[ĐK Dịch] Huyền Giới Chi Môn - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

Vivian Nhinhi

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Đệ Nhất Converter Tháng 6
Done, tỷ post đi :*
Chương 100: Thành pháp khí
p2
Sau một khắc, hắc đao Vẫn Thiết trên đài đúc đã hoàn toàn nguội đi.

Mười hai phù văn màu đỏ sậm khắc rõ trên thân đao phảng phất như đã có sẵn từ lâu, tự nhiên như từng đạo huyết văn* chảy xuôi trên thân đao, khiến cho cả thanh hắc đao toát ra một cỗ sát khí nhàn nhạt.
*Huyết văn: Phù văn màu máu. Hoặc cũng có thể hiểu nó như đường vân mạch máu hay nhựa sống của thanh hắc đao, khiến cho cả thanh hắc đao sống động lên, toát lên sát khí.

Trong mắt Thạch Mục hiện lên tinh quang, cầm chặt chuôi đao đặt ngang trước người.

"Quả là pháp khí tinh phẩm khó gặp, trong lượng của hắc đao Vẫn Thiết lại có thêm sức bạo phát tức thời của năm tầng Liệt Viêm phù trận, sư đệ có được đao này, thực lực sẽ tiến bộ xa đây!" Triệu Bình nhìn thanh hắc đao Vẫn Thiết với vẻ hâm mộ.

Sau khi tấn thăng thành pháp khí thì giá trị của hắc đao tất nhiên sẽ tăng lên rất nhiều.

Có điều Triệu Bình cũng là người quang minh chính đại, chỉ là có chút hâm mộ chứ thực sự không có ý đồ gì khác.

"Thạch sư đệ có muốn thử uy lực của nó không?" Triệu Bình hỏi.

"Được!"

Đuôi lông mày của Thạch Mục nhảy lên, vô cùng mong mỏi, gật đầu đáp.

Thanh hắc đao Vẫn Thiết này là vũ khí mà hắn hài lòng nhất cho tới bây giờ, hơn nữa, hắn cũng muốn thử uy lực của Liệt Viêm phù trận trên đó.

"Ha ha. Thạch sư đệ đi theo ta, đằng sau tiệm của ta có một Thí Luyện Tràng, là nơi dành riêng cho khách nhân muốn thử binh khí." Triệu Bình ha ha cười, dẫn Thạch Mục đi khỏi hỏa thất, ra đến một khu đất trống ở bên ngoài.

Trên đất trống có bày rất nhiều người gỗ bọc tấm sắt, còn có một ít khối đá lớn cỡ cái cối xay, bên trên còn có không ít vết cắt do đao kiếm để lại, vết sâu vết nông đủ cả.

Trong lòng Thạch Mục có chút hưng phấn, thét dài một tiếng, mũi chân điểm một cái, cả người lập tức bay vào Thí Luyện Tràng, vung đao như gió, từng chiêu từng thức bắt đầu thi triển Phong Trì đao pháp.

Hắc đao Vẫn Thiết nặng cả trăm cân trong tay hắn chỉ nhẹ như lông hồng, tùy thân vung động, mang theo từng trận gió lốc.

Thời gian trôi dần, đao pháp của Thạch Mục càng lúc càng nhanh, hắc đao Vẫn Thiết biến ảo thành một bóng đen xoay quanh thân thể hắn.

Chẳng biết tự lúc nào, nội tâm Thạch Mục biến thành một khoảng không sáng rõ, Phong Trì đao pháp được thi triển liên hoàn, cực kì tự nhiên như nước chảy mây trôi, sau đó bất cứ một cử độc nhấc chân vươn tay đều phảng phất bóng dáng của Phong Trì đao pháp.

Trong lòng hắn dần nổi lên một luồng nhiệt, từ tứ chi bách hải tràn vào đầu óc.

"Haaaaaaaaaa!"

Thạch Mục đột nhiên hét lớn một tiếng, hắc đao Vẫn Thiết chém ngang ra, đao ảnh chợt rung lên, lập tức hóa thành mười ba ánh đao đen mờ mịt, lưỡi đao ác liệt mãnh liệt bành trướng đột nhiên khuếch tán ra, Triệu Bình đứng ở đằng xa cũng âm thầm kinh hãi, nhịn không được mà lùi về sau một bước.

Một hơi mười ba trảm!

Thạch Mục mừng rỡ, Phong Trì đao pháp của hắn một lần nữa lại tiến bộ không nhỏ, rốt cục đạt đến cảnh giới đại viên mãn, một hơi mười ba trảm.

Trước kia hắn vẫn phải nhờ vào tác dụng của Khinh Thân Phù mới miễn cưỡng đạt được, hôm nay rốt cục đã tu luyện đến viên mãn món đao pháp này.

