Ngồi buồn ngẫm nghĩ cái danh sách truyện đọc, chắc rằng mỗi chúng ta đọc truyện sẽ đều có những truyện đánh giá hay/dở, những điều tâm đắc khác nhau, vậy mong đạo hữu huynh đệ tứ hải vân du ngang qua, để lại mấy dòng tâm đắc để cùng nhau bàn luận, cũng là dành cho hậu sinh tìm hiểu vậy.
Chú ý: không nhận các thể loại google "tổng hợp truyện ... " rồi copy&paste xuống đây, ta thấy tên nào post linh tinh ta báo công an (MOD) xóa bài.
Ta trước:
Những truyện đã đọc:
1. Tu chân thế giới - PHương tưởng (tiên hiệp):
Ta đưa truyện này lên đầu, vì lần đầu đọc tu chân/tiên hiệp, mà tính "đời" nó được phản ánh sâu sắc như vậy, không chỉ là cắm máy tu luyện, giết boss, nhặt đồ, đi bí cảnh,
đi đấu giá, PK, rồi lại cắm máy tu luyện,
đọc cả truyện chẳng khác chơi Diablo mà toàn hành gà, mà trong tu chân thế giới đấy có cả những mối quan hệ ân oán tình thù, có tình huynh muội, có tình thầy trò, lại có cả hệ thống "nông nghiệp công nghệ cao" khi áp dụng phù trận và phù khí vào trồng linh thực.
lại có sự cân bằng giữa vũ lực cá nhân và vũ lực tập thể, vũ lực cá nhân quan trọng, nhưng chân chính quyết định thắng bại cuối cùng là bố cục, là phản gián, là quân đoàn.
2. Ngã vi trụ vương chi ngạo khiếu phong thần - Tiên hiệp, Xuyên không - Điểm Tinh Linh :
đây là quyển đầu ta đọc thể loại "xuyên tạc"
làm ta thay đổi hoàn toàn cách suy nghĩ về bộ "Phong Thần Diễn Nghĩa", Truyện có mang tính harem khi bạn Trụ Vương hốt hụi được gần chục cô vợ, đủ các thể loại từ người, tiên, thần, yêu, bán yêu gì ăn tuốt
nhưng rất hay khi xây dựng bố cục sức mạnh hợp lý khi mang khoa học kỹ thuật thế kỷ 25 về đấu với tu chân, tuy nhiên bạn Trụ Vương cũng phải lắt léo như con lươn chứ không cũng dập mật không biết bao nhiêu lần 
3. Hỗn tại tam quốc làm quân phiệt - Quân sự, Xuyên Không - Tịch Mịch Kiếm Khách
Bộ thứ hai thể loại "xuyên tạc"
tuy nhiên trong truyện cu Mã Dược chẳng có cơ hội nào đi "múa mỏ" để mà đạo văn (ta ghét thể loại đạo văn này
) mà chỉ có lao vào đâm chém, bố trí chiến thuật mà xây nên sự nghiệp, truyện cũng khá hợp lý khi cho cu Mã Dược ra làm 1 quân phiệt chứ không phải ảo tưởng "nhất thống thiên hạ", truyện này khiến dạy ta nhiều điều trong đạo làm người, mà tâm đắc nhất là khi Quan Vũ thua trận chạy về, thì Lưu Bị hỏi "đệ có sao không" thay vì "thua trận rồi à", bản gốc cũng mô tả, nhưng trong bản này mới có câu bình "đây là sự tinh tế trong đạo mua chuộc lòng người của Lưu Bị" , lúc ta đọc bản gốc, thì không để ý điều này. 
Còn nhiều, nhưng giờ đi tắm rồi đi ngủ mai còn Overtime, chờ còm của các đạo hữu.
Chú ý: không nhận các thể loại google "tổng hợp truyện ... " rồi copy&paste xuống đây, ta thấy tên nào post linh tinh ta báo công an (MOD) xóa bài.
Ta trước:
Những truyện đã đọc:
1. Tu chân thế giới - PHương tưởng (tiên hiệp):
Ta đưa truyện này lên đầu, vì lần đầu đọc tu chân/tiên hiệp, mà tính "đời" nó được phản ánh sâu sắc như vậy, không chỉ là cắm máy tu luyện, giết boss, nhặt đồ, đi bí cảnh,
đi đấu giá, PK, rồi lại cắm máy tu luyện,
đọc cả truyện chẳng khác chơi Diablo mà toàn hành gà, mà trong tu chân thế giới đấy có cả những mối quan hệ ân oán tình thù, có tình huynh muội, có tình thầy trò, lại có cả hệ thống "nông nghiệp công nghệ cao" khi áp dụng phù trận và phù khí vào trồng linh thực.
2. Ngã vi trụ vương chi ngạo khiếu phong thần - Tiên hiệp, Xuyên không - Điểm Tinh Linh :
đây là quyển đầu ta đọc thể loại "xuyên tạc"
làm ta thay đổi hoàn toàn cách suy nghĩ về bộ "Phong Thần Diễn Nghĩa", Truyện có mang tính harem khi bạn Trụ Vương hốt hụi được gần chục cô vợ, đủ các thể loại từ người, tiên, thần, yêu, bán yêu gì ăn tuốt
nhưng rất hay khi xây dựng bố cục sức mạnh hợp lý khi mang khoa học kỹ thuật thế kỷ 25 về đấu với tu chân, tuy nhiên bạn Trụ Vương cũng phải lắt léo như con lươn chứ không cũng dập mật không biết bao nhiêu lần 
3. Hỗn tại tam quốc làm quân phiệt - Quân sự, Xuyên Không - Tịch Mịch Kiếm Khách
Bộ thứ hai thể loại "xuyên tạc"
tuy nhiên trong truyện cu Mã Dược chẳng có cơ hội nào đi "múa mỏ" để mà đạo văn (ta ghét thể loại đạo văn này
) mà chỉ có lao vào đâm chém, bố trí chiến thuật mà xây nên sự nghiệp, truyện cũng khá hợp lý khi cho cu Mã Dược ra làm 1 quân phiệt chứ không phải ảo tưởng "nhất thống thiên hạ", truyện này khiến dạy ta nhiều điều trong đạo làm người, mà tâm đắc nhất là khi Quan Vũ thua trận chạy về, thì Lưu Bị hỏi "đệ có sao không" thay vì "thua trận rồi à", bản gốc cũng mô tả, nhưng trong bản này mới có câu bình "đây là sự tinh tế trong đạo mua chuộc lòng người của Lưu Bị" , lúc ta đọc bản gốc, thì không để ý điều này. 
Còn nhiều, nhưng giờ đi tắm rồi đi ngủ mai còn Overtime, chờ còm của các đạo hữu.
mệt quá, nghỉ hiệp 1 đã 


