Luận Truyện Ngự Linh Thế Giới - Tử Mộc Vạn Quân

aimaichan

Phàm Nhân
Ngọc
-150,00
Tu vi
0,00
em không vừa ý với bài biên lại của em
đây là bài của em
Ngự Linh Thế Giới------御灵世界------Chương 32:: Ly khai Vân gia----o0o----Tác giả:Tử Mộc Vạn Quân
Converted by:Trung Ma

Chương 32:: Rời Khỏi Vân gia

Mai Hoa Ngọc Lệnh bài chính là bảo vật có giá trị và quý hiến làm bằng khối băng ngọc xuất xứ từ thiên nhiên trăm năm luyện chế mà thành, như những giọt nước ban mai xuất hiện vào buổi sáng tinh khiết để vào trong lòng bàn tay mát lạnh.

Vân Thừa Đức trước kia một lần đến làm khách ở Mai gia, may mắn nhìn thấy qua Mai Hoa Ngọc Lệnh bài công dụng, liếc mắt một cái là có thề phân biệt thật giả.

Chẳng những lệnh bài tín vật chứng minh thân phận đặc biệt ở Mai gia còn được dùng để đi vào Bí Cảnh trọng yếu của Mai gia.

Giới thiệu sơ qua một chút về Mai gia Bí Cảnh, đây là nơi mà tất cả các Huyền sư đều muốn đi vào. Bên trong Bí cảnh Thiên Địa Nguyên Khí bốc lên hùng hậu dễ chịu mà còn dậm và dày đặc hơn bên ngoài gấp nhiều lần, rất thích hợp nhiều loại thiên tài địa bảo sinh trưởng, tùy tiện nhặt một gốc trong đó dùng luyện chế huyền đan hoặc huyền binh hoặc mang ra ngoài bán đi cũng được số lượng cực lớn tiền bạc

Bí Cảnh cũng không phải bị một thế lực nào chiếm giữ làm của riêng, không phải ai cũng đều có thể tùy ý đi vào. Vân Thừa Đức từ lúc bước chân trên con đường tu hành đến nay, cũng chưa từng đặt chân vào nơi gần giống như vậy nói chi đến chỗ Bí Cảnh.

Vân Thừa Đức vừa dùng tay vuốt ve mở miệng giải thích về Mai Hoa Ngọc Lệnh bài, trong con mắt hiện ra vẻ phức tạp không đơn giản.

Nếu Mai gia Bí Cảnh không có nhiều quy cũ hạn chế, Vân Thừa Đức trực tiếp cầm Hoa Mai Ngọc Lệnh bài trong tay giữ làm của riêng rồi.

Vân Mộ im lặng không nói một lời, ánh mắt chuyển động thản nhiên liếc qua bên phụ tử Vân Minh, trong nội tâm hiện ra vô số suy nghĩ.

Nhìn phụ tử hai người này cử chỉ hình thức bên ngoài, có lẽ đã sớm biết, cho nên trong khoảng thời gian dài, Vân gia đời thứ ba Đại Thiếu Gia Vân Minh Hiên “nhà ta” mới trăm phương ngàn kế ám hại mẹ con của hắn bị đuổi ra khỏi Vân gia. Chỉ khi nào mẹ con hắn không còn là người của Vân gia nữa thì Vân Minh Hiên mới có cơ hội muốn làm gì thì làm.

Khó trách kiếp trước mẫu thân vừa mới qua đời, Vân gia không nói một lời đem thi thế quảng đi, nguyên nhân cũng là vì tranh giành Mai Hoa Ngọc Lệnh bài trong tay Vân Thường.

Bỗng chốc , rất nhiều tình tiết không liên quan đến nhau bắt đầu xâu chuỗi lại với nhau, tất cả mối nghi ngờ trước kia trong nội tâm Vân Mộ toàn bộ liền mạch rõ ràng.

Vân Mộ không còn cảm thấy kỳ lạ, tại sao phụ tử Minh Hiên lại biết được nhiều bí mật đến vậy, người xưa nói rất đúng trên đời không có bức tường nào gió không lọt qua được. “không có con gái đẹp nhà nào không lấy chồng”



“Phụ thân đại nhân!”

Vân Phi Long nhìn xung quang một lượt thấy không ai lên tiếng vội vàng nói trước: “Tiểu muội dễ thương ngoan ngoãn nghe sư huynh nói một lời, nhi tử của muội ngộ tính không tệ, nhưng mà hắn còn không phải người giỏi nhất, đồ vật quý trọng như vậy lỡ hắn đi nếu sảy ra sai sót gì thật là thất trách quá lãng phí, còn không bằng để lại Vân gia chúng ta chọn một số đệ tử biểu hiện xuất sắc trung can nghĩa tận thề sống chết cũng lấy được ích lợi về cho Vân gia”

Lời này vừa nói ra, làm tất cả mọi người giật mình, đặc biệt là Vân Minh Hạo cứ đứng ngơ ngác nhìn cha mình ở trước mặt mình cứ ngỡ như người xa lạ.

