Nhá hàng một chương truyện cũ viết dở

  • Thread starter Tịch Địa
  • Start date

Có ai muốn đọc nốt hay không?

  • Không


Results are only viewable after voting.
Status
Not open for further replies.
T

Tịch Địa

Guest
Khà khà... cứ ngỡ như ae ta đã từng gặp nhau, tả đúng y luôn ha :)) có Lưu Tinh liệu có xuất hiện Hồ Điệp k em? ^^ hóng!


Những thành viên trong 3 phe thời kì đó thì hình như có đủ ạ
 
T

Tịch Địa

Guest
Đằng nào cũng là nhá hàng kín, em nhá ké cái này :cuoichet:


Chuyện gì sẽ xảy ra với rượu mạnh, nhạc dập thình thình, những thân người hấp dẫn trong ánh đèn chớp giật, và một đôi nam nữ đang độ tuổi sung sức hoàn toàn khỏe mạnh? Câu trả lời không quan trọng, sau hai phút là cô đã thấy mình điên cuồng nếm vị Gin trên môi anh, còn anh ta thì ra sức khám phá xem cô đã uống những thứ quái quỷ gì trước khi anh ta đến. Vodka, rất nhiều Vodka, Rhum ngọt gắt tóm lấy Tequilla nhảy múa, đến đấy thì anh mất bộ nhớ ngắn hạn khi cái lưỡi của cô vừa làm thứ gì đó rất phức tạp trong miệng anh

Cô giật mạnh cổ áo anh, kéo anh trượt khỏi ghế, mất đà ngã chúi vào người cô. Răng anh va vào phía trong miệng cô, chắc chắn sẽ để lại một vết xước khó chịu. Nhưng đấy là chuyện của ngày mai! Ở hiện tại môi họ kiên quyết từ chối dứt khỏi nhau. anh dùng cả hai tay bám lấy hông cô giữ thăng bằng, tiện đà trượt xuống bên dưới lớp vải mỏng. Da thịt cô nóng bừng bừng sau những cú miết mạnh, cô quàng một tay qua cổ anh, triệt tiêu nốt khoảng cách còn lại giữa hai thân thể, tay còn lại bứt tung hai nút áo trên của chiếc sơ mi Salvatore Ferragamo và luồn vào trong.

Cô dùng cả đầu gối cho những cú hích thấm đẫm mời gọi. Anh đáp lại bằng cái lưỡi uyển chuyển, cử động tay của cô càng lúc càng bạo dạn. Một cú vuốt sâu hơn xuống khoảng hở đầy khiêu khích phía trước chiếc quần Jean bó, tiếng rên trầm thoát ra từ cuối cổ họng anh bị cô nuốt trọn.

Nhà vệ sinh! Họ cần nhà vệ sinh! Cả cô cũng trượt nốt khỏi ghế, rồi vừa ôm vừa đẩy vừa kéo, và dĩ nhiên môi với lưỡi vẫn quyện chặt lấy nhau, họ len qua đám đông. Rốt cuộc cũng chịu buông nhau ra để thở, và dò tìm địa thế, họ phát hiện ra…

Mọi buồng đều đang có người sử dụng, có bị ngu mới nghĩ là có tay nào trong đám đấy chỉ đi một mình!

Cô không nghĩ ngợi thêm, lại ấn anh vào tường áp môi lên cổ anh.

