nhỏ với nàng vài câu nhưng lời chưa ra khỏi miệng hắn đã nghe thấy một tiếng động lớn.

- Đoàng!

Cảm giác nhói đau từ phía sau truyền đến hai chân loạng choạng đi về phía trước mấy bước, hắn ngạc nhiên nhìn Hoàng Nam tính lên tiếng thắc mắc, nhưng chưa kịp hỏi thì gã đã ngã nhào xuống đất.

Tay cầm khẩu súng Hoàng Nam tiến nhanh về phía Tiểu Kỳ đang chật vật ở phía trước, gã đá thẳng vào ngực Tiểu Kỳ khiến hắn co mình đau đớn, rồi ngồi xuống cạnh hắn nói gì đó. . .


Cậu thanh niên đang co cụm kia tên là Tiểu kỳ 24 tuổi là Công Tố viên rất trẻ ở viện Kiểm Sát thành phố Dynamons.


Mấy ngày trước cậu ta vừa tìm được chứng cứ chứng minh hành vi phạm pháp của Công Ty BF, một công ty lớn nhất thành phố, trong thời gian điều tra cô bạn đồng nghiệp của cũng là người yêu của hắn bị tai nạn chết, sau khi tìm hiểu ngọn ngành thì cậu ta biết được cái chết của người yêu có liên quan đến công ty đó khiến cậu tức giận, rồi Tiểu Kỳ chủ động điều tra công ty đó mạc dù gặp phải sự ngăn cản rất mạnh từ cấp trên, thậm chí bị đuổi việc vì điều cậu ta vẫn tiếp tục lần theo. . .


Bám theo một vụ án trong vòng ba năm, Tiểu Kỳ bắt đầu lần ra một chút manh mối từ đó phát hiện ra một bí mật động trời.


Một công ty vận chuyển to lớn, nổi tiếng khắp khu vực nhưng nó lại là một đường dây buôn bán vận chuyển người sang nước ngoài, mọi cách thức làm ăn kinh doanh chỉ là hình thức để che giấu cho tội ác của họ.


Gần như cả hệ thống chính trị của thành phố đều liên quan, các quan chức sa ngã đến cả quan chức tai to mặt lớn điều kẻ chống lưng cho tội ác này, tất cả những tài liệu phạm pháp điều nằm trên con USB nằm trên người của Tiểu Kỳ. Chỉ cần hắn tung tin tức này ra thì lập tức gây nên một ngọn sống lớn làm chao đảo cả thành phố Dynamons, cái công ty ác ma đột lốt người và toàn bộ cán bộ tham ô kía chắc sẽ sụp đỗ chỉ trong nay mai, có điều hắn đã phạm một sai lầm nghiêm trọng đó là quá tin người.


Gần ba năm chui bụi lủi bờ thu thập chứng cứ, thậm chí bao lần đứng giữ ranh giới sống chết, chịu đựng biết bao là đau khổ cho đến khi nắm được tất cả chứng cứ chuẩn bị đưa nó ra ánh sáng Tiểu kỳ cảm thấy rất thoải mái, việc đầu tiên mà hắn làm là chạy ngay đến nghĩa trang là nơi an nghỉ của người đó , hắn có rất nhiều điều để nói với nàng, hôm nay là ngày hắn vui nhất trong ba năm qua trọng án sắp được phá người đầu tiên hắn muốn tâm sự chính là nàng, tuy hắn biết hành động đó chỉ là mình hắn tự kỷ nhưng lúc nào có chuyện vui hay buồn Tiểu Kỳ luôn đến nơi này để nói chuyện một mình.


Mọi chuyện tưởng chừng suông sẽ ai ngờ người cậu thân thích của hắn lại ra tay ám sát mình, hắn không tin tay ôm ngực đưa mắt nhìn chằm chằm vào Hoàng Nam nói:


- Cậu, ngươi . . .


Tiểu Kỳ kinh ngạc nhìn người cậu duy nhất trên đời của mình, cổ họng nghẹn lại không nói nên lời.


