Gửi một ai đó

Hàm Ninh

Phàm Nhân
Ngọc
-152,50
Tu vi
0,00
Cuộc sống này bận rộn quá phải không :) Quá khứ thúc đẩy, tương lai lôi kéo, hiện tại níu chân. Tâm t.ư cuồng loạn suy nghĩ rối ren :3cool_angry::3cool_angry: Trên con đường một mình đi đã quen thì liệu có bao giờ mà quan tâm đến vết chân thậm chí của chính mình:sad::sad:
Có khi nào nhìn thấy ánh mắt kia, chút buồn thoáng, chút suy t.ư nhẹ, chút thất vọng cũng rất dịu dàng...rất hay! :)
Cảm ơn và chân thành sâu sắc xin lỗi...Nhưng mà như thế nào để? Tôi cứ đứng và vẫn cứ nhìn xem, dõi theo... Nếu không tôn trọng thì làm sao để kiềm chế và tránh xa cám dỗ???
Cứ thế đi, có thì dùng, không thì thôi, vậy chịu :5::5:
 
Last edited:

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
682,29
Tu vi
0,00
Hì hì,

Một buổi sáng thức giấc với đầu tóc rối bù
Nhìn chiếc dép dưới đất mà ngày bé tôi mang
Giờ thì đã lớn, dép không vừa chân tôi rồi
Tạm quên nó, ngày hôm nay còn rất dài
Dạo một vòng bước trên con đường quen
Miệng thì thầm bài hát mãi không thuộc lời
Mọi điều giản dị đó tạo nên một con người
Chẳng âu lo, cười vô t.ư, chẳng biết buồn
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top