-----------------

Bức tường sau lưng anh dường như rung lên khi anh bị cô đẩy thốc vào. Nhưng anh chẳng buồn để ý. Cái anh quan tâm bây giờ là đôi môi của đối phương đang ngấu nghiến anh như kẻ chết đói đã năm mươi năm nay. Cái anh quan tâm bây giờ là bắp đùi đang điên cuồng cọ sát vào giữa hai chân anh, không thèm che giấu vẻ mời gọi đầy nhục cảm. Điên rồi! Chắc anh anh điên rồi! Nhưng sự mạnh mẽ ấy mang đến cho anh những cảm giác quá tuyệt. Bụng dưới của anh quặn lên từng đợt sóng hưng phấn dữ dội và căng cứng. Không thể chịu được, cơ thể anh bắt anh tự động đẩy hông về phía đối phương.
“Nữa đi…mạnh nữa đi…” Anh nghe thấy tiếng cô thì thầm, hơi thở nóng rẫy và chiếc lưỡi mềm trượt trên thùy tai anh. Mùi hương Long Island Ice Tea phảng phất. Thế là chút lí trí còn sót lại bị sóng biển hoặc thứ gì đó khác cuốn phăng đi mất. Anh dùng cả hai tay giữ chặt lấy đôi mông săn chắc của đối phương và siết mạnh về phía mình. Cấn giữa hai lần vải và khóa, cái đó nghiến mạnh lên nhau, trượt dài. cô giật đầu ra sau, bật ra một tiếng rên lớn, và anh rùng mình, nhắm nghiền mắt trong cơn khoái cảm kì lạ vừa xuất hiện, đang chạy dọc từ gót chân lên tận đỉnh đầu. Trời ơi, cái chó gì đây? TUYỆT không thể tưởng được!
Hé một mắt, anh nhận ra cô cũng đang nhìn mình qua đôi mắt khép hờ, bờ môi cô ta hơi sưng và bóng mướt khẽ nhếch lên thành một nụ cười. Trong cái ánh đèn chết tiệt này, anh nghiến răng, cô ta trông gợi cảm như một con mèo đen mùa giao phối vậy.
Đúng lúc đó, cô ta lại ập vào tấn công. Cổ, vai, ngực, bụng, không chỗ nào mà cô ta chịu bỏ qua. Không ngừng thấm ướt anh bằng thứ dung dịch ám đầy mùi rượu và nhục dục. Khốn kiếp, anh rên rỉ, giật mạnh mớ tóc đối phương trong khi vặn mình tránh chiếc lưỡi đang cố tình trêu đùa trên đầu ngực mình.

“Sao thế?” Cô ta ngẩng lên “Anh không thích à?”

“Thấp nữa…”

“Ồ?”

Cô lại nhếch mép cười, đôi mắt mèo đen khẽ nhướng lên thích thú. Được thôi, như anh mong muốn.
 
T

Tịch Địa

Guest
Y ở đó, nửa thân dưới chìm sâu vào bức tường màu đen, nửa thân trên được ánh trăng chiếu rọi, lộ rõ dưới ánh trăng là gương mặt cùng cơ thể giống như một bức tượng ma thần đã bị tuế nguyệt bào mòn.

“Ai?!”

Thanh âm lạnh lẽo kèm theo sát ý cuồn cuộn phát ra từ y khiến thân thể những con ma thú nhỏ đang chui rúc trong hang động như bị kẻ khác xé toạc, thống khổ giãy giụa dưới đất cho đến chết.

“Ha ha, không hổ danh là đệ nhất Ma Quân, bị phong ấn lâu như vậy rồi nhưng xem ra ngươi vẫn còn phong độ lắm.”

Tiếng cười giòn tan cùng chất giọng nữ nhi trong trẻo vang lên, từ cửa động xuất hiện một bóng người, nương theo ánh trăng màu bạc là một thân ảnh màu hồng nhạt từ từ tiến vào.

Người đến là một vị cô nương, tuy đã che giấu rất kỹ nhưng y vẫn cảm nhận được khí tức Lang nhân trên người nàng ta, xen lẫn trong đó là một tia khí tức khác thường yếu ớt đến mức mơ hồ. Nàng ta dừng lại cách y khoảng hai thước, không chút kiêng dè nhìn chằm chằm vào y, ánh mắt của nàng ta khiến y khó chịu, bị phong ấn ở đây đã là sự sỉ nhục to lớn nhất trong đời y, nay lại bị một nha đầu dùng ánh mắt soi mói để nhìn thế này khiến y càng khó chịu hơn nữa, y hơi nhíu mày, giọng nói lại lạnh thêm ba phần:

“Ngươi còn dám nhìn, ta lập tức móc mắt của ngươi!”