Khuôn mặt cứng ngắt của Hoàng Nam có phần thản nhiên, gã áp mặt lại gần Tiểu Kỳ nói:


- Cháu trai à! Lúc trước ta có nói với mi đừng cứng đầu điều tra nữa mà mi không nghe ta. . . mi cứ sống chết điều tra đến cùng, kết quả thì sao? Ta nói cho ngươi biết cái USB đó chỉ là một phần nhỏ của tảng băng ngầm thôi, nhưng cái cô đó thì biết quá nhiều nên . . .


- Nàng là do ngươi. . .

- Không sai là ta, mọi chuyện mà các ngươi làm điều nằm trong tầm kiểm soát của tổ chức, mi rất may mắn năm lần bảy lượt thoát chết, cũng tại mi quá nhiều chuyện.

Gã thở dài một hơi rồi nói tiếp:

- Ta cũng không muốn làm thế này đâu, ta nói với mi rất nhiều lần rồi nhưng mi đâu có nghe ta. Mi làm phiền họ như vậy họ bỏ qua cho mi mới lạ.


Đột nhiên Tiểu Kỳ cười khẽ, nụ cười chua xót đau khổ, với những lời đó hắn đã hiểu ra tất cả, từ việc Tử Đằng vô tình bị sát hại tới việc hắn mấy lần bị kẻ lạ ám toán, nhưng hắn không ngờ một kẻ ra tay lại là người cậu ruột của hắn, cũng là người thân duy nhất của mình, cái người mà hắn dám nói ra tất cả mọi chuyện mà không cần suy nghĩ, kể cả việc lần đầu tìm ra manh mối phạm tội của bọn chúng, ai ngờ lòng tin của Tiểu Kỳ lại gián tiếp hại hắn.


- Cậu Nam cậu cũng. . .

Hoàng Nam khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn vào khoảng không phia trước một hồi rồi lên tiếng:

- Ài ta cũng không còn cách nào khác, lấn vào quá sâu rồi. Ta không muốn chết, dì của ngươi, cả cháu của ngươi nữa chỉ cần ta dờm tay thì họ sẽ. . .

Đến đó gã có chút nghẹn lại rồi nói tiếp:

- Cháu trai ta xin lỗi ngươi, cũng xin lỗi cô gái đó. . .

Nói xong gã liền chĩa khẩu súng vào ngực Tiểu Kỳ.


- Đoàng!

Tiếng súng vọng lên trong nghĩa địa hắc ám, chỉ một khoảnh khắc ngắn một sinh mạng đã ra đi, hai mắt trợn tròn, chết không nhắm mắt.


Chàng trai tên Tiểu Kỳ đã chết, xác cậu ta bị đốt cháy rồi rãi quanh phần mộ của Tử Đằng cô gái bị sát hại trước đó.


. . .


Đêm đen có phần lạnh giá, trên con đường dẫn tới nghĩa trang thành phố, xuất hiện một trung niên có phần lớn tuổi, gã đứng nhìn về phía trước một hồi lâu, tay nắm chặt chiếc USB miệng khẽ lẩm bẩm:


- Tiểu Kỳ đừng trách cậu.

- Muốn sống thọ, thì nhắm mắt bịt tai mà sống.


- Chuyện ngươi làm dù có đúng đi nữa cũng không một ai biết đến, ta tuy là kẻ hèn mọn tàn nhẫn, nhưng hiện tại ta vẫn còn đứng đây còn ngươi thì hồn phi phách lạc. . .


Trên bầu trời vẫn là cãnh tịnh mịch u buồn, đột nhiên gió lớn nổi lên, từ thiên không xuất hiện một vòng xoáy nhỏ, phía dưới nghĩa trang không biết từ đâu lại xuất hiện một chấm trắng nhỏ, nó như lưu tinh bay lượm một vòng quanh bầu trời rồi hướng phía vòng xoáy bay đến, chấm trắng đi vào vòng xoáy rồi biến mất. Trên bầu trời một tia sáng lóe lên rồi vụt tắt, gió lớn bỗng nhiên tắt hẳn vòng xoáy nhỏ cũng theo đó mất dạng.


Đưới mặt đất Hoàng Nam như cảm nhận được điều gì ngửa mặt nhìn trời, bầu trời vẫn là một mảnh u ám mờ mịt hắn như cũ nhưng trong lòng của hắn lại trào dâng một hồi cảm xúc khó tả, Hoàng Nam lắc đầu rồi thở dài một hơi, thân ảnh có phần ảo não biến mất trên con đường lớn.
 