“Đúng vậy, đúng vậy, đại ca nói rất đúng!”

Vân Phi Báo sợ lòng người chưa đủ loạn thấy cơ hội vội vàng nói thêm: “Xin phụ thân xem xét, đem cơ duyên tốt như vậy cho một người trẻ tuổi có t.ư chất bình thương như vậy còn không bằng để lại cho đệ tử ưu tú một mực tận tâm trung thành với Vân gia chúng ta có khi là cơ hôi trời ban cho Vân gia chúng ta chuyển mình cá chép hóa rồng”

Hai huynh đệ này như nước với lửa không ai chiu ai vậy mà giờ phút này nói chuyện ăn ý người tung ta hứng người đẩy ta đưa, chỉ còn sót lại vợ lẽ của Vân Phi Hổ như cũ lặng lẽ không nói có vẻ như đang suy nghĩ về điều gì đó.

“ Ừhm”

Vân Thừa Đức gật gù đắc ý vuốt cằm nhìn ngọc bội trong tay, Vân Thường thu hết mọi hành động và lời nói của mọi người vào trong tai lông tóc dựng đứng lên kinh sợ muốn chạy lại đoạt lại ngọc bội, như vẫn chần chừ do dự không quyết.

Người Mai gia lúc trước gây tổn thương tình cảm Vân Thường vì khắc phục hậu quả mà đưa Mai Hoa Ngọc Lệnh bài coi như là lời xin lỗi chân thành, Vân Thường làm chuẩn bị vì tương lai sau này của Vân Mộ được thuận buồm xuôi gió. Nếu như Vân Mộ không tỉnh thức nổi Linh Khiếu, nàng sẽ đem vật ấy tặng lại cho Vân gia, đổi cho con của mình một kiếp sống sau này bình an phú quý, nhưng Vân Mộ đã kịp thức tỉnh, tương lai tiền đồ của Mộ Vân gắn liền với vật ấy làm sao có thể tùy tiện cho đi hoặc mua bán được.

Vân Thường giây phút này cực kỳ bi phẫn hối hận, nàng thật sự không tưởng tượng được, một người là phu thân, một người là huynh trưởng vậy mà không từ thủ đoạn nào cướp lấy cái mà nàng yêu quý nhất dành tất cả tình cảm yêu thương của người mẹ vì tương lai của con trẻ. Những con người này cả đám là súc vật vì lợi ích của bản thân bất chấp tất cả, ngươi thân của mình đây sao? những còn người máu lạnh độc ác bị lợi ích che mờ lý trí trong tâm khảm của họ không có chỗ tình thâm?

“Phụ thân, đây là con vì tương lai của Tiểu Mộ, nó thuộc về Tiểu Mộ mà phụ thân…”

Vân Thường nước mắt chảy giàn giụa không kìm nén nỗi, ôm lấy tia hi vọng cuối cùng.

Chứng kiến mẫu thân khóc lòng đau như cắt xé vụn ra, Vân Mộ nắm chặt tay thành nắm đấm, trong nội tâm điên cuồng sát ý muốn giết người nổi lên. Hắn có thể không quan tâm cái ngọc bài chó má gì đó, cũng không quản tương lai sau này của mình ra sao, nhưng hắn làm sao không cảm nhận được tình yêu thương của người mẹ quan tâm dành cho con mình.

“ Như thế này đi”

Vân Thừa Đức siết chặc ngọc bội trong tay, sắc mặt nghiêm nghị lạnh lùng nói: “lão phu tạm thời giữ ngọc bài này. nếu con trai của ngươi có thể bước chân vào ngưng khiếu Huyền Đồ trong vòng năm năm, lão phu đem cái ngọc bài trả lại cho hắn tiễn đưa hắn vào Bí Cảnh, nếu hắn ngưng khiếu không thành công có ngọc bài cũng vô dụng để tránh lãng phí ta đưa cho người thích hợp đủ năng lực gánh vác. Thôi được để công băng, lão phu cho con của ngươi một ít đồ vật tuy ngươi lựa chọn xem như đền bù tổn thất.”

“không! Con không muốn cái gì hết! trả lại Mai Hoa Ngọc Lệnh cho con!”

Vân Thường nản lòng nhắm mắt buông xuôi, chấp nhận số phân thương tâm nhiều lần muốn chay ra lấy lại ngọc bội bị Vân Mộ ôm chặt lấy.

“Vì cái gì!? Vì cái gì mà các ngươi lại đối sử với mẹ con chung ta như vậy!?”

Vân Thường la hét giãy giụa, kêu gào thảm thiết, giây phút này trong nội tâm của nàng toàn oán hận, vô cùng oán hận: “Năm đó các người bức ta đến Mai gia, bây giờ bọn vô lại các người cướp đồ của con ta! Các ngươi không phải là người! Tất cả các ngươi đều là ma quỷ!”

Mặc cho Vân Thường chửa bới, đám người Vân Thừa Đức vẫn thờ ơ lạnh nhạt.