“Ái chà, không ngờ Sát Thần cũng biết dọa nạt người khác nha. Bất quá… đừng có dọa người ta như vậy, người ta sợ lắm ~” – Nàng vốn đang nghĩ đôi mắt của y so với bất kỳ tinh thạch nào cũng đẹp hơn vạn phần, lại nghe được câu nói kia của y, bản tính nghịch ngợm trỗi dậy, lui về sau một bước, khoa trương đưa hai tay lên che miệng, cả người run rẩy, mắt cũng lấp lánh lệ quang.

Ánh mắt của y càng thêm âm u, trong lòng tự giễu, bị giam ở đây năm ngàn năm, người đầu tiên y gặp lại là một nha đầu không bình thường.

“Hì hì, ta vốn nghĩ đệ nhất ma quân Sát Thần trong truyền thuyết của Ma Giới là một ma nhân khát máu, vẻ bề ngoài chắc hẳn phải rất đáng sợ, không ngờ sự thật lại khác xa với tưởng tượng của ta như vậy!”

Nàng thu lại vẻ khoa trương nghịch ngợm ban nãy, chậm rãi nhìn phản ứng của y. Nhưng người đối diện lại trở nên im lặng, ngay cả nhìn cũng không nhìn nàng, nàng thoáng thất vọng nhưng rất nhanh lại cảm thấy hứng thú với y.

“Ngươi muốn gì?” – Y lên tiếng, xem bộ dạng và ngữ điệu của nha đầu kia, y liền biết mục đích của nàng ta khi đến đây không phải chỉ để đùa giỡn.

“Nếu ta nói ta đến đây là để giải thoát cho ngươi, ngươi tin không?”

Ngữ điệu nhẹ nhàng xen chút ý cười của nàng khi nói ra câu này khiến y bất giác có chút tin tưởng, nhưng rất nhanh liền biến mất, Thổ Lam Ấn do máu của Thiên Tôn cùng ma lực của ba vị Ma Quân đứng đầu Ma Giới hợp thành, há lại dễ dàng bị phá vỡ? Muốn phá giải Thổ Lam Ấn, ngoại trừ tu vi cực cao ra, còn phải có một trong hai thứ, một là kết tinh linh khí hỗn độn, hai là máu của người lập cấm chú.

Kết tinh linh khí kia vốn là vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết, bởi vì từ khi Chí Tôn thần quy tịch đến nay, hầu hết hỗn độn linh khí đều bị tiêu hủy cùng nguyên thần của người. Những tinh thể kết tinh còn lưu lại cũng đã bặt vô âm tín cùng Tịnh Vũ đế.

Kẻ lập ra phong ấn này lại là Thiên Tôn, khắp cả bát hoang hiện tại tìm đâu ra người đủ khả năng trích máu của hắn?.

Y cười nhạt:

“Dựa vào ngươi?”

“Ta có bản lĩnh ấy hay không thì phải xem thái độ của ngươi đã, chỉ cần ngươi đáp ứng điều kiện của ta, ta sẽ giải khai ấn chú này cho ngươi.” – Nàng không mấy quan tâm tới vẻ chế nhạo và khinh thường của y, bình thản trả lời.

“Điều kiện gì?” - Y hỏi.

“Trở thành người của ta!” – Nàng đáp.

Y hơi kinh ngạc nhìn nàng, nhận thấy vẻ mặt của nàng ta rất nghiêm túc, chẳng giống đùa cợt, y hừ lạnh.

“Mơ tưởng!”

Nàng thừa biết y sẽ có thái độ này, nên vẫn bình thản như không, bước đến hai bước, đưa tay vỗ trán một cái:

“Có phải mơ tưởng hay không thì phải chờ quyết định của ngươi.” - Nói đoạn nàng quay sang y: “Nhưng mà, Sát Thần đại nhân à, chẳng lẽ ngài không muốn trả thù hay sao? Cứ như vậy để mặc kẻ đã hãm hại ngài tự do tự tại, bản thân lại ở đây lãng phí thời gian? Còn có, Vũ Thủy đại nhân …..”

