Nhà....

  • Thread starter Just Guest
  • Start date
Status
Not open for further replies.
J

Just Guest

Guest
Cuối tuần, nó lại về thăm nhà.

Có lẽ nó có duyên với nghệ thuật. Đặc biệt là kịch.

Tối. Cả nhà ăn cơm xong, chuẩn bị đi ngủ thì ông có điện thoại. Một số lạ. Giọng nữ. Bà quắc mắt bảo ông mở loa lớn. Ông bước ra khỏi cửa, không bật loa, hét vào điện thoại "Xin lỗi, chị nói gì tui không rõ, tui đang ở nhà với vợ."

Ông đặc biệt nhấn mạnh và nhắc lại vài lần "ở nhà với vợ".

Đầu kia nói gì đó rồi cúp máy.

Căn nhà lặng ngắt.

Bà gào lên chụp lấy điện thoại của ông, bấm số gọi lại. Đổ chuông nhưng không ai nhấc máy. Vài lần như vậy.

Bà khóc lóc, kể lể, kể tội ông, đòi sống đòi chết. Nói chung tất cả những gì phụ nữ vẫn làm.

Căn nhà ầm ĩ đến nửa đêm.

Nó chỉ dửng dưng đứng nghe.

Câu chuyện không diễn ra một lần. Một năm sau ngày nó dọn ra tự lập, cứ vài ba tháng về nhà nó lại chứng kiến một cảnh tương tự.

Nó biết kết cục. Có lẽ như mọi lần, vài ngày sau, bà sẽ phát hiện ra đó chỉ là một trò đùa ác của bạn bè hoặc nhân viên dưới quyền ông. Quan hệ giữa họ lại ổn, ổng lầm bầm chửi rủa đe dọa bọn người thừa hơi, bà lặng lẽ liếc ông "đàn bà ai mà hổng ghen, tui xin lỗi."

Cách nói dối tốt nhất là nói một nửa sự thật. Các lừa dối tốt nhất là làm người bị lừa tự suy luận rồi tự sa vào một nửa sự thật do họ tưởng tượng ra.

Nó lặng lẽ về phòng, đóng cửa lại.

Ông vẫn là người ba tốt, vẫn lo lắng cho vợ con chu toàn. Bà không biết hay không muốn biết? Có lẽ bà chỉ cần thứ bà cần, vậy là đủ.

Mỗi diễn viên chỉ cần diễn cho tốt vai của mình, bởi vì vở kịch phải hoàn thành.

Tối nay, nó ngủ ở nhà.
 
E

Enimreh Etnias

Guest
Cách nói dối tốt nhất là nói một nửa sự thật. Cách lừa dối tốt nhất là làm người bị lừa tự suy luận rồi tự sa vào một nửa sự thật do họ tưởng tượng ra.

Ông vẫn là người ba tốt, vẫn lo lắng cho vợ con chu toàn. Bà không biết hay không muốn biết? Có lẽ bà chỉ cần thứ bà cần, vậy là đủ.

Vậy thì người đàn ông đó đâu có thành công trong việc nói dối; hoặc cũng chỉ coi là thành công 1 nửa thôi ..

Nhân vật "nó" muốn coi đó là 1 vở kịch; ngôi nhà ấy là 1 sân khấu và "nó" chỉ là 1 khán giả bình thường lâu lâu ghé đến xem. Nhưng thực ra "nó" cũng là 1 nhân vật trong vở kịch đó ..

Đây ko phải hài kịch, vì chẳng có gì đáng để cười ở đây cả; cũng phải bi kịch, vì cuối cùng thì mọi sự vẫn êm ấm, như mọi lần; vậy chả lẽ đây là vở chính kịch ..? Có lẽ chỉ là "nửa chính kịch", khi mà "cái thiện" luôn luôn giành chiến thẳng sau cùng - 1 chiến thắng nửa vời - còn"cái ác" thì vẫn chưa bị trừng phạt ..
 
R

Rafi

Guest
Vậy thì người đàn ông đó đâu có thành công trong việc nói dối; hoặc cũng chỉ coi là thành công 1 nửa thôi ..

Nhân vật "nó" muốn coi đó là 1 vở kịch; ngôi nhà ấy là 1 sân khấu và "nó" chỉ là 1 khán giả bình thường lâu lâu ghé đến xem. Nhưng thực ra "nó" cũng là 1 nhân vật trong vở kịch đó ..