Vân Thường mắng chửa một lúc đã tuyệt vọng mệt mỏi đứng không vững ngồi bệt xuống đất, không chịu đựng được kìm nén uất ức cơ thể run lên nhè nhẹ, hai mắt trống trỗng , ánh mắt thất hồn lạc phách… còn thiết tha gì đến cái gia tộc, người thân máu lạnh không bằng một con chó, tương lai những ngày sau này trở nên mờ mịt nàng trở nên tuyệt vọng.

“Mẫu thân đừng làm con sợ, mẹ không sao chứ, cho dù con không có vật kia đi nữa con của mẹ sẽ giỏi hơn bất kỳ một người tài giỏi nào.”

Vân Mộ ôm lấy Vân Thường nói vào tai nàng làm ánh mắt của nàng có thêm một chút ấm áp.

“Ha ha… Ha ha ha…”

Vân Thường bỗng cười một cách điên cuồng, trong tiếng cười chứa đựng đầy dau thương chua xot cùng đắng chát: “ Vân gia là thế sao, tình thâm là đây sao… Tiểu Mộ! Con hãy nhìn cho kỹ! Nhớ kỹ từng người, mỗi người bọn hắn vĩnh viễn con không được quên! Không bao giờ quên!”

Vân Thường tức giận gào thét, tóc nàng dưới mắt thường nhìn thấy mai tóc den tuyền tuyệt đẹp đang chuyển thành màu trắng, hai com mắt của nàng đỏ ngầu lạnh nhạt mang theo phẫn nộ hung tợn!

“ Mẫu… Mẫu thân!”

Vân Mộ nhìn Vân Thương ngây dại. hắn thật không ngờ, Vân Thường bị đã kích sẽ phát sinh biến hóa như vậy! phải đau khổ uất ức tuyệt vọng đến mức nào mới làm con ngươi ta trở thành như vậy.

Vân Mộ nhẹ nhàng chạm vào mái tóc bạc trắng mền mại của mẹ, ngón tay run lên nhè nhẹ, nước mắt tận sau trong khóe mắt trào ra, trong nội tâm dường như có một con quái vật cắn xé tim gan của hắn.

Ở trong thân thể Vân Mộ tình cảm dâng trào mãnh liệt một đám khí tức không biết từ đâu lặng lẽ sinh ra, chảy vào trái tim của hắn.

“Các ngươi… lũ súc sinh!!”

Vân Mộ đầu đang phát hỏa mất hết lý trí tay cầm trường côn vọt tới phía Vân Thừa Đức.

Trong lúc này, hắn cùng đường không suy nghĩ được hay mất hơn thua, trong đầu hắn chỉ nghĩ muốn làm chút gì đó, cho dù chinh mình lúc này cũng chẳng làm được gì nên hồn, hắn lấy hết dũng khí phản kháng lại sau này không phải ăn năng day dức.

“Hừ! Không biết tự lượng sức!”

Vân Thừa Đức phất tay, một đạo khí kình sắc bén nhanh mà hiểm ác hất tung Vân Mộ lên không trung sau đó cơ thể nặng nề đập mạnh xuống đất máu trong miệng phun ra.

Thực lực Huyền Đồ so sánh với Huyền sư như người khổng lồ dẫm chết một con kiến, không phải cứ thích nhảy sông là bơi qua bờ bên kia được, cho dù Vân Mộ thân kinh bách chiến, đối mặt sức mạnh tuyệt đối, lòng tuy có mà sức chưa đủ.

Vân Thừa Đức kinh thường không tiếp tục ra tay lấy tính mạng, cho Vân Mộ một bài học nho nhỏ giúp hắn tỉnh táo bớt mồn mép lại sủa bậy bạ.

Vân Thường vội vàng lao ra ôm lấy Vân Mộ , hai con mắt đỏ ngầu phẫn nộ nhìn chằm chằm Vân Thừa Đức, sẵn sàng liều mạng bảo vệ con.

“ Mẫu thân con không sao, chưa chết được, mẹ yên tâm hắn chưa dám giết chung ta đâu.”

Vân Mộ lấy tay lau khóe miệng rĩ máu, loạng choạng đứng lên. Cơ thể hắn suy yếu không chống đỡ được bao lâu lung lay sắp ngã, hết lần này tới lần khác xiên xiên vẹo vẹo không chịu nằm xuống, nhìn mọi người trong Vân gia ánh mắt kinh nhờn.

Nhìn Vân Mộ lặp đi lặp lại nhiều lần khiêu khích, Vân Thừa Đức rất tức giận cắn răng nắm chặt hai tay thành nắm đấm cân nhắc hơn thua trong đó, hắn dần dần bình tĩnh buông tay ra.

Ở trong mắt người khác, Vân Thường đáng thương bị chồng bỏ, Vân Mộ đứa con hoang không cha, Vân Thừa Đức tuy là gia chủ nhưng có muốn làm gì nói thế nào cũng phải suy nghĩ kỹ không dám quá đáng, dẫu sao Vân Thương đã từng con dâu ở Mai gia, không thể muốn làm gì thì làm.