“Ngươi là ai?”

Y nghiến chặt răng, sát khí cùng hận ý trào lên không cách nào khống chế. Y làm sao cam tâm để như vậy được, dù có chết cũng phải rời khỏi đây, y còn nợ người đó một lời hứa, y nhất định phải hoàn thành.

“Người giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện!” – Nàng trả lời đầy tự tin.

Y nhìn người trước mặt, cẩn thận xem xét.Gương mặt thanh tú với đôi môi mọng đỏ khẽ cong lên, đôi mắt to tròn đen láy nheo lại như hai vành trăng khuyết, tựa như một con hồ ly ranh mãnh có thể nhìn thấu tất cả, nhưng cũng hiền lành vô hại.

Nụ cười trên môi nàng vẫn như cũ, rút thanh tiểu đao trong người ra, lướt khẽ qua đầu ngón tay. Ngón tay trắng như bạch ngọc hiện một điểm hồng, một giọt máu chảy ra, tựa như giọt châu màu tím từ từ bay lên. Vết thương mau chóng khép lại, hồ như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Giọt máu vừa bay lên, đột nhiên tỏa ra khí tức hỗn loạn, uy áp tỏa ra tràn ngập mảng rừng, xé tan vẻ tĩnh mịch, cũng xé tan mặt nạ vô cảm trên mặt y.

“Thiên Hồ Chi Huyết? Sao có thể?”

Y nghĩ thế nào cũng không ngờ được nha đầu bề ngoài thoạt nhìn non nớt đầy mùi Lang tộc này nguyên bản lại là hồ ly, chẳng những thế, mà còn là hồ ly đã tu luyện đến cấp bậc Thiên Hồ. Dựa vào uy áp phát ra tuyệt đối không phải lão hồ chín ngàn tuổi thì không thể nào có được. Nhưng thứ quan trọng nhất là từ giọt máu kia khí tức hỗn độn tuôn trào mãnh liệt, tựa như linh khí hỗn độn ẩn chứa bên trong nó là vô hạn. Chẳng lẽ đây chính là Kết tinh linh khí trong truyền thuyết?.

“Thế nào? Một giọt máu này đã đủ để đổi lấy hai chữ 'Chủ Nhân' của ngươi không?”

“Được!” – Y đã chờ cơ hội này bao lâu nay, sao có thể không đồng ý.

Đôi môi nàng cong lên một đường cong hoàn mỹ, giọt máu tử sắc bay thẳng vào bức tường bằng hắc ngọc. Giọt máu chìm vào bức tường không nghĩ ra lại giống như ngũ lôi oanh đả, khiến bức tường rung lên rồi vết nứt vỡ bắt đầu lan ra, phá hủy các phù văn bên trên. Chỉ nghe thấy ầm một tiếng, bức tường đã vỡ vụn ra rồi mau chóng tan thành bụi phấn.

Y lúc này sừng sững đứng lên, ma khí cùng ma ý được giải phóng giống như thanh thần kiếm lộ ra khỏi vỏ, sát khí lẫm nhiên, phá toái hư không mà bay lên, rạch ngang bầu trời.

Ánh trăng không khỏi bị sát khí làm mờ đi, yêu khí từ giọt máu thiên yêu cũng bị xua tan, thay vào đó là huyết khí ngợp trời, khiến cho người ta có cảm giác như đứng giữa sa trường, thiên quân vạn mã giao tranh, thây chất đầy đồng máu chảy thành sông.

Trong phút chốc, một lưỡi kiếm màu đen thẫm xé gió lao thẳng về phía nàng nhanh như chớp. Sau đó liền dừng lại ngay sát yết hầu của nàng, y nhìn gương mặt chẳng có chút biểu tình sợ sệt hay bất ngờ gì của nàng, chậm rãi thu kiếm lại.