Last edited:

Shanks

Phàm Nhân
Ngọc
-14.097,51
Tu vi
0,00
Chương 2: Tam kiếp!
- Ta đang ở đâu, ta còn sống ư?

Vô số câu hỏi được Tiểu Kỳ đặt ra, nhưng hắn mãi không tìm ra được câu trả lời, cảm giác như bản thân mất đi tri giác, mọi thứ như ngừng lại hết thảy ngừng lại, duy chỉ ý thức của hắn vẫn còn, ký ức lúc trước vẫn nhớ in in.

- Ừ đúng rồi, mình đã chết, không phải chết là hết ư ? Chã lẽ cái nơi tối om này là địa ngục trong truyền thuyết sao ? Là địa ngục thì sứ giả Âm Ti đâu ?.


Vô vàng câu hỏi lung tung được Tiểu kỳ đặt ra, nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng, xung quanh một màu đen khịt, im lặng tịnh mịch đến đáng sợ.


Thời gian cứ thế trôi qua, Tiểu Kỳ cũng không biết đã trãi qua bao lâu, trăm năm, ngàn năm hay vạn năm hắn không rõ, hắn chỉ biết làm bạn với màn đêm, cứ thế chờ đợi nhưng hắn không biết chờ đợi cái gì ? cứ thế chờ đợi. . .


Chờ đợi vẫn chờ đợi !


Đợi đến khi ý thức của gã trở nên mơ hồ, những ký ức trước kia hầu như mất sạch, đến mức gã cũng không nhớ tên mình là gì rồi. Nhưng trong tâm khảm gã vẫn có gì đó nuối tiếc. Cảm giác là vậy nhưng gã không mình tiếc gì ?

Gã cố gắng hồi tưởng, cố gắng suy nghĩ ! lan man hồi lâu thì có một giọng nói vang lên trong đầu gã.


- Đại nhân đã đến lúc trở về rồi !


- Trở về ? Trở về đâu ? Đại nhân ai là đại nhân ?


Tiểu Kỳ gào thét nhưng tiếc mổi không có âm thanh nào phát ra ! Hắn vẫn đang thắc mắc thì khung cảnh đen tối xung quanh bỗng nhiên sáng lên. Ánh sáng bạch sắc bùng lên một cách mãnh liệt.




. Hoàng cảnh đột nhiên thay đổi làm hắn không kịp thích ứng, lúc gã thật không biết nên làm thế nào, mà có biết được đi nữa hắn cũng không làm được gì, cảm giác vô lực khiến hắn càng thêm mơ hồ, đột nhiên một loạt hình ảnh hiện lên trước mặt hắn.
Các hình ảnh cứ lần lượt hiện lên, như một thước phim quay chậm, hắn như một người đứng cạnh bên quan sát.

Tại một thảo nguyên vô cùng rộng lớn, rộng lớn đến mức đưa mắt nhìn quanh cũng không thấy điểm cuối. Bên trên ánh mặt trời nhẹ nàng chiếu sáng mảnh thiên địa, trời xanh mây trắng, cảnh tưởng hết sức bình giản.

Một tiếng chim ưng kêu gào, vang vọng cả hư không.

Cánh chim ưng không lồ chắp cánh bay lượm trên không trung, thân hình to lớn đến nổi che khuất cả mặt trời, khiến phía dưới như chìm vào đêm tối, cất tiếng kêu lớn cánh ưng vỗ cánh thật mạnh thân ảnh chỉ còn lại vệt đen rồi biến mất phía cuối chân trời.

Nơi chim ưng vừa bay đi bỗng nhiên xuất hiện vô số điểm sáng, trái hẳn với bóng dáng to lớn đen ngòm của đại ưng những vệt sáng li ti này mang màu trắng bạch chỉ tinh mắt mới nhìn thấy được, vô số hạt sáng li phiêu phù qua lại rồi ngưng thực vào một chỗ, sau đó khuyết tán thành một vòng xoáy, ở chính giữa vòng xoáy một quần sáng bạch sắc lóe lên một cách kịch liệt, sau đó một cô gái mặc váy trắng như tuyết, từ vùng sáng bước ra.