Huống chi, khi xưa Vân Thường ôm Vân Mộ bé bỏng trở về nhà, không biết ai là chồng là cha của đứa bé, có quan hệ gì với Mai gia, lỡ như Vân Mộ thật sự là hậu nhân của Mai gia, Vân Thừa Đức chọc giận Mai gia hậu quả như thế nào không thể tưởng tương nổi.

Vân Mộ dựa vào thế ấy, chắc chắn Vân Thừa Đức không dám giết mẹ con hắn, cùng lắm là trục xuất ra khỏi Vân gia mà thôi.

Vân Mộ ước vậy mà còn không được, chứ đừng nói là muốn hay không muốn.



“ Vân Thừa Đức hơn mười năm trước, các người vì lợi ích của Vân gia, buộc mẹ ta phải gả đến Mai gia, giờ đây lại xua đuổi nhục mạ ức hiếp mẹ ta, tất cả đều do Vân gia ban cho mẹ con ta, rất tốt ta nhớ kỹ các người…”

Nói đến đây, Vân Mộ nhìn ngắm xung quang, ánh mắt căm thù lạnh như băng nói tiếp: “ Mai Hoa Ngọc Lệnh bài Vân gia các ngươi bảo quản thật tốt, trong vòng mười năm ta nhất định tự tay đoạt về. Không chỉ Mai Hoa Ngọc Lệnh bài mà còn ân oán nợ nần cũng nên giải quyết một lần cho xong.”

Dứt lời, Vân Mộ lấy Thiên Huyền bí quyết từ trong Tàng Giới Luân ném xuống dưới chân Vân Thừa Đức.

“Ngươi… Ngươi.. đồ mất dạy”

Vân Thừa Đức đuối lý, thẹn quá hóa giận quát lớn:

“Không có Vân gia, để xem mẹ con các ngươi làm được gì! Hai cái vong ân phụ nghĩa ăn cháo đá bát, cút! Cút khuất mắt cho lão phu, cút ra khỏi Vân gia!”

“…” từ từ ông mày cút có phải tiên đâu mà biến ngay được

Vân Thương không nói gì nữa, yên lặng mang theo Mộ Vân trọng thương đi ra khỏi Vân gia.

Nhìn bóng lưng hai người bước đi, mọi người im lặng suy nghĩ tương lai mười năm sau gặp lại sẽ ra sao.

Gió tiễn đưa lá khô chôn cất xa tật chân trời.

Lúc mới Thấy tóc xanh như cỏ xuân, tóc trăng đi rồi còn đâu mà thương khóc.

….

Rãnh rỗi sinh nông nổi, ngồi góp ý với bằng hữu tý nhé:

- Mai Hoa Ngọc Lệnh bài (Như thế này, cái "lệnh bài" nên viết thường hết vì không thể tách "lệnh" ra khỏi "bài", viết 1 cái hoa 1 cái thường thì thành lỗi chính tả) chính là bảo vật có giá trị và quý hiến (Hiếm chứ?) làm bằng khối băng ngọc xuất xứ từ thiên nhiên trăm năm luyện chế mà thành (Trước có "làm bằng" mà sau còn "luyện chế mà thành"?, nên bỏ "luyện chế mà thành") , như những giọt nước ban mai xuất hiện vào buổi sáng tinh khiết để vào trong lòng bàn tay mát lạnh.

- Vân Thừa Đức trước kia một lần đến làm khách ở Mai gia (Bỏ cái "trước kia" lên đầu câu làm trạng từ, "một lần" quăng cuối câu), may mắn nhìn thấy qua Mai Hoa Ngọc Lệnh bài công dụng (mang "công dụng" để trước "Mai Hoa..." đi, đây không phải cv mà chuyển từ sang từ, thêm "của" vào sau "công dụng"), liếc mắt một cái là có thề ("thể" chứ "thề" cái gì?) phân biệt thật giả.

- Chẳng những lệnh bài tín vật chứng minh thân phận đặc biệt ở Mai gia còn được dùng để đi vào Bí Cảnh trọng yếu của Mai gia. (Chủ ngữ đâu? Mang "lệnh bài tín vật" lên đầu câu)

- Bên trong Bí cảnh (trạng từ phải phẩy để cách ra - lỗi ngữ pháp) Thiên Địa Nguyên Khí bốc lên hùng hậu dễ chịu mà còn dậm (đậm chứ - lỗi chính tả) và dày đặc hơn bên ngoài gấp nhiều lần, rất thích hợp (nên thêm chữ "cho" vào) nhiều loại thiên tài địa bảo sinh trưởng, tùy tiện nhặt một gốc trong đó dùng (bỏ "dùng" thay bằng "để" vì vế sau chỉ mục đích) luyện chế huyền đan hoặc huyền binh hoặc (2 chữ "hoặc" là lỗi lặp câu - sai ngữ pháp, thay bằng dấu phẩy hoặc chữ "hay") mang ra ngoài bán đi (bỏ chữ "đi", ở trước đã có bán là hiểu rồi, thừa chữ) cũng được số lượng cực lớn tiền bạc (cụm "số lượng..." dịch thuần thành "số lượng lớn" đi, cùng nghĩa mà xuôi hơn)

Tạm thời tại hạ xem tới chừng đó vì bận việc cá nhân, hôm sau sẽ nhìn tiếp. Thật ra, dịch là lấy ra nghĩa còn biên là làm sao cho câu chữ thể hiện trọn nghĩa mà văn phong vẫn tốt. Dịch gốc một bản mà biên ra khác câu chữ là điều tất nhiên.