Nàng làm sao mà không bất ngờ, chỉ là do thân hình hoàn mỹ không có gì che phủ của y lộ ra trước mặt nàng khiến cho ánh mắt của nàng vô phương dời đi được. Y lại không hề ngại ngùng gì, một chân quỳ xuống hành lễ, tỏ sự thần phục của mình.

Nàng nhìn người được xưng tụng là Ma Thần trong truyền thuyết đang hành lễ với mình, khóe môi hơi nhấc lên, chậm rãi nói với y:

“Tên ta là Di Nguyệt.”

Lời vừa dứt liền thấy một đạo phù văn cổ xưa xuất hiện trước mặt nàng, y thoáng kinh ngạc, nàng chẳng phải muốn y nhận nàng làm chủ nhân sao? Sao lại nói ra tự danh cho y biết? Tự danh gắn liền với vận mệnh của một người, đại biểu cho sức mạnh, sự tự do, cũng như tất thảy mọi thứ của người đó, nói ra tự danh cho một người khác chẳng khác nào giao quyền sinh sát bản thân mình cho đối phương. Y nhìn nàng đầy nghi hoặc.

Nàng chỉ mỉm cười:

“Muốn một vật gì đó thì phải trả một cái giá tương tự, ta tin ngươi, cũng tin bản thân ta!”

Y trầm mặc hồi lâu, sau đó nàng nghe thấy thanh âm băng lãnh nhàn nhạt của y:

“Nại Lạc!”

Những lời y nói mỗi chữ mỗi chữ đều mang theo ma khí bức nhân, thanh âm không tiêu tán mà tụ lại thành thực thể, biến thành một dấu ấn màu máu hiện lên trên ngực y.

Văn tự trước mặt nàng cũng bị hút vào dấu ấn trước ngực y, đồng thời trên mu bàn tay trái của nàng cũng xuất hiện một phương ấn màu tím sẫm, sau đó nhạt dần rồi biến mất.

Nàng vui vẻ cởi ngoại bào màu phấn hồng trên người mình khoác lên cho y, sau đó nắm chặt cánh tay lôi y đứng dậy rồi kéo đi, mặc kệ sự thật là ngoại bào màu hồng của nàng khoác lên người y chỉ dài tới gối, trông vô cùng nực cười. Đi được một quãng, nàng như chợt nhớ gì đó, quay sang y nói:

“Sau này ngươi cứ gọi ta là Tam Nhi đi, mọi người đều gọi như vậy. À, sau này ta sẽ gọi ngươi là Lạc nhé, được không?”

Người đi sau chỉ im lặng, nàng tự xem sự im lặng của y là đồng ý, nên vui vẻ bước tiếp.

Khế ước của bọn họ cứ như vậy mà thành, khiến số phận cùng cuộc đời của họ và vô số người xung quanh liên kết chặt chẽ với nhau, không cách nào dứt ra được.


@Vivian Nhinhi phiên bản không tự sướng, vẫn có nhiều người bảo viết tiếp cái này, nhưng lại không tìm thấy cảm hứng nữa cô ạ, lãnh cảm xừ nó rồi.
 
T

Tịch Địa

Guest
@Vivian Nhinhi @VôHưKhông

Hoành tráng nhá cô :cuoichet:


* * *


Nghe nói Hắc Phong giáo là giáo phái thần bí mới nổi chốn giang hồ, nghe nói nhân tài phần đông, từ những kẻ thân mang tuyệt kỹ cái thế, đến những tên quái gở bậc nhất, (lại) nghe nói giáo chủ Hắc Phong giáo nắm trong tay một trong ngũ đại thần binh đương thời. Từ một kẻ vô danh, một tay kiếm một bầu trọc tửu, ấy vậy mà lại có thể khiến quần hung tin phục, nhất kiếm định giang san, quả là kẻ tài cao hiếm thấy.