Keng, keng, keng!

Dư âm của mười ba luồng ánh đao còn lại chém trúng một khối đá xanh to như hòn non bộ, một tiếng nặng nề, cả khối đá khổng lồ ầm ầm tan vỡ, hóa thành hơn mười khối đá vụn bắn ra tứ phía như rơm rạ.

Tiếng gió "vù vù" nổi lên bốn phía.

Trong đó có một khối đá to cỡ cái cối xay sắp bắn thẳng về phía đầu Thạch Mục.

Thạch Mục hai mắt sáng ngời, lóe lên tinh quang, pháp lực trong cơ thể cuồn cuộn rót vào trong hắc đao Vẫn Thiết.

Liệt Viêm phù trận trên hắc đao sáng bừng lên, một màn ánh lửa đỏ rực hiện ra mồn một, bao phủ lấy toàn bộ thân đao.

Thạch Mục khẽ quát một tiếng, cánh tay vung lên, hắc đao hóa thành một ngọn lửa đỏ thẫm, trùng điệp bổ về phía khối đá lớn đang rơi xuống.

Một tiếng nổ vang rền!

Khối đá to như cối xay lập tức nổ tung, hóa thành mảnh vụn đầy trời, bắn ra khắp nơi.

Mũi chân Thạch Mục điểm một cái, lui về sau vài bước, tránh được những mảnh vụn tung tóe, lẳng lặng thu đao về đứng đó.

"Hay! Bộ đao pháp này của Thạch sư đệ thực tinh diệu, uy lực của Liệt Viêm phù trận cũng thực sự kinh người, có điều một cú cuối cùng kia, sư đệ cũng không sử dụng toàn lực phải không?" Triệu Bình vỗ tay cười nói, chậm rãi đi tới.

Thạch Mục khẽ gật đầu, chỉ là diễn luyện đao pháp, hắn tất nhiên sẽ không dùng toàn lực, chỉ huy động một tầng phù trận mà thôi.

"Đúng vậy, quả thực là một thanh đao tốt!"

Cũng chính lúc này, một giọng nói hơi khàn truyền đến từ phía ngoài sân diễn luyện.
 

Venus

Phàm Nhân
Ngọc
625,17
Tu vi
0,00
Úi tỷ làm rồi ư :thank: thôi cứ post lên vậy :>
Một phút đồng hồ sau, Vẫn Thiết Hắc Đao trên bệ rèn đã nguội hẳn lại.

Mười hai miếng phù văn màu đỏ sậm được khắc rõ trên thân đao, có vẻ cực kỳ tự nhiên, tựa như có từng đạo từng đạo huyết văn chảy xuôi trên đó, khiến cho Hắc Đao tản mát ra một cỗ sát khí nhàn nhạt.

Trong mắt Thạch Mục hiện lên một đạo tinh quang, cầm chặt chuôi đao, đặt nó nằm ngang trước người.

"Đây quả là Pháp khí tinh phẩm khó gặp. Với sức nặng vốn có lại cộng thêm năm tầng Phù trận Liệt Viêm thì lực bộc phát của thanh Vẫn Thiết Hắc Đao này đã tăng vọt trong chớp mắt rồi. Sư đệ có được đao này thì thực lực đại tiến!" Triệu Bình nhìn Vẫn Thiết Hắc Đao mà có chút hâm mộ.

Hắc Đao sau khi tấn chức lên Pháp khí, giá trị của nó tự nhiên cũng tăng nhiều.

Chẳng qua Triệu Bình cũng là người có tính cách quang minh lỗi lạc, gã chỉ là có chút hâm mộ, còn không có sinh ra ý nghĩ sâu xa gì khác.

"Thạch sư đệ có muốn thử uy lực của nó một chút không?" Triệu Bình hỏi thử.

"Tốt!"

Đuôi lông mày của Thạch Mục nhảy lên, trong lòng cũng đang rất có ý này nên lập tức gật đầu nói.

Tính ra từ trước đến nay, chuôi Vẫn Thiết Hắc Đao này là vũ khí làm cho hắn hài lòng nhất. Hơn nữa hắn cũng muốn nếm thử một chút uy lực của Phù trận Liệt Viêm.

"Ha ha, vậy Thạch sư đệ đi theo ta, ở phía sau cửa hàng này của ta có một sân thí luyện, là nơi chuyên để cho khách hàng đến dùng thử binh khí." Triệu Bình cười ha ha, dẫn Thạch Mục đi ra Hoả phòng đến một bãi đất trống rộng rãi ở bên ngoài.