Dáng người đẩy đà, dung mạo thập phần thanh tú đáng yêu, dưới những tia nắng hầm hực nơi đây, nàng như một đóa tuyết liên xinh đẹp tắm mình trong làn nắng xuân.

Chân đạp hư không, nàng phiêu phù trên bầu không khác gì tiên nữ giáng trần, không hiểu tại sao ánh mắt nàng lại hiện lên vẻ lo lắng, nàng chăm chú nhìn vào khoảng không phía trước.

Một bên quan sát Tiểu Kỳ khẽ giật mình, không lòng không ngừng loạn động, hắn muốn nói nhưng lại nói không ra lời:

“Tử Đằng!”


Hai từ này bỗng nhiên hiện lên trong đầu hắn.




Khung cảnh phía trước khẽ biến, hư không truyền đến một trận đợt dao động nhẹ, bầu trời như bị thứ gì đó xé rách, tạo thành một đường đen khịt kéo dài, tiếp đến vết rách như bị uống cong xoáy tròn một cách nhanh chóng, vết rách nhanh chóng biến thành một hắc động rất lớn, ban đầu hắc động có chút chấn động rồi từ từ đi vào ổn định.

Im lặng, không một tiếng động, bầu không khí nơi đây bỗng trở nên quỷ dị, trên hư bỗng nhiên xuất hiện một cái hắc động đen khịt, thời gian lúc đó như bị đình trệ, mọi thứ diễn ra một cách chậm rãi.


Từ miệng hắc động xuất hiện hai chấm tròn đỏ như máu, hai cánh chim to lớn nhô ra từ miệng động, một thân hình tráng kiện theo đó đi ra.


Một tráng hán bước ra từ miệng hắc động, thân hình nhấp nhô phiêu phù ở không trung, hắc bào rộng lớn phiêu phù theo từng nhịp vỗ cánh.


Đứng phía đối diện cô gái không một chút hoảng hốt, sắc mặt điềm tĩnh nhìn vào trán hán.

Khuôn mặt trán hán không chút biểu tình, hai cánh sau lưng bỗng nhiên vỗ mạnh bay thẳng lên phái trên, bay khoảng vài giây thì dừng lại, hai mắt như máu của gã nhắm nghiền mắt lại, hai tay nấm chặt đan chéo trước ngược, hai cánh phía sau dang rộng hết mức, gã dang rộng hai tay, hét lên một tiếng điếc tai nhức óc.


- AAAAAA!!!!!


Thanh âm to đến mất khiến thiên địa biến sắc, bầu trời trong lành bỗng nhiên tối sầm lại, hư không truyền tưng đợt dao động kịch liệt. Bỗng nhiên bầu trời xuất hiện vô số vết nứt, cảm giác như không gian có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.


Hàng ngàn vết nứt kéo trên bầu trời, cảnh tưởng y hệt như lúc ban nãy xảy ra, vô số vết rách bắt đầu uống cong rồi rồi xoắn lại, hơn mấy ngàn cái hắc động cực lớn xuất hiện trên bầu trời, sau một hồi loạn động, những cái hắc động kia trở nên yên tĩnh.


Bầu trời trở lên đen tối, duy chỉ có một vệt sáng, đang phiêu phù trên hư không. Cô gái kia vẫn đứng đó, anh mắt có phần căm ghét nhìn chằm chằm vào con người có đôi cánh đang nhập dờn kia, lên tiếng:

- Huyết Ma, ngươi tưởng nắm trong tay trăm vạn giới thần , muốn làm gì thì làm sao?

Trán hán kia có chút giật mình đưa mắt nhìn nàng, hai mắt màu đỏ như máu tươi, lạnh lùng vô cảm, hắn nhìn nàng như nhìn một con mồi đáng thương đang tìm cách vùng vẫy trước ác thú, gã cười gằn rồi đáp trả:

- Hôm nay người phải chết !


Cô gái hừ lạnh ra vẻ không quan tâm.


Huyết Ma cất tiếng cười lớn, nói tiếp:


- Ta không tin hắn vô tâm, nhìn ngươi. . .

Nói tới đó gã lại cười lớn, cười một cách điên cuồng.


Sau khi nghe xong, sắc mặt cô gái trở nên trắng bệch, vô lực nói hai từ:


- Vô sĩ!

To be continue!
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top