@Mộc Ly khuyến mãi cho cô này :cuoichet:
@Mặc Sầu
 
Last edited:

langlactran

Phàm Nhân
Ngọc
-150,00
Tu vi
0,00
em không vừa ý với bài biên lại của em
đây là bài của em
Ngự Linh Thế Giới------御灵世界------Chương 32:: Ly khai Vân gia----o0o----Tác giả:Tử Mộc Vạn Quân
Converted by:Trung Ma

Chương 32:: Rời Khỏi Vân gia

Mai Hoa Ngọc Lệnh bài chính là bảo vật có giá trị và quý hiến làm bằng khối băng ngọc xuất xứ từ thiên nhiên trăm năm luyện chế mà thành, như những giọt nước ban mai xuất hiện vào buổi sáng tinh khiết để vào trong lòng bàn tay mát lạnh.

Vân Thừa Đức trước kia một lần đến làm khách ở Mai gia, may mắn nhìn thấy qua Mai Hoa Ngọc Lệnh bài công dụng, liếc mắt một cái là có thề phân biệt thật giả.

Chẳng những lệnh bài tín vật chứng minh thân phận đặc biệt ở Mai gia còn được dùng để đi vào Bí Cảnh trọng yếu của Mai gia.

Giới thiệu sơ qua một chút về Mai gia Bí Cảnh, đây là nơi mà tất cả các Huyền sư đều muốn đi vào. Bên trong Bí cảnh Thiên Địa Nguyên Khí bốc lên hùng hậu dễ chịu mà còn dậm và dày đặc hơn bên ngoài gấp nhiều lần, rất thích hợp nhiều loại thiên tài địa bảo sinh trưởng, tùy tiện nhặt một gốc trong đó dùng luyện chế huyền đan hoặc huyền binh hoặc mang ra ngoài bán đi cũng được số lượng cực lớn tiền bạc

Bí Cảnh cũng không phải bị một thế lực nào chiếm giữ làm của riêng, không phải ai cũng đều có thể tùy ý đi vào. Vân Thừa Đức từ lúc bước chân trên con đường tu hành đến nay, cũng chưa từng đặt chân vào nơi gần giống như vậy nói chi đến chỗ Bí Cảnh.

Vân Thừa Đức vừa dùng tay vuốt ve mở miệng giải thích về Mai Hoa Ngọc Lệnh bài, trong con mắt hiện ra vẻ phức tạp không đơn giản.

Nếu Mai gia Bí Cảnh không có nhiều quy cũ hạn chế, Vân Thừa Đức trực tiếp cầm Hoa Mai Ngọc Lệnh bài trong tay giữ làm của riêng rồi.

Vân Mộ im lặng không nói một lời, ánh mắt chuyển động thản nhiên liếc qua bên phụ tử Vân Minh, trong nội tâm hiện ra vô số suy nghĩ.

Nhìn phụ tử hai người này cử chỉ hình thức bên ngoài, có lẽ đã sớm biết, cho nên trong khoảng thời gian dài, Vân gia đời thứ ba Đại Thiếu Gia Vân Minh Hiên “nhà ta” mới trăm phương ngàn kế ám hại mẹ con của hắn bị đuổi ra khỏi Vân gia. Chỉ khi nào mẹ con hắn không còn là người của Vân gia nữa thì Vân Minh Hiên mới có cơ hội muốn làm gì thì làm.

Khó trách kiếp trước mẫu thân vừa mới qua đời, Vân gia không nói một lời đem thi thế quảng đi, nguyên nhân cũng là vì tranh giành Mai Hoa Ngọc Lệnh bài trong tay Vân Thường.

Bỗng chốc , rất nhiều tình tiết không liên quan đến nhau bắt đầu xâu chuỗi lại với nhau, tất cả mối nghi ngờ trước kia trong nội tâm Vân Mộ toàn bộ liền mạch rõ ràng.

Vân Mộ không còn cảm thấy kỳ lạ, tại sao phụ tử Minh Hiên lại biết được nhiều bí mật đến vậy, người xưa nói rất đúng trên đời không có bức tường nào gió không lọt qua được. “không có con gái đẹp nhà nào không lấy chồng”



“Phụ thân đại nhân!”