Thế nhưng, khi nói tới Hắc Phong giáo, người được nhắc tới đầu tiên không phải giáo chủ Hắc Phong giáo mà là vị Thánh cô thần bí của họ. Nghe nói vị Thánh cô này tuổi vừa đôi mươi, nhưng có dung mạo xinh đẹp tựa thiên tiên, nếu nói giáo chủ Trung Thần Thông nhất kiếm định giang san, thì vị Thánh cô này chính là nhất tiếu định giang san. Thế nhân lưu truyền rất nhiều giai thoại về vị Thánh cô kinh tài tuyệt diễm này, tin tức lan truyền còn nhanh chóng và rộng rãi hơn cả dịch bệnh năm xưa.


Tương truyền rằng ngay cả thiếu niên anh tài dương danh thiên hạ như Thanh Vân môn chủ chỉ mới gặp nàng một lần mà đã điên đảo thần hồn, nhớ mãi không quên. Cũng vì bị nàng từ chối lời cầu thân mà ôm từ yêu thành hận, quả khiến người ta thổn thức không thôi. Đúng là:


Anh hùng dẫu thân đầy tuyệt kỹ

Khó lòng qua nổi mỹ nhân quan.


Mà hiện tại, vị Hắc Phong Thánh cô – Vân Tử Điệp phong hoa tuyệt đại kia lại đang rơi vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn.


Vốn là Thánh nữ cao quý vô ngần, đây là lần đầu tiên Vân Tử Điệp rời khỏi giáo, không biết gì, trong người lại không có ngân lượng, sau mấy ngày đường từ bản giáo lặn lội tới đây, cuối cùng bị lạc trong rừng lúc nửa đêm. Chân nàng lúc đó đã rướm máu, bụng rỗng đói meo, dung trang tiều tuỵ đến đáng thương. Trước mắt nàng tối dần, đầu óc thì cứ ong lên, nàng cảm thấy vô cùng hối hận, biết trước thế này, trước khi đi nhất định phải cầm theo ít vật phòng thân mới đúng.


Đang cật lực chống chọi với cơn đói và mệt mỏi ập tới, bỗng dưng nàng ngửi thấy mùi thịt nướng vấn vít nơi chóp mũi. Mắt nàng sáng lên trong một chớp rồi lại tắt đi, cười khổ, đây là đói đến mức sinh ảo giác rồi sao? Nhưng mùi thơm ngày càng đậm, kèm theo đó là ánh lửa bập bùng cùng tiếng người loáng thoáng từ tiền phương như chứng minh sự tồn tại của mình. Nàng bỗng chốc đứng thẳng người, cố nheo mắt nhìn về phía trước. Sau cùng là nhanh chóng tới gần.


Nhưng không may cho Vân Tử Điệp, ở đó không chỉ có thức ăn mà còn có cả ... sơn tặc. Giữa đêm hôm khuya khoắt như vậy, có một mỹ nhân hiện ra, đừng nói là sơn tặc mà dù người thường cũng phải động lòng. Bọn sơn tặc cất tiếng cười khả ố rồi từ từ vây Vân Tử Điệp vào giữa. Đúng vào lúc tưởng chừng như nguy cấp nhất thì có người xuất hiện.

Người nọ là một vị thiếu hiệp nom có vẻ đoan chính, miệng mỉm cười, thân vận bạch y phiêu phiêu. Đích thị là Vô Hư Không, không rõ là chàng ta lang thang đi đâu vào lúc nửa đêm thế này, nhưng dù sao sự xuất hiện của chàng cũng cứu nguy cho Vân Tử Điệp.

Qua vài đường cơ bản, Vô Hư Không đã đánh văng bọn sơn tặc, cứu thoát Vân Tử Điệp. Nhưng lúc đó Vân Tử Điệp bỗng khuỵu xuống. Vô Hư Không vội chạy đến hỏi :

-Cô nương, cô sao vậy? Cô bị thương sao ?