Trên bãi đất trống bày rất nhiều người gỗ bọc thiếc, còn có một vài tảng đá to bự cỡ cái cối xay, trên mặt đá lưu lại không ít các vết cắt đao kiếm, nông sâu không đều.

Trong lòng Thạch Mục có chút hưng phấn, thét dài một tiếng, dưới chân khẽ đạp, cả người liền bay vào trong sân thí luyện. Múa đao như gió, thi triển lên từng chiêu từng thức của Phong Trì Đao Pháp.

Vẫn Thiết Hắc Đao nặng đến năm trăm cân ở trong tay hắn nhẹ tựa lông hồng, bay múa quanh thân, cuốn lên luồng luồng gió lốc.

Thời gian dần trôi qua, đao pháp của Thạch Mục càng lúc càng nhanh, Vẫn Thiết Hắc Đao lúc này chỉ còn là một đạo bóng đen đang bay quanh người hắn.

Trong lúc không hay không biết gì, nội tâm Thạch Mục dần trở nên không minh. Phong Trì Đao Pháp chiêu chiêu liên miên không dứt, thi triển vô cùng tự nhiên như nước chảy mây trôi. Về sau trong từng cái giơ tay nhấc chân đã tràn ngập bóng dáng của Phong Trì Đao Pháp.

Trong lòng của hắn dần dần nổi lên một cỗ nhiệt ý, theo tứ chi bách hài tràn vào trong óc.

"AAA!"

Thạch Mục đột nhiên hét lớn một tiếng, Vẫn Thiết Hắc Đao chém ngang mà ra, đao ảnh chợt run lên, lập tức hóa thành mười ba đạo ánh đao màu đen mờ mờ ảo ảo, thế đao đang sắc bén lăng lệ mênh mông mạnh mẽ bỗng đột nhiên khuếch tán ra. Làm cho Triệu Bình đang đứng đằng xa nội tâm cũng chợt kinh hãi, không nhịn được mà lui về sau một bước.

Nhất tức thập tam trảm!*

(*Trong một hơi chém ra mười ba nhát đao)!

Trong lòng Thạch Mục mừng rỡ, Phong Trì Đao Pháp của hắn lại tiến thêm một bước, rốt cục đạt đến cảnh giới Đại viên mãn, nhất tức thập tam trảm!

Trước kia cần phải dựa vào tác dụng của Khinh Thân Phù thì hắn mới miễn cưỡng làm được điều này, nhưng nay cuối cùng hắn đã tu luyện môn đao pháp này đến viên mãn.

Rầm Rầm Rầm!

Dư ba của mười ba đạo ánh đao chém trúng một toà giả sơn bằng đá xanh thật lớn. Một tiếng trầm đục vang lên, giả sơn ầm ầm vỡ ra thành hơn mười tảng đá vỡ, bay tứ tán.

Tiếng gió "Vù vù" nổi lên bốn phía!

Trong đó có một tảng đá to cỡ cối xay vừa vặn bay về phía Thạch Mục muốn nện xuống đầu hắn.

Tinh quanh trong mắt Thạch Mục lóe lên, Pháp lực trong cơ thể mãnh liệt rót vào Vẫn Thiết Hắc Đao.

Phù trận Liệt Viêm trên Hắc Đao chợt sáng rực lên, một tầng ánh lửa đỏ rực hiện ra, bao phủ lên toàn bộ thân đao.

Thạch Mục khẽ quát một tiếng, vung cánh tay lên, Hắc Đao hóa thành một đạo ánh lửa đỏ thẫm, nặng nề bổ về phía tảng đá lớn đang sắp nện xuống kia.

Một tiếng nổ mạnh ầm ầm vang lên!

Tảng đá to như cái cối xay kia lập tức nổ tung, mảnh đá vụn vỡ bay đầy trời.

Thạch Mục chân khẽ đạp, lui về sau vài bước, tránh được mảnh vụn phiêu tán, yên lặng thu đao lại đứng đó.

"Tốt! Bộ đao pháp này của Thạch sư đệ thật là tinh diệu, mà uy lực của Phù trận Liệt Viêm cũng quả nhiên kinh người. Nhưng mà một chiêu cuối cùng kia hình như sư đệ chưa sử dụng hết toàn bộ uy lực lực thì phải?!" Triệu Bình vỗ tay cười nói, chậm rãi đi tới.

Thạch Mục nhẹ gật đầu, chỉ là diễn luyện đao pháp, hắn tự nhiên sẽ không thi triển toàn lực làm gì, chỉ mới kích phát ra một tầng phù trận mà thôi.

"Đúng vậy, đây đúng là một thanh đao tốt!"

Liền tại lúc này, một giọng nói hơi khàn từ bên ngoài sân diễn luyện truyền đến.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top