Luận Truyện Huyền Giới Chi Môn - Vong Ngữ - Lầu 1: Lưu lạc Hoang Nguyên

Thạch Mục có tham gia Thăng Tiên Đại Hội không?


  • Total voters
    66
Status
Not open for further replies.

duyhung6489

Phàm Nhân
Ngọc
81,94
Tu vi
0,00
Mạng dạo này kém quá. Hôm qua vào BNS mãi không đc>gõ bừa tên truyện HGCM ra 1 cái trang lạ hoắc, 23h có chương 21. Đọc xong tính vào BNS chém gió mà vưỡn không vào đc. Thấy lão Thiết huyết dự đoán Vn dùng võ đạo để nhập tiên đạo. Mình cho là chưa đủ. Theo mình thì nói chung Tiên đạo thuộc lĩnh vực tinh thần. Chi luyện võ, luyện thể...>tới cực hạn thì cũng khó, phải kết hợp vài môn luyện về Thần hồn nếu không sẽ bị tẩu hoả nhập ma. Ngoài ra còn luyện đan dược trợ giúp, và quan trọng nhất là cơ duyên. Đây mới vài chương đầu mà VN đã miêu tả Thạch Mục là gã trai có tính cách phù hợp với thành công: kiên trì-không nản trước khó khăn-theo đuổi mục đích bất chấp thủ đoạn...
Truyện này chắc dài gấp 2 MTK
 

kjssnam

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
ăn huyết xò lông lên anh Thạch Mục nhà mình mới trâu bò được , vậy mà e ăn xò lông suôt mà chả thấy khỏe tý nào
 

tony123

Phàm Nhân
Ngọc
0,00
Tu vi
0,00
Truyện này lão Vong trau chuốt khá kỹ nên bi ra trễ, mấy bữa nay mỗi ngày có 1 bi. Có hộ pháp nào ở đây lập event canh bi đoạt ngọc cho đỡ buồn không? :((
 

kidhn

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Có một phú ông giàu có, tính tình rộng rãi, cởi mở và đặc biệt rất thích uống trà, ai đi qua ông cũng mời uống trà và nếu gặp người có cùng sở thích thì phú ông có thể ngồi nói chuyện về trà cả ngày.

Một ngày nọ có một người ăn mày đi qua, nghe nói vậy cũng vào xin uống trà. Sau khi uống ly đầu tiên, người ăn mày nhăn mặt chê trà không ngon. Đổi ly khác lại chê nhạt quá, đến ly thứ ba thì kêu đun lửa không đượm làm trà không thơm, đến ly thứ t.ư mới gật gù khen tạm được, nhưng lại bảo ấm đun trà là loại không tốt.

Phú ông quan sát người ăn mày thấy rằng, đây hẳn phải là người có hiểu biết về trà nên bước đến nói, ấm trà nhà ông đều là loại tốt nhất của lò gốm. Người ăn mày lắc đầu lấy trong bị ra một chiếc ấm trông cổ quái rồi bảo, đây mới là loại ấm tốt nhất. Phú ông sai người lấy chiếc ấm đó đun trà rồi uống thử, quả nhiên cốc trà thơm ngon chưa từng thấy.

Phú ông rất muốn có được chiếc ấm nên trả giá rất cao, nhưng trả đến cả gia tài rồi mà người ăn mày vẫn lắc đầu.Ông đành phải dùng kế hoãn binh mời người ăn mày ở lại để ngày ngày cho ông cùng dùng chiếc ấm quý pha trà uống. Người ăn mày nghĩ một lúc rồi đồng ý.
Từ hôm ấy, phú ông cùng người ăn mày ngày nào cũng thưởng trà bằng chiếc ấm quý, hàn huyên, bàn đủ mọi thứ chuyện trên đời. Hai người rất tâm đầu ý hợp nên phú ông dần quên đi mục đích là có được chiếc ấm quý cho riêng mình. Họ cùng ăn, cùng ngủ, cùng thưởng trà, cùng nói chuyện như hai người tri kỷ.

Thấm thoắt nhiều năm trôi qua, một ngày nọ người ăn mày ốm nặng và khi biết mình không qua khỏi đã tặng lại chiếc ấm quý cho phú ông. Khi người ăn mày qua đời, phú ông tay cầm chiếc ấm quý giờ đây đã là của mình, nhưng sao ông không thấy vui mừng và sung sướng như ngày trước. Nhớ đến người bạn bên nhau bao nhiêu năm qua, phú ông hiểu ra và ném chiếc ấm xuống đất, giờ bạn tri kỷ đã ra đi thì chiếc ấm cũng chẳng còn ý nghĩa. Tất cả của cải trên thế gian này cũng không bằng có một người bạn tri kỷ, người có thể hiểu và chia sẻ buồn vui với chúng ta trong cuộc sống.

Lan Tử, Theo Giftfolife
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top