Vân Tử Điệp còn chưa kịp trả lời thì tiếng bụng sôi đã trả lời thay. Vô Hư Không nghĩ thầm :"Cô ta có phục sức xa hoa, dung mạo khuynh thành, dẫu không phải con quan thì cũng là con gái nhà giàu, bây giờ giúp cô ta, sau này cũng đựoc người ta đa tạ, không thiệt đi đâu mà lo!"

Thế là Vô Hư Không ra tay nghĩa hiệp, đưa Vân Tử Điệp về nhà, cho ăn uống. Sau đó mới hỏi :

-Sao cô nương lại ở trong rừng vào nửa đêm thế này ?

Vân Tử Điệp không dám nói thật, nghĩ một hồi rồi bỗng nhiên nức nở mà rằng:

-Cả nhà ta đang đi qua rừng thì gặp bọn sơn tặc. Chúng đã sát hại cả nhà ta, lại còn đuổi theo ta để diệt khẩu nữa !

Vô Hư Không vốn lưu lạc giang hồ chưa được bao năm, tính tình cũng coi như lương thiện cả tin, thấy một cô nương xinh đẹp như vậy khóc lóc một hồi thì mủi lòng, đành để cô ta ngủ lại. Cái giường duy nhất trong phòng đã bị Vân Tử Điệp chiếm, Vô Hư Không đành phải nằm dưới ...gầm giường, vừa nóng vừa muỗi, vì vậy sáng sớm hôm sau đã ra Tụ Nghĩa Lâu ngồi, và cũng ở đó Vô Hư Không đã gặp đám người Lưu Tinh.

* * *

Giữa trưa, lúc này Vân Tử Điệp mới dần tỉnh giấc, lúc đầu còn ngạc nhiên khi nhận ra nơi mình nằm không phải là giường ấm nệm êm ở Hắc Phong giáo, mà chỉ là một cái giường bình thường, trong một căn nhà bình thường. Cô nhớ lại những việc đã xảy ra ngày hôm qua, không nhớ thì thôi, đã nhớ là đột nhiên lại thấy ... đói. Trong nhà không còn ai, Vân Tử Điệp đành đi ra ngoài tìm gì đó để làm hòa với dạ dày.

Lang thang một hồi, không biết trời xui đất khiến thế nào, không ngờ Vân Tử Điệp lại gặp ba tên sơn tặc kia, chúng vẫn còn tức giận về cơ hội bỏ lỡ hôm qua, nên thấy Vân Tử Điệp thì mừng như bắt được vàng.


Vân Tử Điệp ngưng mắt nhìn ba tên sơn tặc kia tới gần, nàng hơi lùi về sau một bước, trên mặt tuy ra chiều sợ hãi vô thố, nhưng bàn tay trong tay áo khẽ lật, ba thanh ngân châm dài mảnh vô thanh vô tức xuất hiện trong tay nàng. Nàng vận lực, chỉ chờ ba tên kia tới gần sẽ phóng ra.


Một trong số ba kẻ kia cười râm tà, định vươn tay về phía Vân Tử Điệp.


Chính là lúc này! – Trong mắt của nàng loé lên một tia sáng lạnh, nội công đã vận chuyển, vừa định phóng ngân châm thì biến cố xảy ra.

Chỉ thấy tên sơn tặc nọ bay vút ra sau như diều đứt dây, sau đó ngã phịch xuống cách đấy hơn mười trượng. giữa ngực hõm sâu vào một vệt hình bàn chân. Miệng vẫn còn trào từng ngụm máu tươi.

Chuyện xảy ra quá nhanh, khiến cho cả Vân Tử Điệp lẫn hai tên sơn tặc còn lại đều ngẩn cả người. Vân Tử Điệp vội định thần, ngân châm chưa kịp bắn ra đã bị thu về trong tay áo. Nàng quay đầu nhìn lại phía sau mình.

Chỉ thấy một người đứng đó, vẫn giữ thủ thế tung cước như cũ, nhìn qua hệt như một pho tượng điêu khắc sống động. Khí thế toả ra khiến cho hai tên sơn tặc còn lại run như cầy sấy, vã cả mồ hôi.
 
Last edited by a moderator:
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top