Vân Phi Long nhìn xung quang một lượt thấy không ai lên tiếng vội vàng nói trước: “Tiểu muội dễ thương ngoan ngoãn nghe sư huynh nói một lời, nhi tử của muội ngộ tính không tệ, nhưng mà hắn còn không phải người giỏi nhất, đồ vật quý trọng như vậy lỡ hắn đi nếu sảy ra sai sót gì thật là thất trách quá lãng phí, còn không bằng để lại Vân gia chúng ta chọn một số đệ tử biểu hiện xuất sắc trung can nghĩa tận thề sống chết cũng lấy được ích lợi về cho Vân gia”

Lời này vừa nói ra, làm tất cả mọi người giật mình, đặc biệt là Vân Minh Hạo cứ đứng ngơ ngác nhìn cha mình ở trước mặt mình cứ ngỡ như người xa lạ.

“Đúng vậy, đúng vậy, đại ca nói rất đúng!”

Vân Phi Báo sợ lòng người chưa đủ loạn thấy cơ hội vội vàng nói thêm: “Xin phụ thân xem xét, đem cơ duyên tốt như vậy cho một người trẻ tuổi có t.ư chất bình thương như vậy còn không bằng để lại cho đệ tử ưu tú một mực tận tâm trung thành với Vân gia chúng ta có khi là cơ hôi trời ban cho Vân gia chúng ta chuyển mình cá chép hóa rồng”

Hai huynh đệ này như nước với lửa không ai chiu ai vậy mà giờ phút này nói chuyện ăn ý người tung ta hứng người đẩy ta đưa, chỉ còn sót lại vợ lẽ của Vân Phi Hổ như cũ lặng lẽ không nói có vẻ như đang suy nghĩ về điều gì đó.

“ Ừhm”

Vân Thừa Đức gật gù đắc ý vuốt cằm nhìn ngọc bội trong tay, Vân Thường thu hết mọi hành động và lời nói của mọi người vào trong tai lông tóc dựng đứng lên kinh sợ muốn chạy lại đoạt lại ngọc bội, như vẫn chần chừ do dự không quyết.

Người Mai gia lúc trước gây tổn thương tình cảm Vân Thường vì khắc phục hậu quả mà đưa Mai Hoa Ngọc Lệnh bài coi như là lời xin lỗi chân thành, Vân Thường làm chuẩn bị vì tương lai sau này của Vân Mộ được thuận buồm xuôi gió. Nếu như Vân Mộ không tỉnh thức nổi Linh Khiếu, nàng sẽ đem vật ấy tặng lại cho Vân gia, đổi cho con của mình một kiếp sống sau này bình an phú quý, nhưng Vân Mộ đã kịp thức tỉnh, tương lai tiền đồ của Mộ Vân gắn liền với vật ấy làm sao có thể tùy tiện cho đi hoặc mua bán được.

Vân Thường giây phút này cực kỳ bi phẫn hối hận, nàng thật sự không tưởng tượng được, một người là phu thân, một người là huynh trưởng vậy mà không từ thủ đoạn nào cướp lấy cái mà nàng yêu quý nhất dành tất cả tình cảm yêu thương của người mẹ vì tương lai của con trẻ. Những con người này cả đám là súc vật vì lợi ích của bản thân bất chấp tất cả, ngươi thân của mình đây sao? những còn người máu lạnh độc ác bị lợi ích che mờ lý trí trong tâm khảm của họ không có chỗ tình thâm?

“Phụ thân, đây là con vì tương lai của Tiểu Mộ, nó thuộc về Tiểu Mộ mà phụ thân…”

Vân Thường nước mắt chảy giàn giụa không kìm nén nỗi, ôm lấy tia hi vọng cuối cùng.

Chứng kiến mẫu thân khóc lòng đau như cắt xé vụn ra, Vân Mộ nắm chặt tay thành nắm đấm, trong nội tâm điên cuồng sát ý muốn giết người nổi lên. Hắn có thể không quan tâm cái ngọc bài chó má gì đó, cũng không quản tương lai sau này của mình ra sao, nhưng hắn làm sao không cảm nhận được tình yêu thương của người mẹ quan tâm dành cho con mình.

“ Như thế này đi”

Vân Thừa Đức siết chặc ngọc bội trong tay, sắc mặt nghiêm nghị lạnh lùng nói: “lão phu tạm thời giữ ngọc bài này. nếu con trai của ngươi có thể bước chân vào ngưng khiếu Huyền Đồ trong vòng năm năm, lão phu đem cái ngọc bài trả lại cho hắn tiễn đưa hắn vào Bí Cảnh, nếu hắn ngưng khiếu không thành công có ngọc bài cũng vô dụng để tránh lãng phí ta đưa cho người thích hợp đủ năng lực gánh vác. Thôi được để công băng, lão phu cho con của ngươi một ít đồ vật tuy ngươi lựa chọn xem như đền bù tổn thất.”

“không! Con không muốn cái gì hết! trả lại Mai Hoa Ngọc Lệnh cho con!”

Vân Thường nản lòng nhắm mắt buông xuôi, chấp nhận số phân thương tâm nhiều lần muốn chay ra lấy lại ngọc bội bị Vân Mộ ôm chặt lấy.

“Vì cái gì!? Vì cái gì mà các ngươi lại đối sử với mẹ con chung ta như vậy!?”