Đây ko phải hài kịch, vì chẳng có gì đáng để cười ở đây cả; cũng phải bi kịch, vì cuối cùng thì mọi sự vẫn êm ấm, như mọi lần; vậy chả lẽ đây là vở chính kịch ..? Có lẽ chỉ là "nửa chính kịch", khi mà "cái thiện" luôn luôn giành chiến thẳng sau cùng - 1 chiến thắng nửa vời - còn"cái ác" thì vẫn chưa bị trừng phạt ..
Thật ra thì mọi chuyện như thế là tốt đẹp rồi, người đàn ông vốn dĩ luôn tham lam mà nhưng ông ấy biết điểm dừng là được. Đó không thể gọi là cái ác được, nghe to tát quá. Khi người ta chọn chấp nhận thì ít nhất họ cũng vui vẻ hơn là mong trừng phạt người kia.
 
R

Rafi

Guest
Cuối tuần, nó lại về thăm nhà.

Có lẽ nó có duyên với nghệ thuật. Đặc biệt là kịch.

Tối. Cả nhà ăn cơm xong, chuẩn bị đi ngủ thì ông có điện thoại. Một số lạ. Giọng nữ. Bà quắc mắt bảo ông mở loa lớn. Ông bước ra khỏi cửa, không bật loa, hét vào điện thoại "Xin lỗi, chị nói gì tui không rõ, tui đang ở nhà với vợ."

Ông đặc biệt nhấn mạnh và nhắc lại vài lần "ở nhà với vợ".

Đầu kia nói gì đó rồi cúp máy.

Căn nhà lặng ngắt.

Bà gào lên chụp lấy điện thoại của ông, bấm số gọi lại. Đổ chuông nhưng không ai nhấc máy. Vài lần như vậy.

Bà khóc lóc, kể lể, kể tội ông, đòi sống đòi chết. Nói chung tất cả những gì phụ nữ vẫn làm.

Căn nhà ầm ĩ đến nửa đêm.

Nó chỉ dửng dưng đứng nghe.

Câu chuyện không diễn ra một lần. Một năm sau ngày nó dọn ra tự lập, cứ vài ba tháng về nhà nó lại chứng kiến một cảnh tương tự.

Nó biết kết cục. Có lẽ như mọi lần, vài ngày sau, bà sẽ phát hiện ra đó chỉ là một trò đùa ác của bạn bè hoặc nhân viên dưới quyền ông. Quan hệ giữa họ lại ổn, ổng lầm bầm chửi rủa đe dọa bọn người thừa hơi, bà lặng lẽ liếc ông "đàn bà ai mà hổng ghen, tui xin lỗi."

Cách nói dối tốt nhất là nói một nửa sự thật. Các lừa dối tốt nhất là làm người bị lừa tự suy luận rồi tự sa vào một nửa sự thật do họ tưởng tượng ra.

Nó lặng lẽ về phòng, đóng cửa lại.

Ông vẫn là người ba tốt, vẫn lo lắng cho vợ con chu toàn. Bà không biết hay không muốn biết? Có lẽ bà chỉ cần thứ bà cần, vậy là đủ.

Mỗi diễn viên chỉ cần diễn cho tốt vai của mình, bởi vì vở kịch phải hoàn thành.

Tối nay, nó ngủ ở nhà.
Tớ hiểu tâm trạng của mẹ bạn. Vì mình cũng từng bị người yêu phản bội, từng ghen tuông một cách mù quáng. Nhưng bạn à, nếu bạn coi hạnh phúc như một vỏ bọc chỉ để phô cho mọi người thấy thì ít nhất hãy luôn giữ nó thật đẹp đẽ. Cũng giống như bạn coi là màn kịch thì hãy là người diễn viên xuất sắc. Tớ mong bạn và mẹ bạn sẽ sống thật vui vẻ, suy nghĩ giản đơn hơn. Khi bạn trưởng thành bạn sẽ thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng. Bạn cũng đừng mất niềm tin vào đàn ông như mình buồn lắm. Cách tốt nhất là hãy để bản thân tự làm mình hạnh phúc.
Tớ không muốn làm nhân vật chính bởi có chính sẽ có phụ. Cậu đang cảm thấy thế nào, tớ chỉ mong cậu sẽ hạnh phúc. Mẹ cậu cần cậu, đừng xa nhà lâu quá.
 
E

Etnias

Guest
1. Khi bạn trưởng thành bạn sẽ thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng.
2. Cách tốt nhất là hãy để bản thân tự làm mình hạnh phúc.
1. (?????????)
2. (!!!!!!!!!)
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top