Vân Thường la hét giãy giụa, kêu gào thảm thiết, giây phút này trong nội tâm của nàng toàn oán hận, vô cùng oán hận: “Năm đó các người bức ta đến Mai gia, bây giờ bọn vô lại các người cướp đồ của con ta! Các ngươi không phải là người! Tất cả các ngươi đều là ma quỷ!”

Mặc cho Vân Thường chửa bới, đám người Vân Thừa Đức vẫn thờ ơ lạnh nhạt.



Vân Thường mắng chửa một lúc đã tuyệt vọng mệt mỏi đứng không vững ngồi bệt xuống đất, không chịu đựng được kìm nén uất ức cơ thể run lên nhè nhẹ, hai mắt trống trỗng , ánh mắt thất hồn lạc phách… còn thiết tha gì đến cái gia tộc, người thân máu lạnh không bằng một con chó, tương lai những ngày sau này trở nên mờ mịt nàng trở nên tuyệt vọng.

“Mẫu thân đừng làm con sợ, mẹ không sao chứ, cho dù con không có vật kia đi nữa con của mẹ sẽ giỏi hơn bất kỳ một người tài giỏi nào.”

Vân Mộ ôm lấy Vân Thường nói vào tai nàng làm ánh mắt của nàng có thêm một chút ấm áp.

“Ha ha… Ha ha ha…”

Vân Thường bỗng cười một cách điên cuồng, trong tiếng cười chứa đựng đầy dau thương chua xot cùng đắng chát: “ Vân gia là thế sao, tình thâm là đây sao… Tiểu Mộ! Con hãy nhìn cho kỹ! Nhớ kỹ từng người, mỗi người bọn hắn vĩnh viễn con không được quên! Không bao giờ quên!”

Vân Thường tức giận gào thét, tóc nàng dưới mắt thường nhìn thấy mai tóc den tuyền tuyệt đẹp đang chuyển thành màu trắng, hai com mắt của nàng đỏ ngầu lạnh nhạt mang theo phẫn nộ hung tợn!

“ Mẫu… Mẫu thân!”

Vân Mộ nhìn Vân Thương ngây dại. hắn thật không ngờ, Vân Thường bị đã kích sẽ phát sinh biến hóa như vậy! phải đau khổ uất ức tuyệt vọng đến mức nào mới làm con ngươi ta trở thành như vậy.

Vân Mộ nhẹ nhàng chạm vào mái tóc bạc trắng mền mại của mẹ, ngón tay run lên nhè nhẹ, nước mắt tận sau trong khóe mắt trào ra, trong nội tâm dường như có một con quái vật cắn xé tim gan của hắn.

Ở trong thân thể Vân Mộ tình cảm dâng trào mãnh liệt một đám khí tức không biết từ đâu lặng lẽ sinh ra, chảy vào trái tim của hắn.

“Các ngươi… lũ súc sinh!!”

Vân Mộ đầu đang phát hỏa mất hết lý trí tay cầm trường côn vọt tới phía Vân Thừa Đức.

Trong lúc này, hắn cùng đường không suy nghĩ được hay mất hơn thua, trong đầu hắn chỉ nghĩ muốn làm chút gì đó, cho dù chinh mình lúc này cũng chẳng làm được gì nên hồn, hắn lấy hết dũng khí phản kháng lại sau này không phải ăn năng day dức.

“Hừ! Không biết tự lượng sức!”

Vân Thừa Đức phất tay, một đạo khí kình sắc bén nhanh mà hiểm ác hất tung Vân Mộ lên không trung sau đó cơ thể nặng nề đập mạnh xuống đất máu trong miệng phun ra.

Thực lực Huyền Đồ so sánh với Huyền sư như người khổng lồ dẫm chết một con kiến, không phải cứ thích nhảy sông là bơi qua bờ bên kia được, cho dù Vân Mộ thân kinh bách chiến, đối mặt sức mạnh tuyệt đối, lòng tuy có mà sức chưa đủ.

Vân Thừa Đức kinh thường không tiếp tục ra tay lấy tính mạng, cho Vân Mộ một bài học nho nhỏ giúp hắn tỉnh táo bớt mồn mép lại sủa bậy bạ.

Vân Thường vội vàng lao ra ôm lấy Vân Mộ , hai con mắt đỏ ngầu phẫn nộ nhìn chằm chằm Vân Thừa Đức, sẵn sàng liều mạng bảo vệ con.

“ Mẫu thân con không sao, chưa chết được, mẹ yên tâm hắn chưa dám giết chung ta đâu.”

Vân Mộ lấy tay lau khóe miệng rĩ máu, loạng choạng đứng lên. Cơ thể hắn suy yếu không chống đỡ được bao lâu lung lay sắp ngã, hết lần này tới lần khác xiên xiên vẹo vẹo không chịu nằm xuống, nhìn mọi người trong Vân gia ánh mắt kinh nhờn.

Nhìn Vân Mộ lặp đi lặp lại nhiều lần khiêu khích, Vân Thừa Đức rất tức giận cắn răng nắm chặt hai tay thành nắm đấm cân nhắc hơn thua trong đó, hắn dần dần bình tĩnh buông tay ra.

Ở trong mắt người khác, Vân Thường đáng thương bị chồng bỏ, Vân Mộ đứa con hoang không cha, Vân Thừa Đức tuy là gia chủ nhưng có muốn làm gì nói thế nào cũng phải suy nghĩ kỹ không dám quá đáng, dẫu sao Vân Thương đã từng con dâu ở Mai gia, không thể muốn làm gì thì làm.

Huống chi, khi xưa Vân Thường ôm Vân Mộ bé bỏng trở về nhà, không biết ai là chồng là cha của đứa bé, có quan hệ gì với Mai gia, lỡ như Vân Mộ thật sự là hậu nhân của Mai gia, Vân Thừa Đức chọc giận Mai gia hậu quả như thế nào không thể tưởng tương nổi.

Vân Mộ dựa vào thế ấy, chắc chắn Vân Thừa Đức không dám giết mẹ con hắn, cùng lắm là trục xuất ra khỏi Vân gia mà thôi.

Vân Mộ ước vậy mà còn không được, chứ đừng nói là muốn hay không muốn.



“ Vân Thừa Đức hơn mười năm trước, các người vì lợi ích của Vân gia, buộc mẹ ta phải gả đến Mai gia, giờ đây lại xua đuổi nhục mạ ức hiếp mẹ ta, tất cả đều do Vân gia ban cho mẹ con ta, rất tốt ta nhớ kỹ các người…”

Nói đến đây, Vân Mộ nhìn ngắm xung quang, ánh mắt căm thù lạnh như băng nói tiếp: “ Mai Hoa Ngọc Lệnh bài Vân gia các ngươi bảo quản thật tốt, trong vòng mười năm ta nhất định tự tay đoạt về. Không chỉ Mai Hoa Ngọc Lệnh bài mà còn ân oán nợ nần cũng nên giải quyết một lần cho xong.”

Dứt lời, Vân Mộ lấy Thiên Huyền bí quyết từ trong Tàng Giới Luân ném xuống dưới chân Vân Thừa Đức.

“Ngươi… Ngươi.. đồ mất dạy”

Vân Thừa Đức đuối lý, thẹn quá hóa giận quát lớn:

“Không có Vân gia, để xem mẹ con các ngươi làm được gì! Hai cái vong ân phụ nghĩa ăn cháo đá bát, cút! Cút khuất mắt cho lão phu, cút ra khỏi Vân gia!”

“…” từ từ ông mày cút có phải tiên đâu mà biến ngay được

Vân Thương không nói gì nữa, yên lặng mang theo Mộ Vân trọng thương đi ra khỏi Vân gia.

Nhìn bóng lưng hai người bước đi, mọi người im lặng suy nghĩ tương lai mười năm sau gặp lại sẽ ra sao.

Gió tiễn đưa lá khô chôn cất xa tật chân trời.

Lúc mới Thấy tóc xanh như cỏ xuân, tóc trăng đi rồi còn đâu mà thương khóc.

….
Vãi " từ từ ông mày cút có phải tiên đâu mà biến ngay được". :85:
 

langlactran

Phàm Nhân
Ngọc
-150,00
Tu vi
0,00
Gọi thuần Việt là nguyên khí đất trời đi :cuoichet:
Mình thấy cái câu này "Từ từ ông mày cút có phải tiên đâu mà biến ngay được" làm gì có trong txt đâu.
Còn "Thiên Địa Nguyên Khí""Bí Cảnh"... Mình thấy là từ bình thường có phải tên đâu mà viết hoa.
Còn những từ cần viết hoa như "ngưng khiếu" thì lại không viết, "Ngưng Khiếu" là tầng thứ ba của Huyền Đồ.
(Huyền Đồ) Khai Khiếu, Luyện Khiếu, Ngưng Khiếu
(Huyền Sĩ) Dẫn Linh, Tụ Linh, Phụ Linh
(Huyền Sư) Ngự Linh, Chuyển Linh, Hóa Linh
(Huyền Tông)...
Huyền Linh thiên phú bao quát: Mệnh phách, lực phách, thần phách, cực phách.

Linh tính phẩm chất chia làm: Phổ thông, ưu tú, trác việt, hoàn mỹ, siêu phàm, nhập thánh.
 

aimaichan

Phàm Nhân
Ngọc
-150,00
Tu vi
0,00
Mình thấy cái câu này "Từ từ ông mày cút có phải tiên đâu mà biến ngay được" làm gì có trong txt đâu.
Còn "Thiên Địa Nguyên Khí""Bí Cảnh"... Mình thấy là từ bình thường có phải tên đâu mà viết hoa.
Còn những từ cần viết hoa như "ngưng khiếu" thì lại không viết, "Ngưng Khiếu" là tầng thứ ba của Huyền Đồ.
Mình cũng đã cmt bên trên ấy, bí cảnh hay lệnh bài đều là từ chỉ vật chứ không phải tên riêng ấy :3
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top